Lúc Tần Hoài mò sang, Tần Lạc đang trốn trong phòng lén lút bấm điện thoại, bị hắn tóm gọn tại trận, phạt cắt luôn tiêu chuẩn Bánh Bao Tam Đinh và Bánh Bao Ngũ Đinh trong một tuần.
Tần Lạc suýt nữa thì òa khóc nức nở, đành vừa rớt nước mắt tủi thân vừa hì hục giúp anh trai tìm họa sĩ.
"Anh, anh tìm họa sĩ làm gì thế? Định vẽ poster quảng cáo cho bánh bao nhà mình à?" Tần Lạc hỏi.
"Em đừng quan tâm, nhớ note rõ là tìm họa sĩ chuyên vẽ chân dung, có khả năng vẽ ra ngoại hình cụ thể dựa trên lời miêu tả của anh. Đang cần gấp, yêu cầu gửi kèm portfolio và kinh nghiệm, thù lao tạm chốt... 80 ngàn tệ đi."
Tần Lạc sốc toàn tập.
Anh trai mình phát tài rồi sao?l
Mình sắp trở thành em gái của đại gia rồi sao?!
Có phải con bé có thể ăn không ngồi rồi chờ sung rụng, không cần phải về nhà thừa kế quán ăn sáng nữa, cứ thế ngồi mát ăn bát vàng bú cổ tức thôi đúng không?!
"Cái đề tiếng Anh này em làm xong rồi, mà đề toán thì chẳng thèm động chữ nào à. Anh mày có nằm vùng trong group phụ huynh đấy nhé, cái tổ hợp môn của em thì Toán, Toán cao cấp, Vật lý, Tin học đều cực kỳ quan trọng. Đừng có ngày nào cũng lười biếng chỉ lôi mỗi đề tiếng Anh ra cày, học thêm Toán đi."
"Học giỏi đi rồi anh làm Bánh Nướng Viên Mộng cho mà ăn."
Tần Lạc cảm thấy Bánh Nướng Viên Mộng thì chưa được xơi, nhưng hình như đã được xơi trước cái "bánh vẽ” siêu to khổng lồ của anh trai mình rồi.
Kiểm tra xong bài tập của Tần Lạc, Tần Hoài mới hài lòng rời đi.
Ngay tối hôm đó, Tần Lạc đã tìm được mấy họa sĩ khá ưng ý. Sau khi sàng lọc, Tần Hoài chọn trúng một người vẫn đang học tại Học viện Mỹ thuật, chuẩn dân mỹ thuật chính quy lại còn thạo việc chạy show nhận commission, liền add WeChat để liên hệ.
Băng Băng Tử: Dạ vâng thưa sếp, yêu cầu hiện tại là như trên đúng không ạ? Đêm nay em sẽ thức trắng cày cho sếp vài bản phác thảo, sếp xem thử có ưng ý không nhé. Nếu cần chỉnh sửa gì thì mai mình trao đổi tiếp, cơ mà bên em có thể xin ứng trước tiền cọc...
Tần Hoài: [Chuyển khoản - 2000 tệ]
Băng Băng Tử: Ô kê sếp ơi, cảm ơn sếp nhiều ạ, bên em đã nhận được lúa rồi sếp nhé, hi vọng chúng ta hợp tác Vưi Vẻ ~
Năng suất làm việc của Băng Băng Tử cực kỳ cao, 4 rưỡi sáng đã gửi luôn hai bản thảo cho Tần Hoài: một bức vẽ Liễu Đào đang mặc đồ diễn hát trên sân khấu, bức còn lại là Liễu Đào mặc sườn xám màu tím tay ôm hộp cơm.
Nét vẽ khá ổn, cơ bản cũng bắt được cái thần thái, nhưng có lẽ do miêu tả bằng miệng khác xa với tận mắt nhìn thấy, nên Liễu Đào do Băng Băng Tử vẽ ra chỉ giống được ba phần so với những gì Tần Hoài nhìn thấy.
