Tần Hoài gật đầu: "Thật ra những đứa trẻ khỏe mạnh thường dễ được nhận nuôi hơn. Hồi tôi còn nhỏ, trong cô nhi viện vẫn có những đứa trẻ bình thường khỏe mạnh giống như tôi. Nhưng mấy năm gần đây, đa phần các bé được đưa vào đều có vấn đề về phát triển trí tuệ, hoặc mắc bệnh hiểm nghèo bẩm sinh."
"Tôi thuộc dạng được nhận nuôi khá muộn. Hồi bé, viện trưởng Tần cứ tưởng tôi bị tăng động, thời đó người ta chưa có khái niệm về chứng tăng động nên cứ bảo tôi có bệnh. Truyền miệng qua lại thế nào cuối cùng lại biến thành tôi là một thằng ngốc. Cho nên dù sống ở cô nhi viện từ nhỏ, nhưng mãi đến năm bảy tám tuổi vẫn chẳng có ai chịu nhận nuôi tôi." Tần Hoài cảm thấy việc kể về câu chuyện tuổi thơ của bản thân chính là bước đầu tiên để kết bạn và kéo gần khoảng cách.
Phương pháp này rất hiệu quả, bởi vì Trần Huệ Hồng đã bắt đầu cảm thấy hứng thú.
"Rồi sau đó thì sao?" Trần Huệ Hồng tò mò hỏi.
Tần Hoài thầm nghĩ, Hồng tỷ à, chị tò mò cái gì cơ chứ, câu này đáng lẽ phải để Khuất Tĩnh hỏi mới đúng chứ.
"Sau đó thì em được bố mẹ nhận nuôi. Quán ăn sáng của bố mẹ em mở ngay đối diện cô nhi viện, em coi như là được họ nhìn lớn lên từ nhỏ, nên họ cũng khá hiểu rõ ngọn ngành về em.”
Trần Huệ Hồng gật gù, quay sang hỏi Khuất Tĩnh: "À này, Tiểu Khuất, thành tích học tập của cháu tốt như vậy, hồi bé không có cặp vợ chồng nào muốn nhận nuôi cháu sao?"
Hồng tỷ à, nếu chị thực sự không biết nói chuyện thì đừng nói nữa có được không.
Rất rõ ràng, Khuất Tĩnh hoàn toàn không bận tâm khi Trần Huệ Hồng hỏi như vậy. Cô bình tĩnh đáp: "Viện trưởng mẹ từng cố gắng tìm gia đình nhận nuôi cho cháu, nhưng cháu lại quá lầm lì, đã thế còn là con gái, nên mãi vẫn không gặp được người phù hợp."
"Sau này khi đã lớn hơn một chút, cháu cũng không muốn bị nhận nuôi nữa, nên cứ ở mãi trong cô nhi viện thôi."
"Cháu luôn tâm niệm rằng chuyện nhận nuôi cũng cần phải có duyên phận. Giống như Tiểu Tần sư phụ và bố mẹ cậu ấy, hay như cô và Tuệ Tuệ vậy, chắc có lẽ trời sinh cháu đã không có duyên ở phương diện này rồi."
Ở cách đó không xa, Khuất viện trưởng đã bắt đầu bẻ vụn bánh bao trộn vào trong thức ăn, xúc từng thìa lớn đút cho bọn trẻ ăn.
"Khuất viện trưởng kiên nhẫn thật đấy." Tần Hoài cảm thán.
Khuất Tĩnh mỉm cười gật đầu: "Viện trưởng mẹ là người rất tốt, đôi găng tay đầu tiên của tôi chính là do bà đan bằng len cho đấy. Tôi nhớ nó màu tím, viện trưởng mẹ lo màu găng tay khó coi quá, đến trường tôi sẽ bị bạn bè chê cười, nên còn cất công dùng dải vải làm một cái nơ bướm đính lên găng tay, kết quả trông lại càng thảm họa hơn."
"Khuất y sinh, từ nhỏ cô đã bị dị ứng tia cực tím nghiêm trọng thế này, đúng là không dễ dàng gì." Tần Hoài nói, "Đi học về học đều phải trốn tránh ánh mặt trời."
