Ông già lắm tiền La Quân lặng lẽ đánh xong một ván game.
Thảm bại.
Có lẽ có tiền cũng không hẳn là muốn làm gì thì làm được.
La Quân lẳng lặng thoát game, phát hiện mọi người đều đã ăn xong liền nói: "Không phải bánh bao vẫn chưa gói xong sao? Đi gói bánh bao tiếp đi chứ."
Kim chủ lớn nhất của cô nhi viện đã lên tiếng, mọi người đương nhiên phải răm rắp hành động. Ngoại trừ bác bảo vệ ở cổng phải trông chừng không cho bọn trẻ chạy ra ngoài, những đứa trẻ lớn hơn một chút cùng toàn bộ nhân viên đều được huy động vào bếp gói bánh bao.
Trần Huệ Hồng thấy có nhiều người gói bánh như vậy, bèn cảm thấy mình phải gánh vác trọng trách nhào bột, nhưng đã bị Tần Hoài kiên quyết cản lại.
Khuất viện trưởng cũng biết nhào bột chút đỉnh, thôi thì cứ để bà nhào vậy.
Hiển nhiên Khuất viện trưởng là một người rất hoạt ngôn.
"Tiểu Tần sư phụ, cậu và Tĩnh Tĩnh quen nhau bao lâu rồi?" Khuất viện trưởng hỏi.
"Tầm một tháng ạ." Tần Hoài đáp.
Khuất viện trưởng càng thêm nhiệt tình: "Mới một tháng mà đã thân thiết thế này rồi sao, cậu và Tĩnh Tĩnh quen nhau thế nào vậy?”
"Ông La là bệnh nhân của Khuất y sinh, cũng là khách hàng của cháu. Hồng tỷ thì là người tài trợ cho Khuất y sinh, đồng thời là bạn của cháu. Mối quan hệ đại khái là như vậy. Thi thoảng Khuất y sinh có ghé tiệm cháu mua Điểm Tâm, cháu cũng hay đưa ông La đi bệnh viện làm vật lý trị liệu, Khuất y sinh cũng thường đi cùng. Trò chuyện qua lại nhiều nên dần dần trở nên thân thiết ạ."
Khuất viện trưởng nghe chẳng hiểu gì, nhưng không sao, bà rất biết cách chắt lọc thông tin quan trọng.
"Ồ, cậu là cháu ngoại của ông La đúng không."
Tần Hoài: ? Cái thông tin này bà ấy chắt lọc kiểu gì vậy?
Sao tự dưng hắn lại biến thành cháu nội cháu ngoại của La Quân thế này?
"Không phải đâu ạ." Tần Hoài kiên quyết phủi sạch quan hệ, "Cháu là... họ hàng xa của ông La, đồng thời cũng là họ hàng xa của Hồng tỷ."
Tần Hoài cảm thấy tốt nhất vẫn nên khoác cái mác họ hàng xa cho tiện, chứ hắn thực sự không muốn phải giải thích với Khuất viện trưởng tại sao La Quân đi bệnh viện làm vật lý trị liệu mà hắn lại phải đi theo tháp tùng.
Khuất viện trưởng lại tỏ vẻ đã hiểu.
"Tĩnh Tĩnh nhà tôi chẳng có bạn bè gì mấy, hôm qua con bé nói với tôi nay có một người bạn muốn đến làm tình nguyện viên mà tôi vui mừng khôn xiết." Khuất viện trưởng hớn hở nói, "Tĩnh Tĩnh từ nhỏ đã sống nội tâm và lầm lì, chẳng thích nói chuyện. Hồi bé, mấy đứa trẻ khác thì khóc lóc ầm ĩ, còn con bé thì im lìm như chết rồi vậy. Hồi đó cô bảo mẫu Trương còn chưa nghỉ hưu, ngày nào cô ấy cũng bị dọa sợ phát khiếp, phải chạy qua xem mấy lần để chắc chắn là con bé vẫn còn sống."
Tần Hoài cảm thấy cách dùng từ của Khuất viện trưởng cũng "đặc sắc" thật, bao nhiêu năm nay bà không xin được tài trợ có lẽ cũng là có nguyên nhân cả.
