Khi Sơn Hạ Cương Xương nói xong câu đó, ba kẻ bên cạnh tôi liền vây lại, kẻ kéo người đẩy "mời" tôi đến một góc phòng, ép ngồi xuống trước một cái bàn lớn. Tôi gào lên với mấy gã này: "Mẹ kiếp, các người không thể văn minh hơn chút sao? Lỡ làm quả bom trên người tôi nổ tung thì tính thế nào? Chết tiệt!"
Lời tôi vừa dứt, chỉ nghe "bộp" một tiếng, một vật hình vuông bay tới đập vào mặt bàn trước mắt tôi. Tôi nhìn kỹ, đó là một tờ giấy trắng lớn, trên đó vẽ chằng chịt những hình thù kỳ quái bằng bút chì đỏ và xanh, nhìn mà hoa cả mắt. Tôi trợn mắt hỏi: "Đây là thứ rác rưởi gì thế? Bản vẽ thiết kế kiến trúc à?"
"Là bản đồ! Ngươi xem thử địa hình trên này có gì khiến ngươi ấn tượng không!" Sơn Hạ Cương Xương gõ tay lên tờ giấy lớn, rồi nói tiếp: "Còn nữa, tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn một chút, đừng có mở miệng ra là chửi bới. Mấy người này đều là thuộc hạ của ta, họ chỉ nghe lệnh ta thôi. Ngươi nói gì cũng vô ích, đừng hòng chọc giận họ, điều đó chẳng có lợi gì cho món bảo bối bom trên người ngươi đâu!"
Tôi hơi bất lực gật đầu, quay sang nhìn tờ bản đồ vẽ tay trên bàn. Nói thật, bản đồ này vẽ rất sơ sài, nhiều nơi địa hình như bị cắt ngang, trông như vẽ chưa xong, lại có rất nhiều chỗ chỉ được khoanh những hình thù méo mó bằng mực đỏ và xanh, chẳng hiểu ra sao cả. Tôi nhìn hai cái rồi hỏi: "Đây là bản đồ nơi nào mà vẽ cẩu thả thế, tôi nhìn không ra!"
"Nhìn không ra? Ngươi thật sự không nhìn ra?" Sơn Hạ Cương Xương lại lấy từ bên cạnh ra một tấm bản đồ nhựa trong suốt, trải đè lên trên tờ bản đồ giấy. "Ngươi đối chiếu với bản đồ địa hình quân dụng này mà xem lại đi. Lần này mà còn không nhìn ra, ta sẽ kích hoạt thiết bị nổ cho ngươi bay màu luôn!"
Nghe gã nói vậy, tôi giật thót mình, kêu lên: "Mẹ kiếp, bản đồ vẽ xấu quá mà, ông cũng quá nóng vội rồi! Để tôi xem lại!"
Vừa nói, tôi vừa dán mắt vào tờ giấy đã được phủ thêm lớp bản đồ quân dụng trong suốt kia. Lúc này, thông qua tọa độ và tên gọi trên bản đồ quân dụng, tôi tìm thấy những vùng địa hình gần như tương đồng với những nét vẽ trên giấy. Trợn mắt nhìn kỹ, tôi lập tức kinh ngạc, hét lên với Sơn Hạ Cương Xương: "Sao cơ, đây là bản đồ địa hình xung quanh Long Trảo Sơn à?"
Sơn Hạ Cương Xương hừ lạnh một tiếng: "Cuối cùng ngươi cũng nhận ra rồi. Đúng vậy, thứ ta vẽ trên tờ giấy này chính là địa hình xung quanh Long Trảo Sơn và một phần cấu trúc cổ mộ dưới đáy núi đó!"
Tôi chỉ vào tấm bản đồ Long Trảo Sơn vẽ dở dang kia, hỏi: "Ông mang nửa tấm bản đồ vẽ chưa xong này đến cho tôi xem là có ý gì?"
"Ý gì, còn chưa rõ sao? Ta muốn ngươi tối nay phải vẽ nốt tấm bản đồ này cho ta!" Sơn Hạ Cương Xương trừng mắt nhìn tôi.