Tần Hoài lập tức gửi tin nhắn thoại bảo Băng Băng Tử chỉnh lại đường nét khuôn mặt, nhấn mạnh vào đôi mắt to tròn linh động và ngũ quan tương đối bình thường, giục Băng Băng Tử cố gắng chốt luôn bản thảo chính thức đầu tiên trong hôm nay.
Băng Băng Tử rep lại trong một nốt nhạc bằng một chuỗi dấu chấm lửng cạn lời.
Tần Hoài thấy tay nghề đối phương khá ổn, lại có thiên phú, bèn chuyển thắng thêm 8000 tệ tiền cọc nữa.
Băng Băng Tử: Đã nhận được lúa thưa sếp, sếp cứ yên tâm, hôm nay em nhất định sẽ cày xong bản thảo đầu tiên cho sếp!
Tần Hoài lúc này mới yên tâm tới nhà ăn đi làm.
Trần An đang nhào bột, thấy Tần Hoài đến liền nhiệt tình chào hỏi, sau đó thỉnh giáo xem cục bột của mình rốt cuộc có vấn đề ở đâu, tại sao lại khác biệt một trời một vực so với của hắn.
Nếu là hai tháng trước, Tần Hoài chỉ có thể chỉ trỏ chỗ này chỗ kia, rồi chốt lại một câu "chủ yếu là do feeling, anh hiểu không?".
Hiện tại, Tần Hoài sau khi trải qua khóa huấn luyện bài bản đã có thể phân tích chính xác ti lệ bột, nước, lực tay, kỹ thuật, thời gian, thậm chí còn đủ sức chém gió thành hẳn một bài luận văn cũng nên.
Tần Hoài chỉ đạo mấy phút, Trần An như được khai sáng, cảm thấy mình xin vào đây làm đúng là chân ái, thế là lại càng nhào bột với thái độ nhiệt tình, hăng hái hơn.
Tần Hoài cũng xắn tay vào nhào bột.
Hắn vừa nhào bột vừa nhờ mẹ chuẩn bị sẵn nguyên liệu nấu Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì, cả ngân nhĩ và hạt sen đều phải ngâm cho nở trước, đợi hắn làm xong mẻ đồ ăn sáng đầu tiên thì mang ra nấu là vừa đẹp.
"Mẹ, lát nữa chị Tịch đến mẹ bảo chị ấy một tiếng, nhờ chị ấy đi làm lại cái bảng tên Trà Trần Bì, sửa giá bán thành 15 tệ nhé." Tần Hoài dặn.
Bàn tay đang bốc kỷ tử của Triệu Dung khựng lại, bà có vẻ khó xử, đò hỏi: "Hoài Hoài này, Trà Trần Bì nhà mình... đâu có đáng cái giá đó đâu con?”
Trong mắt Triệu Dung, tuy dạo trước Tần Hoài không biết kiếm đâu ra cái bí phương, cải tiến cách nấu Trà Trần Bì một chút giúp hương vị dễ uống hơn, nhưng Trà Trần Bì thì chung quy lại vẫn cứ là Trà Trần Bì thôi.
Thêm chút đường đỏ với muối, cũng chẳng thể thay đổi được sự thật là nó chỉ cần thả Trần Bì vào nước nóng đun sôi lên là xong.
Cái loại đồ uống pha chế đơn giản thô bạo thế này mà bán tận 15 tệ một cốc, thế thì ăn lãi dày quá.
Rõ ràng là lùa gà mất rồi, làm thế sẽ mang tiếng chết.
Triệu Dung cảm thấy cái thói làm ăn này là không thể chấp nhận được.
"Mẹ à, đống nguyên liệu mẹ đang chuẩn bị bây giờ chính là để nấu Trà Trần Bì đấy." Tần Hoài giải thích.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Trần An, Triệu Dung và Tần Tòng Văn, Tần Hoài bình thản gật đầu khẳng định: "Đúng vậy, tuy nguyên liệu của nó hơi phong phú và phức tạp, thoạt nhìn khá giống Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì, nhưng đây đích thị là Trà Trần Bì."
LVQ8371