"Trẻ em ở cô nhi viện chúng tôi nếu bị vứt bỏ từ nhỏ mà không có tên, thì sẽ thống nhất lấy theo họ của tôi. Tôi thấy Tĩnh Tĩnh im lìm như vậy nên đặt tên cho con bé là Tĩnh. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình đặt sai tên rồi, đáng lẽ phải đặt là Náo mới đúng."
"Bao nhiêu năm nay Tĩnh Tĩnh chỉ biết cắm đầu vào học hành, chẳng kết giao bạn bè. Ban đầu tôi cứ nghĩ đi làm rồi thì kiểu gì chẳng thân thiết với đồng nghiệp, ai dè quan hệ giữa con bé với bệnh nhân còn tốt hơn cả đồng nghiệp. Nhưng bệnh nhân của con bé toàn là người có tuổi rồi, ngày nào cũng chỉ tiếp xúc với người già như chúng tôi mà không chịu kết bạn với người cùng trang lứa, tôi chỉ sợ con bé biến thành mấy kẻ sát nhân biến thái hay chiếu trên phim truyền hình thôi."
Khuất viện trưởng à, mỗi câu bà thốt ra đều khiến người ta cạn lời không biết phải tiếp lời thế nào luôn đấy.
"Cũng may là có những người bạn cùng trang lứa như Tiểu Tần đây, tôi cũng yên tâm hơn hẳn." Gương mặt Khuất viện trưởng tràn ngập vẻ tự hào và an tâm.
Tần Hoài chật vật nắm bắt được trọng tâm trong mớ lời nói vô thưởng vô phạt của Khuất viện trưởng: "Khuất y sinh nói cháu là bạn của cô ấy sao?”
"Đúng vậy, Tiểu Khuất bảo sáng nay bạn con bé sẽ đến giúp làm tình nguyện viên mà."
Tần Hoài gật gù, nói cách khác, trong thâm tâm Khuất Tĩnh đã coi hắn là bạn bè rồi.
Nhưng người bạn này vẫn chưa đủ sức nặng, hay nói đúng hơn là tình bạn cộng thêm Điểm Tâm vẫn chưa đủ sức nặng để tạo cho cô động lực cất công đi một quãng đường xa đến mua Điểm Tâm.
Tần Hoài nhìn chằm chằm Khuất viện trưởng.
Khuất viện trưởng: ?
"Khuất viện trưởng." Tần Hoài bỗng nảy ra một mẹo vặt đầu cơ trục lợi để hoàn thành nhiệm vụ, "Bà và Khuất y sinh có thân thiết không ạ?"
"Tĩnh Tĩnh chính là con gái ruột của tôi đấy." Khuất viện trưởng tự hào ra mặt.
"Vậy cháu có thể nhờ bà một chuyện được không?"
"Chuyện gì thế?" Khuất viện trưởng hỏi.
"Cháu có một người bạn, cậu ấy sống cùng khu chung cư với cháu, lại hay ghé qua nhà ăn cộng đồng do cháu mở để ăn cơm.”
"Bởi vì tính chất công việc nên cậu ấy từng gặp mặt Khuất y sinh trong một buổi hoạt động thăm hỏi. Cậu ấy rất có thiện cảm với Khuất y sinh, nhưng Khuất y sinh nhìn bề ngoài lại có vẻ lạnh lùng khó gần, tính cách lại hướng nội, nên cậu ấy không tìm được cơ hội hay cái cớ nào để bắt chuyện với Khuất y sinh cả."
"Vừa hay dạo gần đây thỉnh thoảng Khuất y sinh lại đến nhà ăn của cháu mua Điểm Tâm, nên cậu ấy toàn túc trực sẵn ở nhà ăn đợi Khuất y sinh tới để được trò chuyện đôi ba câu."
"Nhưng tần suất Khuất y sinh ghé tiệm lại thưa thớt quá, đâm ra giữa hai người chẳng có chút tiến triển nào."
LVQ8371