Tôi kinh ngạc nhìn gã, tưởng mình nghe nhầm, bèn hỏi tiếp: "Ông nói gì? Muốn tôi vẽ nốt bản đồ này? Ông bị điên à! Sao tôi có thể vẽ xong thứ này chứ? Tôi đâu có nghiên cứu địa chất!"
Sơn Hạ Cương Xương "đùng" một cái đập bàn, quát: "Nói nhảm, ngươi không nghiên cứu địa chất, nhưng ngươi là kẻ thực sự đã đi vào nơi đó rồi thoát ra an toàn. Người hiểu rõ địa hình nơi đó nhất ở đây e là ngươi rồi! Ngươi còn không biết cách vẽ? Ta nói cho ngươi biết, tấm bản đồ quân dụng này là để ngươi tham khảo. Ngươi cũng thấy rồi đấy, trên bản đồ này còn nhiều khoảng trống chưa vẽ xong. Đó đều là những nơi ta chưa từng đặt chân tới, nhưng rất có thể là nơi ngươi đã từng đi qua. Cho nên bây giờ ta cần ngươi giúp ta hoàn thành công việc này! Ngươi cứ đối chiếu với bản đồ địa hình quân dụng, vẽ hết địa hình kiến trúc cổ mộ dưới đáy Long Trảo Sơn mà ngươi từng đi qua vào đây cho ta! Việc này đối với ngươi chắc không khó đâu nhỉ? Lúc đó ngươi đã làm đảo lộn cả nơi đó lên, mới chưa đầy hai tháng, chắc không đến nỗi quên nhanh thế chứ!"
Tôi thấy Sơn Hạ Cương Xương nhìn mình lạnh lẽo, trong ánh mắt toàn là sự tàn độc và oán hận. Biết tên này lại nhớ đến những chuyện tôi đối phó với gã trong cổ mộ Long Trảo Sơn, tôi liền ngậm miệng không tranh cãi nữa. Mẹ kiếp, quân tử không chịu thiệt trước mắt, đã bắt vẽ thì vẽ thôi. Dù sao Long Trảo Sơn bây giờ cũng đã sập rồi, vẽ ra thì có ích gì chứ? Chẳng có tác dụng quái gì cả!
Tôi nói: "Được, tôi vẽ! Nhưng giờ ông cũng nên nói cho tôi biết, vẽ mấy thứ này để làm gì?"
Sơn Hạ Cương Xương mất kiên nhẫn: "Muốn biết thì đợi ngươi vẽ xong, ta sẽ nói cho ngươi biết hết!" Nói đoạn, gã kéo ghế ngồi thẳng trước mặt tôi, vẫy tay ra lệnh: "Vẽ nhanh lên, ta không có nhiều thời gian chờ ngươi đâu!"
Nhìn dáng vẻ của Sơn Hạ Cương Xương, trong lòng tôi tuy rất nghi hoặc và chán ghét nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Vốn dĩ tôi còn định tối nay tìm cách trốn thoát, nào ngờ gã này lại gắn một quả bom điều khiển từ xa vào ngực tôi, thế là cắt đứt mọi hy vọng của tôi rồi! Tuy tôi cũng có chút nghi ngờ về tính xác thực của quả bom này, nhưng bảo tôi lấy mạng mình ra để đánh cược thì tôi thực sự không có gan đó!
Vẽ thì vẽ thôi, dù sao cổ mộ Long Trảo Sơn đó tôi cũng đã đi từ đầu đến cuối, dựa vào những trải nghiệm khắc cốt ghi tâm đó, chắc là dễ dàng vẽ ra một tấm bản đồ địa hình hoàn chỉnh thôi! Cứ vượt qua ải này đã, dù sao giữ mạng vẫn là quan trọng nhất!