Khuất Tĩnh sững người, khựng lại một chút rồi mới gật đầu: "Đúng vậy, nhưng hồi bé chứng dị ứng tia cực tím của tôi không nghiêm trọng như bây giờ, mãi đến lúc lên cấp hai mới bắt đầu... Viện trưởng mẹ đan cho tôi rất nhiều găng tay, nên cũng không ảnh hưởng mấy đến cuộc sống.”
"Bây giờ tay nghề đan găng tay, khăn quàng cổ của viện trưởng mẹ đã tiến bộ hơn nhiều rồi, Tiểu Tần sư phụ và mọi người có cần không? Nếu cần thì tôi bảo viện trưởng mẹ chọn cho mọi người mấy kiểu đẹp đẹp một chút. Dạo này ngày nào bà cũng đan áo len, khăn quàng cổ với găng tay, thỉnh thoảng còn đăng bán trên mạng nữa."
Tần Hoài liên tục xua tay: "Tôi thì không dùng đến đâu."
"Tôi không thích đồ đan bằng len." La Quân lên tiếng.
Trần Huệ Hồng ngược lại có chút hứng thú: "Có nhận đặt làm theo yêu cầu không cháu? Cô muốn đặt cho Tuệ Tuệ hai món."
"Đương nhiên là được ạ, viện trưởng mẹ chắc chăn sẽ rất vui khi nhận đơn của cô."
Hai người cứ thế bàn chuyện làm ăn với nhau.
Tần Hoài đành phải cố gắng kéo chủ đề quay lại. Hắn liếc nhìn La Quân - người đã bắt đầu cắm mặt vào điện thoại, hoàn toàn quên khuấy mất mục đích hôm nay là đến để kết bạn với Khuất Tĩnh, lên tiếng hỏi: "Ông La, mạo muội hỏi một chút, hôm nay ông quyên góp bao nhiêu vậy?"
"Không quyên góp một con số cụ thể." La Quân đáp mà không thèm ngẩng đầu lên.
"Ông quyên góp cơ sở vật chất à?" Trần Huệ Hồng hỏi.
"Không." La Quân đã bắt đầu chơi game, lại còn là game bắn súng, "Tôi bao thầu toàn bộ tiền thuốc men và học phí của tất cả trẻ em trong cô nhi viện này.”
Mọi người: !
Khuất Tĩnh kinh ngạc đến mức hai mắt mở to tròn. Phần ngũ quan lộ ra của cô không nhiều, nên việc trợn to mắt trông đặc biệt rõ ràng: "Trong cô nhi viện có một bé bị bệnh tim bẩm sinh, một bé bại não thể nặng, hai bé bại não thể trung bình, một bé bại não thể nhẹ, ba bé khiếm thính, một bé khiếm thị và hai bé bị bại liệt đấy."
"Vừa nãy viện trưởng của các cô đã giới thiệu qua cho tôi rồi." La Quân tay vẫn thoăn thoắt bấm game, "Bà ấy muốn tôi chọn một hai đứa để tài trợ, nhưng tôi thấy chọn tới chọn lui phiền phức quá nên dứt khoát tài trợ toàn bộ luôn."
Tần Hoài hít sâu một hơi, cảm thấy việc gửi WeChat của viện trưởng Tần cho La Quân đúng là chuyện cấp bách không thể trì hoãn.
"Nhưng tiền của tôi cũng không phải để tiêu hoang đâu, tôi sẽ đến kiểm tra định kỳ xem tiền có được dùng đúng chỗ hay không. Đến lúc đó Tiểu Khuất và Tiểu Tần hai người đi cùng tôi đến kiểm tra nhé. Tôi đi kiểm tra sổ sách, còn hai người cứ làm tình nguyện viên của hai người." La Quân sắp xếp đâu ra đấy cho Tần Hoài và Khuất Tĩnh.
Tần Hoài thầm giơ ngón tay cái tán thưởng La Quân trong lòng, đây mới gọi là lẳng lặng làm nên việc lớn chứ.
Có tiền đúng là thích làm gì thì làm.
LVQ8371