"Trà nước, Điểm Tâm, hạt dưa đều đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi. Biết anh khoái món Giải Phấn Tô, sáng nay tôi còn đặc biệt sai người sang tận tiệm Đinh Ký mua về đấy."
La Quân cất bước đi vào trong.
Rạp hát này quả đúng là một cái rạp nhỏ. Sân khấu bé tí, chỗ ngồi lèo tèo, thậm chí còn chẳng có tầng hai hay phòng bao VIP nào.
Ngoại trừ hai hàng bàn nước nhỏ xíu chừng mười mấy ghế VIP ở hàng đầu, phía sau toàn bộ đều là băng ghế dài.
Ấy thế mà khách khứa lại đông nườm nượp. Khu ghế VIP chỉ còn trống đúng hai bàn ở chính giữa, mấy băng ghế dài thì lố nhố chật kín người, trong góc còn có cơ man nào là khách mua vé đứng. Đủ thấy việc làm ăn của rạp rất khấm khá.
Ông bầu dẫn La Quân đi thẳng về phía khu ghế VIP. Chẳng cần phải đuổi ai, La Quân ngồi chễm chệ bao trọn một bàn. Mấy người xung quanh ai nấy đều quen mặt hắn, thi nhau tươi cười chào hỏi.
"La tiên sinh lại đến xem Lương Chúc đấy à."
"Xem Lương Chúc cái gì, La tiên sinh đến ngắm Liễu Đào thì có."
"La tiên sinh, bao giờ anh em mới được uống rượu mừng của anh đây? Lão Hoàng cưới đến cô vợ bé thứ tám rồi mà bên anh sao vẫn im lìm thế."
"Chẳng phải là sắp rồi sao."
"La tiên sinh, bao giờ anh định tậu một căn dinh thự đây? Chỗ tôi đang có một căn nhà cực ngon, nằm ngay trên con phố có khách sạn Richard anh đang ở đấy. Nếu anh có hứng, đợi vãn tuồng tôi dẫn anh đi..."
"Khôn như cái tên họ Lương nhà ông quê tôi đầy! Tôi còn đang thắc mắc cái ngữ ngày nào cũng xem phim Tây như ông thì hứng thú với Lương Chúc từ bao giờ, hóa ra là mò đến đây để gạ gẫm La tiên sinh mua nhà chứ gì?"
"Tôi cũng là đang suy nghĩ cho La tiên sinh thôi. Ngày nào cũng ở khách sạn Richard thì gò bó lắm, cứ phải có một căn nhà của riêng mình mới thoải mái được."
"La tiên sinh người ta cần ông phải lo hộ chắc? Ông thèm ở khách sạn Richard nhỏ dãi ra đấy, nhưng có tiền bao trọn phòng VIP hàng ngày như người ta không?"
La Quân mặc kệ đám đông mồm năm miệng mười, cứ thản nhiên nhâm nhi chén trà đợi kịch mở màn. Tần Hoài đảo mắt đánh giá những người ngồi ở khu VIP, thấy ai nấy ăn mặc đều thuộc hàng không phú thì quý. Nguyên đám người này kéo đến ngồi chễm chệ ở đây, khiến cả cái rạp hát bình dân bỗng chốc nâng tầm đẳng cấp hẳn lên.
Ở tít trong góc khu VIP có một bàn ba người trông có vẻ không được giàu sang cho lắm. Bọn họ vừa tò mò nhìn trộm La Quân cùng những người xung quanh hắn, vừa kề tai thì thầm to nhỏ.
Tần Hoài liền sán lại gần để hóng hớt drama.
"Hôm nay có chuyện gì thế nhỉ? Sao ngoài La tiên sinh ra, đến cả Bạch tứ gia, Chung tam gia, Trương ông chủ, Vương ông chủ, Lưu thiếu, Lý thiếu, Cát tiên sinh cũng kéo đến đông đủ thế này? Bọn họ rảnh rỗi đi nghe kịch hết à?"
