Lời này vừa thốt ra, ông cụ đứng cạnh Hứa Đồ Cường liền tỏ vẻ không vưi: Này lão Hứa, ông ăn uống kiểu gì mà tham thế hả? Lò này của Tiểu Tần sư phụ mới được bao nhiêu cái đâu? Chỗ chúng ta đông người thế này, một mình ông đòi hốc tận 5 cái, quá đáng vừa thôi chứ!”
Một ông cụ khác lập tức hùa theo: "Đúng đấy, vụ ông tiện tay thó mất cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng của tôi lần trước còn chưa trả đâu!"
"Thế tôi chưa đền ông hộp trà à?"
"Tôi lấy trà của ông làm quái gì? Cái tôi cần là Bánh Bao cơ, đừng hòng quỵt nợ!"
"Đúng đấy đúng đấy."
"Cái lão họ Thạch kia hùa theo cái gì mà hùa, ông có phải người khu mình đâu, tôi cũng có thó Bánh Bao Tửu Nhưỡng của ông đâu."
"Hứa Đồ Cường ông ăn nói thế là quá đáng rồi đấy, dân Vân Trung Tiểu Khu thì ngon lắm chắc? Được vào từ cổng trong thì oai lắm chắc? Đám người ngoài chúng tôi đi vào từ cổng ngoài thì sao nào, tôi ở ngay khu đối diện đấy thì làm sao? Tôi cứ thích ngày nào cũng ra đây ngồi chém gió đợi Điểm Tâm đấy, Tiểu Tần sư phụ làm gì thì tôi ăn nấy."
Mấy ông cụ cãi nhau rùm beng, mùi thuốc súng ngày càng nồng nặc, chẳng mấy chốc đã có thêm các ông cụ khác nhảy vào tham chiến, hội các bà vốn chỉ đứng hóng hớt cũng bị không khí lây nhiễm mà xông pha vào trận.
Cả nhà ăn thoắt cái đã ồn ào như cái chợ vỡ.
Hoàng Tịch và nhân viên phục vụ vẫn chưa tới giờ làm, chẳng có ai can ngăn.
"Giải Xác Hoàng ra lò rồi, mọi người xếp hàng nhận nhé, mỗi người hai cái. Hiện tại đang trong giai đoạn ăn thử nên không lấy tiền, ai thấy có vấn đề gì cứ thoải mái góp ý, nếu ý kiến hữu ích sẽ được thưởng một lần gọi món." Tần Hoài thản nhiên thông báo.
Các ông các bà lập tức nín bặt, tự giác xếp hàng với tốc độ ánh sáng.
Trần An chứng kiến toàn bộ sự việc: ...
Trần An tay cầm vỏ Hoành Thánh đã 5 phút chưa nhúc nhích, hoang mang hỏi: "Anh... anh Tần, sáng nào nhà ăn mình cũng như thế này à?"
"Quen rồi thì thấy bình thường thôi, thỉnh thoảng cãi cọ xíu chứ không đánh nhau đâu." Tần Tòng Văn an ủi, "Điểm Tâm buổi sáng đều là món cố định, thường thì chả cãi nhau được đâu."
"Buổi chiều mới khốc liệt cơ, buổi chiều con trai tôi hay thích mày mò làm dăm ba món linh tỉnh, nhiều lúc làm ít mà người mua lại đông, lúc đấy mới đúng là hỗn chiến.”
Trần An: Chết tiệt, thèm xin chuyển ca sang buổi chiều quá.
12 giờ tan làm vẫn là quá sớm.
6 giờ 32 phút, Tần Lạc - đứa chuyên gia canh đúng sát giờ mới chịu dậy - cuống cuồng chạy thục mạng ra nhà ăn, vơ bừa mấy cái bánh bao rồi lại bị Tần Hoài nhét thêm hai cái Bánh Nướng rỗng ruột và Giải Xác Hoàng, rơm rớm nước mắt mang theo tình yêu thương của anh trai lao ra bến xe buýt đi học.
Bắt xe buýt đến trường quốc tế, cô nhóc này coi như cũng đang hưởng cái đãi ngộ y hệt mấy nữ chính tiểu bạch hoa xuất thân bình dân nhưng lại lọt được vào trường quốc tế trong tiểu thuyết thanh xuân vườn trường rồi.
