Khuất Tĩnh thì có thể có bí mật gì chứ, cô ấy không phải con người sao? Hắn biết chuyện đó mà, hơn nữa bí mật này khả năng cao là hắn, La Quân và Trần Huệ Hồng đều biết, nhưng chính bản thân Khuất Tĩnh lại không hay biết.
Lại còn che giấu nhiều năm, chứng tỏ bí mật này không phải mới xuất hiện một hai năm gần đây.
Xác suất cực nhỏ mới chịu mở lòng, chứng tỏ bí mật này đúng là rất lớn.
Khuất Tĩnh rốt cuộc có bí mật gì cơ chứ?
Chẳng lẽ Khuất viện trưởng nói đúng thật, bề ngoài Khuất Tĩnh là một bác sĩ khoa thần kinh bình thường không có gì nổi bật, nhưng lén lút sau lưng lại là một tên cuồng sát mỗi đêm mưa đều mặc áo mưa đi lang thang bên ngoài tìm kiếm con mồi?
Không đúng, Khuất Tĩnh từ lúc tốt nghiệp tiến sĩ đến nay vẫn luôn ở lại Sơn Thị chưa từng rời đi. Mấy năm nay trị an của Sơn Thị luôn cực kỳ tốt, chưa từng nghe nói có vụ án giết người hàng loạt nào. Càng không cần phải nói bây giờ khắp nơi đều có camera giám sát, nửa đêm nửa hôm đi làm kẻ giết người hàng loạt thì tỷ lệ thành công thấp lắm.
Vậy cô ấy có thể có bí mật gì không thể nói được chứ?
"Bảo cậu xem công thức nấu ăn chứ có bắt cậu đọc Sơn Hải Kinh đâu, sao xem mỗi cái công thức mà cũng ngẩn tò te ra đấy? Không phải cậu bị chứng khó đọc thật đấy chứ?" La Quân nhịn không được bèn cà khịa.
Tần Hoài vội vàng đọc to nội dung của [Sự khẳng định của Khuất Tĩnh] lên một lượt.
La Quân với vẻ mặt thấy nhiều nên quen: "Có bí mật chẳng phải là chuyện bình thường sao? Ai mà chẳng có bí mật?"
Tần Hoài: ... Thú thực với ông, loại người bình thường như cháu đây làm gì có cái bí mật nào cần phải giấu giếm nhiều năm.
Trần Huệ Hồng thì kiên nhẫn giải thích với Tần Hoài: "Tiểu Khuất có bí mật thật ra lại là chuyện tốt, điều này chứng tỏ chấp niệm của cô ấy đã được cụ thể hóa trên người cô ấy rồi. Chỉ cần chúng ta tìm ra bí mật đó thì đại khái sẽ nhìn ra được chấp niệm của cô ấy nằm ở đâu, như vậy mới có thể giúp cô ấy thức tỉnh tốt hơn."
"Bình thường Tinh Quái muốn giúp đối phương thức tỉnh đều dùng cách này, chứ cái kiểu xem trực tiếp ký ức kiếp trước như em..." Trần Huệ Hồng khựng lại, nhất thời chưa tìm được từ nào để miêu tả cho chuẩn, "Khá là độc lạ."
Chị cứ nói thẳng em là thằng xài tool hack có hệ thống đi cho rồi.
"Đừng có lải nhải mấy chuyện đâu đâu nữa, đọc công thức đi." La Quân giục.
Tần Hoài tìm đến mục thẻ nhân vật, bấm mở ra.
3.
Họ tên: La Quân
Ký ức: 1/3
Công thức: Trà Trần Bì (Bấm vào để xem chi tiết)
Bấm vào Trà Trần Bì.