"Mày bị ngu à? Bọn họ đến nghe kịch cái nỗi gì, túy ông chi ý bất tại tửu, đến để dò la lai lịch của La tiên sinh thì có."
"Lai lịch của La tiên sinh? Chẳng phải nhà La tiên sinh làm nghề buôn bán ở phương Nam, mới đi du học nước ngoài về sao? Thì có cái lai lịch gì ghê gớm đâu?"
"Mày giả ngu hay ngu thật đấy? Dạo trước cái bọn Lão Hổ Bang gì đó nhắm vào La tiên sinh..."
"Tao biết tao biết, chẳng phải nghe đồn đứng sau lưng Lão Hổ Bang là một tay máu mặt nào đó từ phương Bắc dạt về sao..."
"Đêm qua, bay màu sạch sành sanh rồi."
"Cái gì bay màu cơ?"
"Đêm qua bến tàu bị cháy lớn, mày biết không?"
"Biết chứ biết chứ, sáng nay báo có đăng mà, bảo là mấy cái nhà kho chứa đầy hàng hóa bị thiêu rựi hoàn toàn. Đừng bảo đấy là kho của Lão Hổ Bang nhé?”
"Hàng hóa gì cũng bị thiêu rụi hết, cả người lẫn hàng đều không còn, cháy đến mức tro cũng chẳng sót lại. Tôi nghe nói người của sở cảnh sát còn không dám điều tra, cậu bây giờ ra ngoài hỏi thăm thử xem, làm gì còn cái Lão Hổ Bang nào nữa, Lão Thử Bang cũng chẳng dám ló mặt."
Người hóng chuyện hít sâu một hơi, vẻ mặt đầy sợ hãi lén lút nhìn La Quân một cái: "Vậy anh ta đây là..."
"Kỳ lạ nhất là, đêm qua ở bến tàu còn chẳng có tiếng súng nào. Không phải La tiên sinh đi du học Anh về sao? Ngay cả đũa cũng không thạo dùng, bây giờ khối người đang đồn hắn là con rơi của Công tước đấy."
Lời đồn này đúng là hơi thái quá rồi.
La Quân trông cũng có giống con lai đâu.
Mặc dù sự thật còn thái quá hơn cả lời đồn.
Cậu đoán xem? Hắn thậm chí còn chẳng phải là con người.
Đám người còn chưa buôn chuyện xong, vở kịch đã mở màn.
Những người đang nói chuyện lập tức im bặt, Tần Hoài đi thẳng đến bên sân khấu để xem.
Câu chuyện Lương Chúc, từ nhỏ Tần Hoài đã xem qua, xem cả bản điện ảnh lẫn vài bản phim truyền hình. Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, hệ tư tưởng kết buồn (BE) nổi tiếng của Trung Quốc, thử hỏi có đứa trẻ nào hồi bé mà không ghét cay ghét đắng Mã Văn Tài và đám tay sai của hắn chứ?
Mặc dù sau này các nam diễn viên đóng vai Mã Văn Tài ngày càng đẹp trai, đến lúc Tần Lạc xem Lương Chúc, con bé chỉ mải ngắm mỗi Mã Văn Tài.
Lương Chúc phiên bản kịch hát, đây là lần đầu tiên Tần Hoài xem.
Liễu Đào rất xinh đẹp.
Cho dù trang điểm đậm, lớp phấn son rực rỡ che kín cả khuôn mặt khiến người ta khó mà đoán được dung mạo thật của diễn viên này trông ra sao, nhưng Tần Hoài vẫn có thể nhìn ra Liễu Đào là một mỹ nữ chuẩn mực.
Gương mặt trái xoan, lông mày lá liễu, đôi mắt to và rất có thần, sáng long lanh cực kỳ linh động, từng cái nhíu mày nụ cười đều có thể truyền tải qua ánh mắt.
Giọng nói thì khỏi phải bàn, vô cùng uyển chuyển êm tai.
LVQ8371