Tôi vừa bước lên bức tường ngăn cách hẹp của hố đào, một luồng hơi lạnh không rõ nguyên do liền từ dưới chân bốc lên. Tim tôi thắt lại, đôi chân chực run rẩy. Đúng lúc đó, lão Niễn ở phía trước gọi vọng lại: "Người ở phía sau, cố gắng đừng nhìn xuống dưới, mắt nhìn thẳng về phía trước, bước chân chậm thôi. Chỗ này hơi trơn, nếu không trụ nổi thì có thể ngồi xổm xuống nghỉ ngơi một chút, nhưng tuyệt đối không được để da thịt chạm vào hơi ẩm âm u dưới chân! Rõ chưa?"
Tôi đáp lời một tiếng, vội vàng trấn tĩnh tâm thần. Ngẩng đầu lên, thấy Tiết Tam Công đã vượt qua hố hài cốt thứ nhất một cách suôn sẻ, đang dùng bàn tay bọc vải nhặt con cóc chết lên rồi bỏ vào trong ngực. Tôi không nhịn được gọi: "Tiết Tam Công, ông đừng chạy nhanh quá! Đợi chúng tôi với!"
Tiết Tam Công quay đầu nhìn đội ngũ phía sau, cười mắng: "Nhóc con, giờ mới tin à? Mẹ kiếp, lúc nãy sao không tin đi! Thật là!"
Lão già nói xong cũng không dừng lại tại chỗ, mà cúi đầu kêu "gù gù" mấy tiếng với con cóc còn sống. Chỉ thấy con vật nhỏ ngẩng đầu đáp lại, rồi lại bắt đầu bò dọc theo bức tường ngăn cách của hố hài cốt thứ hai. Tốc độ của nó nhanh đến bất ngờ, nhưng lần này nó đổi vị trí, bò lên bức tường bên phải. Tiết Tam Công bước chân không ngừng, bám sát theo sau con vật nhỏ, từng bước một di chuyển thân mình về phía trước.
Lão Niễn lúc này cũng đã đi qua bức tường ngăn cách trơn trượt đó, đang đứng ở mép tường hơi rộng hơn phía đối diện nhìn tôi, miệng không ngừng dặn dò: "Cẩn thận, chậm một chút, sắp đến nơi rồi!"
Thấy lão già quan tâm mình như vậy, tôi rất cảm kích, nhưng cũng không dám tỏ thái độ quá thân thiết trước sự nhiệt tình ấy. Sau khi vượt qua bức tường hài cốt đầu tiên, tôi chỉ khẽ gật đầu với lão, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn!"
An Cát phía sau tôi vì vóc dáng nhỏ nhắn nên đi qua bức tường hẹp này thuận tiện hơn những nam giới chân to như tôi nhiều, bước đi cũng vững vàng hơn, tốc độ và chất lượng đương nhiên cao hơn hẳn. Sơn Hạ Cương Xương theo sau An Cát cũng vượt qua rất suôn sẻ, nhưng ba tên thuộc hạ của hắn thì gặp chút khó khăn. Mấy gã đó người cao to vạm vỡ, diện tích bàn chân tiếp đất rộng hơn người bình thường gấp đôi, lại còn cõng trên lưng đủ loại vũ khí trang bị nặng nề nên không dễ giữ thăng bằng. Vì thế, việc đi trên bức tường ngăn cách hẹp này tốn thời gian nhất. Mấy gã đàn ông to xác ấy loay hoay mất gần mười phút mới đi qua được đoạn tường dài chưa đầy mười mét này!
Hai anh em sinh đôi người Tứ Xuyên phía sau thì nhàn hạ hơn nhiều. Mỗi người lấy ra mấy đoạn gậy ngắn, nối lại với nhau thành hai đôi gậy dài. Họ dùng hai thứ đó để giữ thăng bằng, đi qua rất nhanh. Ngưng Hương và Ngưng Tuyết đi theo sau họ vì là con gái, thể chất tương đương với An Cát, dù sắc mặt hai người vẫn rất kém nhưng động tác không hề do dự hay khựng lại, nên lúc vượt qua cũng không xảy ra vấn đề gì lớn. Ngưng Hàn còn nhanh nhẹn hơn, trực tiếp dùng thanh đại đao màu đen cắm xuống hố hài cốt làm điểm tựa, thực hiện động tác như chống gậy một tay, chỉ vài cái đã nhảy qua được, linh hoạt như một con khỉ, khiến mấy "người bạn" Nhật Bản vốn đang loay hoay phía trước phải há hốc mồm kinh ngạc. Người chốt hậu là Khâu Tứ Tinh thì giống tôi, cứ thế lầm lũi đi qua mà không cần mượn bất cứ công cụ hỗ trợ nào.
Đến khi Khâu Tứ Tinh vượt qua bức tường hài cốt đầu tiên, Tiết Tam Công dẫn đầu đã tới bức tường thứ tư. Những hố hài cốt quỳ lạy nối liền thành dải này được xếp ba hố một hàng, kéo dài thẳng tắp về phía trước. Mỗi hố lớn gần mười mét có không dưới ba mươi bộ hài cốt người trong tư thế quỳ lạy triều bái. Tính sơ qua, một hàng ba hố đã có gần trăm người bị đóng đinh tế sống! Lúc này tôi đã đi đến phía trên hố lớn thứ ba, nhìn những hố hài cốt dày đặc phía trước, trong lòng không khỏi chấn động. Mẹ kiếp, nếu những hố tuẫn táng chết tiệt này mà đều bị đóng đầy người, thì chỉ riêng số người trong bảy tám cái hố trước mắt này thôi e rằng cũng đã lên đến cả ngàn rồi!