12 giờ, Tần Hoài tan làm đúng giờ, ăn cơm xong lại tiếp tục nghịch lò.
Chiều nay phải làm Giang Mễ Niên Cao, sẽ chẳng còn mấy thời gian nghịch lò nữa, hắn chỉ nghĩ đến thôi đã thấy tiếc hùi hụi rồi.
Lại một mẻ Bánh Nướng ra lò, Tần Hoài theo lệ cũ tự gặm trước một cái, sau đó bắt tay vào chuẩn bị mẻ tiếp theo.
Vừa ngoảnh đầu lại, hắn phát hiện sư phụ làm bữa sáng mới tới là Trần An vẫn chưa chịu về.
"Trần sư phụ, anh 12 giờ là tan làm rồi đấy." Tần Hoài tưởng Trần An mới đi làm ngày đầu tiên, chưa nắm rõ giờ giấc nên không dám về, bèn lên tiếng nhắc nhở.
Trần An hơi dè dặt gật đầu, nhưng vẫn không nhúc nhích, gãi đầu nói: "Chuyện là... Điểm Tâm sáng em làm vẫn chưa bán hết, em muốn ở lại xem tình hình bán buôn buổi chiều thế nào."
Trần An tuy là chiến binh đa năng mảng bữa sáng, nhưng lại chỉ là tay mơ ở khoản Điểm Tâm. Số lượng Điểm Tâm hắn biết làm cực kỳ eo hẹp, món tủ là Bánh Bông Lan Không Nước, tiếp đến là Bánh Mì Tổ Ong, sau đó là Bánh Trứng, toàn là những món tiêu chí rẻ, nhiều, ăn chắc dạ.
Mấy loại Điểm Tâm này nếu bán ở cổng mấy khu dân cư bình thường thì cực kỳ đắt khách, nhưng đặt ở Vân Trung Thực Đường thì lại hơi bị sai sai. Dù sao đám các ông các bà, dân văn phòng, hay cả người qua đường ở khu này đều là những người sành ăn, ba cái món Bánh Bông Lan Không Nước cỏn con căn bản chẳng thể nào chinh phục được vị giác của họ.
Tuy Trần An tay nghề làm Điểm Tâm còn non kém, nhưng Tần Tòng Văn và Triệu Dung vẫn rất hài lòng về hắn.
Cậu thanh niên này tuy trình độ còn phải trau dồi thêm, nhưng được cái thái độ làm việc quá đỉnh!
Làm việc cực kỳ bán mạng, cả buổi sáng tay chân thoăn thoắt không ngừng nghỉ, cũng chẳng lười biếng phút nào.
Tần Hoài nhớ lại lời nhận xét của bố về Trần An, trong lòng có chút kinh ngạc, hắn thầm nghĩ thế này đâu chỉ là không lười biếng, thậm chí còn chủ động xin tăng ca, rốt cuộc đây là thứ tinh thần làm việc cống hiến cỡ nào cơ chứ!
"Cậu đừng áp lực quá, không bán được cũng chẳng sao, cùng lắm thì sau này cứ chuyên tâm làm bữa sáng thôi, tôi sẽ dạy cậu làm Lừa Lộn Vòng, món này dễ ợt." Tần Hoài ân cần nói.
Trần An gật gật đầu, trong lòng nhảy cẫng lên sung sướng.
Ngon ơ, vịn được một cái cớ quá hợp lý, thế là khỏi phải tăng ca mà vẫn được ở lại hóng hớt xem kịch hay rồi.
Hắn bán điểm tâm sáng bao nhiêu năm nay, xen giữa đó lại làm sư phụ Điểm Tâm thêm mấy năm, mà còn chưa bao giờ thấy cảnh thực khách suýt tấn nhau chỉ vì tranh giành Điểm Tâm đâu.
Vụ cãi vã lúc sáng xẹp nhanh quá, hắn còn chưa kịp nhấm nháp cho trọn vẹn.
Hay, thích xem, cực kỳ khoái xem.
LVQ8371