【Trà Trần Bì cấp D】
Người chế tác: Liễu Đào
Chi tiết công thức: Trà Trần Bì do Liễu Đào - vợ của La Quân đích thân dồn tâm huyết nấu trước buổi hẹn hò đầu tiên. Tên thật của món này đáng lẽ phải là Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì, nhưng do La Quân hiểu lầm và Liễu Đào quên mất không giải thích, món Điểm Tâm này đánh bậy đánh bạ bị đổi tên. Dù sau này đã biết tên thật, hai vợ chồng vẫn cảm thấy cái tên Trà Trần Bì nghe hợp hơn. Đối với La Quân mà nói, cho dù sau này tay nghề nấu nướng của Liễu Đào có tiến bộ, nấu ra Trà Trần Bì ngon hơn đi chăng nữa, thì bát Trà Trần Bì hơi nguội lạnh lại còn được "thêm mắm dặm muối" bởi cát bụi ven đường trong lần hẹn hò đầu tiên ấy, vĩnh viễn là bát ngon nhất trong hàng ngàn bát Trà Trần Bì ông từng uống trong đời. Món ăn này sau khi dùng, có thể sưởi ấm người ăn suốt cả một ngày.
Số lần có thể chế tác trong một ngày: (0/1314)
Tần Hoài: Chậc chậc chậc.
Số lần có thể làm trong một ngày lại còn là 1314 (Trọn đời trọn kiếp) nữa chứ.
Chậc chậc chậc.
Tần Hoài không đọc to chi tiết món ăn lên, chỉ báo cho La Quân biết món đó là Trà Trần Bì, định bụng tối nay về sẽ gõ lại phần chi tiết rồi gửi WeChat cho ông.
La Quân nghe nói công thức nhận được là Trà Trần Bì thì trầm mặc một hồi lâu.
Sau đó ông cũng chăng nói năng gì, chỉ rút điện thoại ra lặng lẽ chuyển cho Tần Hoài 100 ngàn tệ.
"Lên mạng tìm một họa sĩ chuyên nghiệp đi." La Quân nói, "Bảo người ta vẽ lại dáng vẻ của Liễu Đào mà cậu đã nhìn thấy, càng giống càng tốt."
Tần Hoài hiểu ngay, phí dịch vụ đây mà.
"Ông và Liễu Đào, năm đó không chụp ảnh cùng nhau sao?" Hắn không nhịn được bèn hỏi.
Với thực lực kinh tế của La Quân, chụp một bức ảnh đáng lẽ phải là chuyện dễ như trở bàn tay.
Hơn nữa cho dù ngày thường không thích chụp ảnh, thì ảnh cưới kiểu gì cũng phải chụp chứ.
"Chụp rồi, nhưng đánh mất rồi." La Quân nhàn nhạt đáp, "Lúc đó tôi cứ nghĩ thời gian còn dài, người ở ngay bên cạnh thì cần gì phải bận tâm đến một bức ảnh."
"Sự thật chứng minh làm người đúng là phiền phức thật, sinh mệnh con người còn mong manh hơn cả Thảo Mộc Tinh Quái."
Trần Huệ Hồng: ...Cái tầm này thì khỏi cần lôi Thảo Mộc Tinh Quái vào khịa cũng được mà?
Tần Hoài lập tức bày tỏ thái độ: "Ông yên tâm, trong ký ức cháu nhìn rõ lắm, quan sát cực kỳ cẩn thận, nhớ in sâu vào não luôn rồi. Giờ cháu về lên mạng tìm họa sĩ cho ông ngay đây, đảm bảo sẽ vẽ ra được!"
La Quân xua tay, ý bảo hắn đừng lề mề nữa, mau cút về tìm đi.
Tần Hoài ngoan ngoãn xách mông đi về.
Tất nhiên, chỗ hắn về không phải nhà mình, mà là sang chỗ Tần Lạc.
Tần Hoài không rành cái khoản lên mạng lùng họa sĩ cho lắm, hắn lướt mạng chủ yếu toàn cày video ngắn chứ ít khi xài Weibo. Tần Lạc thì hay lướt Weibo, lại còn có chút fan hâm mộ trên đó nữa, nên hắn định nhờ em gái tìm giúp.
LVQ8371