Tôi vừa nguyền rủa chế độ tuẫn táng biến thái này, vừa chậm rãi nhích từng bước. Nhờ kinh nghiệm từ mấy bức tường trước, những đoạn sau đi tương đối dễ dàng hơn. Dù dưới chân vẫn trơn trượt như cũ, nhưng sự căng thẳng trong lòng đã không còn nặng nề như lúc đầu. Tiết Tam Công đi đầu lúc này cũng không còn cắm cúi chạy thục mạng nữa mà cố ý đi đi nghỉ nghỉ. Con cóc dẫn đường dường như rất nghe lời lão, cũng bò một đoạn rồi nghỉ một lát, nhưng nó luôn không ngừng thay đổi lộ trình. Lúc thì ở bức tường bên trái, lúc lại chuyển sang bên phải, khiến chúng tôi đi theo sau cũng phải liên tục đổi hướng. Thật không hiểu con vật này làm cách nào để phân biệt được chất độc trên những bức tường ngăn cách này!
Những người phía sau lúc này đều đi rất thuận lợi. Lão Niễn ở phía trước không ngừng nhỏ giọng khích lệ tôi và An Cát, hơn nữa còn luôn kéo tay tôi ở mấy bước cuối cùng. Gương mặt lão già này trông già hơn Giáo sư Tư Mã rất nhiều, nhưng từ những động tác và phong thái nhanh nhẹn, tôi thực sự không tin tuổi tác của lão lại cao như vẻ ngoài của mình!
Vì hoàn cảnh, Sơn Hạ Cương Xương không rảnh tâm trí để ý việc lão Niễn chăm sóc tôi, tâm trí hắn lúc này đều đặt hết vào ba tên thuộc hạ. Ba tên này đi qua mép tường hố rất vất vả, thời gian chủ yếu đều mất vào họ. Hai anh em sinh đôi người Tứ Xuyên phía sau nhìn không nổi nữa, liền chia hai đôi gậy dài cầm tay cho họ, nhờ đó tốc độ hành tiến mới nhanh hơn một chút. An Cát nhìn mấy cái xẻng mà họ cầm, đột nhiên nói: "Dụng cụ chuyên dụng của dân trộm mộ và khảo cổ, Xẻng Lạc Dương!"
An Cát vừa dứt lời, hai anh em sinh đôi người Tứ Xuyên liền đáp: "Cô bé nhận ra sao? Có tâm đấy!"
An Cát cười đáp: "Thứ này được sử dụng quá thường xuyên trong lĩnh vực khảo cổ trong nước! Không có gì lạ cả! Thậm chí còn được người Lạc Dương tinh ranh phát triển thành sản phẩm du lịch! Sao tôi có thể không nhận ra chứ!"
An Cát nói nhẹ nhàng, nhưng tôi nghe thì hiểu ngay. Xẻng Lạc Dương, tôi cũng từng nghe cha nhắc đến nhiều lần, đó là dụng cụ thường dùng trong trộm mộ và khảo cổ. Nghe nói do thế hệ trộm mộ lão làng ở Lạc Dương phát minh ra, nhưng tôi chưa từng thấy bao giờ. Lúc nãy khi hai anh em sinh đôi mặt rỗ kia cầm, tôi không biết đó chính là Xẻng Lạc Dương lừng danh. Giờ nghe An Cát nói, tôi mới có tâm trí nhìn kỹ hai thứ đó, phát hiện đầu của đôi gậy dài quả nhiên có một đầu xẻng kim loại hình bán trụ. Chỉ là lúc này tác dụng của nó không phải để đào hang thăm dò thổ nhưỡng, mà bị mấy gã Nhật Bản đó cắm xuống hố hài cốt để làm gậy chống!
Hai anh em sinh đôi mặt rỗ sau khi chia Xẻng Lạc Dương cho ba gã Nhật Bản vũ trang đầy mình kia, tốc độ của chính họ lại chậm đi, giãn cách một khoảng với ba người đó. Nhưng chính khoảng cách này, trong mối nguy hiểm xuất hiện ngay sau đó, đã gián tiếp giúp họ giảm bớt một chút ảnh hưởng.
Người có lúc sơ suất, ngựa có lúc vấp chân. Tất cả chúng tôi đều đi qua những bức tường hố hẹp đến mức gần như chỉ đứng được một chân, lúc đầu không có vấn đề gì, nhưng khi đã qua tám hố tuẫn táng, chỉ còn lại hố cuối cùng thì điều đó đã ứng nghiệm! Người gặp chuyện đương nhiên không phải tôi, lúc đó tôi đang đón An Cát đi qua bức tường cuối cùng. Ngay khi chân An Cát vừa chạm vào mặt đất bằng phẳng nơi tôi đứng, không gian phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng hét lớn, tiếp đó là tiếng "Xoảng! Xoẹt!" vang lên, rồi đến tiếng kêu thất thanh lẫn trong tiếng thét của Ngưng Tuyết và Ngưng Hương. Những người đi qua trước tiên đều vội vàng chiếu đèn pin sang, thấy cách hai hố hài cốt phía sau, một trong ba tên người Nhật đang dùng sức kéo cánh tay của tên đi sau mình, mà một nửa thân người của kẻ đó lúc này đã treo lơ lửng bên dưới mép hố hài cốt thứ tám!
Sự việc xảy ra quá đột ngột, chúng tôi đều không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng trông có vẻ là kẻ này trong lúc đi mấy bước cuối đã vô ý trượt chân. May mắn là phía trước hắn còn một người, hơn nữa còn đã đứng trên dải ngăn cách hơi rộng ở giữa hố, nên mới kịp thời kéo hắn lại, nếu không thì nguy hiểm rồi!
Tiết Tam Công bên cạnh tôi vừa thấy tình cảnh này liền vội vàng kêu lớn: "Mau kéo hắn lên, xem có bị thương không!"