"Mùi vị... khá bình thường, nhưng kết cấu rất ngon, hầm rất... mượt? Chị không biết có nên diễn tả như vậy không, nhưng ăn vào rất đễ chịu, hơi giống uống trà gừng vào mùa đông, cảm giác ấm áp." Trần Huệ Hồng hoàn thành nhiệm vụ nhận xét, lại tiếp tục cắm cúi ăn.
Khuất Tĩnh tháo khẩu trang xuống, dùng thìa chậm rãi khuấy vài phút, đợi đến khi bát của Trần Huệ Hồng sắp thấy đáy cô ấy mới bắt đầu ăn miếng đầu tiên.
Cùng lúc đó, các nhân viên phục vụ bắt đầu lần lượt mang Trà Trần Bì lên cho những thực khách đang chờ.
Bình thường nhà ăn không có dịch vụ bưng đồ ăn tận bàn, nhưng hôm nay là trường hợp đặc biệt. Mọi người đã ngồi đợi trong nhà ăn lâu như vậy, khách cũng không đông, cộng thêm Trà Trần Bì khá đắt, tận 15 tệ một bát nhỏ, Triệu Dung cảm thấy vẫn nên nâng cao chất lượng phục vụ cho món này.
"Đúng như chị Hồng nói, uống một ngụm vào là thấy cả người ấm lên, giống như mùa đông uống trà gừng, cũng giống như có một mặt trời nhỏ giấu trong dạ dày vậy." Cách miêu tả của Khuất Tĩnh thú vị hơn hẳn, "Còn có hương vị của gia đình nữa, rất giống cảm giác trong mấy bài tập làm văn hay tả cảnh ngày bé mùa đông tan học về nhà, mẹ đều chuẩn bị sẵn một cốc nước ấm, sữa nóng để sưởi ấm cho con cái."
Nghe Khuất Tĩnh nói vậy, Tần Hoài cũng nếm thử một ngựm.
Hương vị quả thực không đến mức xuất sắc.
Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì cấp D+ chỉ nhỉnh hơn loại nấu kiểu gia đình bình thường một chút, so với mấy loại chè hạt sen bán ngoài thị trường thì có lẽ cũng tính là ngon, nhưng món này quá đỗi quen thuộc, là hương vị mà ai cũng có thể tưởng tượng ra được.
Nếu không có thực lực tuyệt đối thì rất khó làm ra được hương vị bùng nổ.
Nhưng hương vị này lại rất phù hợp với buff của nó.
Ấm áp, rất gần gũi, rất dễ chịu.
Tần Hoài thậm chí còn cảm nhận được sự ấm áp và vui sướng như lúc mới được vợ chồng Tần Tòng Văn nhận nuôi, lần đầu tiên ăn cơm cùng người nhà chứ không phải với các bạn nhỏ ở cô nhi viện.
Trong thoáng chốc, tất cả mọi người trong sảnh đều lẳng lặng uống Trà Trần Bì.
An Du Du đứng cạnh nhìn mà thèm thuồng, khao khát cảm thán: "Trà Trần Bì do Tiểu Tần sư phụ nấu trông ngon quá đi mất."
"Du Du, nếu em muốn uống thì tự đi múc một bát đi, chị sẽ báo lại với Tiểu Tần sư phụ giúp em." Hoàng Tịch cười nói.
"Thật ạ? Cảm ơn chị Tịch nhat” An Du Du hưng phấn chạy chậm vào bếp, còn không quên hỏi Trần An, Tần Tòng Văn và Triệu Dung xem có ai muốn uống không để cô múc luôn.
Ba phút sau, An Du Du bưng hai bát Trà Trần Bì từ trong bếp đi ra, một bát của cô, một bát của Hoàng Tịch.
"Chị Tịch, chị Dung tốt tính thật đấy, chị ấy múc sẵn phần cho chúng ta luôn rồi, đây là của chị. Nãy em uống một bát trong bếp rồi, lại xin chị Dung cho thêm bát nữa." An Du Du cười hớn hở kể.
"Ngon đến thế cơ à?" Hoàng Tịch dở khóc dở cười, đặt máy tính bảng xuống bưng bát nhỏ lên, "Trình độ nấu ăn của Tiểu Tần sư phụ... ừm."
Tất cả đều không cần nói cũng tự hiểu.
“Ngon, siêu ngon luôn! Tuy Tiểu Tần sư phụ trộn salad vị hơi kỳ, canh vịt ngửi mùi không ổn lắm, canh thịt bò thì bình thường, nhưng món Trà Trần Bì này ngon thật sự!”
"Nhưng mà chị Tịch này, tại sao Tiểu Tần sư phụ lại gọi Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì là Trà Trần Bì vậy?"
Hoàng Tịch tỏ vẻ cô không biết, nhân viên thì đừng lo chuyện của sếp.
Hoàng Tịch nhấp một ngụm, chợt nhớ ra đã lâu rồi mình chưa nấu canh cho con gái.
Món Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì này cũng rất tuyệt, lần tới được nghỉ có thể nấu một nồi ở nhà.
Hôm nay trước khi tan làm cũng có thể đóng gói hai phần mang về cho chồng con nếm thử.
Về phía Tần Hoài, Âu Dương đã bưng bát tót sang bàn của hắn rồi.
"Tần Hoài, chiều nay cậu đừng nấu canh thịt dê nữa, cứ nấu cái Trà... Trần Bì này đi. Tôi phát hiện người tỉnh Việt các cậu vẫn hợp nấu trà giải nhiệt hơn, chắc chắn trong huyết quản các cậu có thiên phú rồi. Trà Trần Bì này của cậu ngon hơn hẳn Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ mẹ tôi nấu ở nhà đấy!"
Bốn người Tần Hoài: ...
Cậu có muốn nghe lại xem mình vừa nói cái gì không?
Cậu chấp nhận sự thật bát Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì trước mặt này là Trà Trần Bì một cách dễ dàng vậy sao? Lại còn bốc phét nó là trà giải nhiệt nữa chứ.
Cậu đúng là làm tôi cảm động rớt nước mắt luôn đấy.
Lần đầu tiên mở bán Trà Trần Bì đã nhận được cơn mưa lời khen chưa từng có.
Tần Hoài nấu một nồi lớn, cụ thể một nồi chia được bao nhiêu phần thì hắn không rõ lắm, nhưng chắc chắn là không đến 1314 phần.
Đương nhiên, hắn cũng chẳng có ý định nấu nồi thứ hai. Dù sao món chủ đạo hàng ngày của nhà ăn thực chất vẫn là thức ăn nhanh giá rẻ và Điểm Tâm đắt tiền. Mấy món trước đây như trà giải nhiệt, Trà Chanh Giã Tay, hay cả canh tặng kèm dạo gần đây đều chỉ là bán chơi chơi, số lượng không nhiều.
Vị ngon thì bán, bình thường thì nửa bán nửa cho, đở thì tặng luôn, ngày nào cũng cháy hàng toàn bộ đều là nhờ khách quen hết lòng ủng hộ.
Hôm nay với Trà Trần Bì, Tần Hoài vẫn giữ tư duy cũ, bán tàng tàng thôi.
Nhưng rất nhanh, thực tế đã vả vào mặt hắn, có những thứ không phải cứ muốn bán tàng tàng là được.
Bởi vì nó bán quá chạy!
12 giờ trưa là khoảng thời gian đắt khách nhất trong ngày của Vân Trung Thực Đường.
LVQ8371