Tôi kìm nén sự nghi hoặc và khó chịu trong lòng, cố gắng tập trung tinh thần. Dưới sự "giám sát" chặt chẽ của Sơn Hạ Cương Xương và ba tên thuộc hạ không cảm xúc, tôi nằm bò ra bàn, hì hục đến tận nửa đêm mới vẽ xong sơ bộ địa hình cổ mộ Long Trảo Sơn trong ký ức. Cuối cùng, khi kết hợp với những nét vẽ có sẵn trên giấy, tôi mới phát hiện ra những hình vẽ ban đầu thực chất đều nằm trong phạm vi của cổ mộ Long Trảo Sơn, hơn nữa còn là những khu vực mà tôi, giáo sư Tư Mã và An Cát chưa từng đặt chân tới!
Nhìn vào tấm bản đồ vẽ tay không mấy hoàn chỉnh này, tôi kinh ngạc nhận ra toàn bộ cổ mộ dưới đáy Long Trảo Sơn trông giống như một chuỗi hồ lô năm quả nối liền nhau. Năm cái hang động tròn lớn tạo thành một quần thể mộ táng dưới lòng đất khổng lồ đến mức khó tin. "Cửu Quan Thận Thành" ở giữa – nơi từng khiến chúng tôi tiêu tốn nhiều thời gian nhất – thực ra chỉ là hang động thứ ba trong năm cái hồ lô này, phía sau nó còn kết nối với hai hang động rỗng lớn hơn nữa! Cái hang lớn đặt "Mô Kim Lệnh" và bình đồng cổ ban đầu, nhìn trên bản đồ này chỉ có thể coi là cái miệng hồ lô nhỏ trong chuỗi hồ lô đó mà thôi. Tôi biết cái hang lớn cuối cùng kia chắc chắn là khu vực mà "Long Vương Thi Thiền" canh giữ cửa sau, nhưng sau khi xem bản đồ này, tôi mới biết hóa ra còn có một hang mộ lớn hơn nữa nằm xen giữa không gian Thận Thành và khu vực của Long Vương Thi Thiền!
Vẽ đến đây, khi kết nối cả tấm bản đồ lại, tôi đã ngẩn người ra một lúc lâu mới hoàn hồn. Nhớ lại lúc đó nhóm chúng tôi phải bò mất gần một tiếng đồng hồ trong đường hầm quan tài dưới đáy Đối Ảnh Cung mới thoát ra được cái hố tuẫn táng kia. Lúc đó ai nấy đều chỉ lo thoát thân, chẳng ai bận tâm xem phía trên đầu mình là nơi nào. Bây giờ nhìn bản đồ mới biết, nơi đó hóa ra còn có một không gian lớn kinh người như vậy! Thật không dám tưởng tượng trong không gian hang mộ đó còn có những thứ gì!
Tuy nhiên, cổ mộ Long Trảo Sơn đã sập rồi, dù có thứ gì kỳ quái lạ lùng đi chăng nữa cũng vô ích. Tôi cũng từng nghe cha nói, sau khi nơi đó sập, các cơ quan bảo vệ di vật văn hóa của nhà nước đã phối hợp với chính quyền địa phương phong tỏa nghiêm ngặt, thậm chí còn đóng quân cả một tiểu đoàn tại hiện trường để ngăn người ngoài xâm nhập.
Nhóm chúng tôi lúc đó vào cổ mộ Long Trảo Sơn tuy có chút bất đắc dĩ, nhưng đối với việc sập núi cuối cùng cũng có phần trách nhiệm không thể chối bỏ. Vì vậy, khi cha và giáo sư Tư Mã báo cáo sự việc lên cơ quan văn hóa, họ đã cố tình che giấu một số chi tiết, cụ thể là ẩn đi thân phận của An Cát và Vương đoàn trưởng, dù sao mục đích của họ khi vào đó cũng không phải để nghiên cứu khảo cổ! Sau đó, cha và giáo sư Tư Mã lại dùng ảnh hưởng và quan hệ cá nhân để đẩy trách nhiệm trộm mộ tại Long Trảo Sơn lên đầu Sơn Hạ Cương Xương và đám lính đánh thuê nước ngoài của gã. Như vậy, họ đã tìm được một "vật tế thần" hoàn hảo cho sự việc này. Tuy không được quang minh chính đại cho lắm, nhưng quả thực đã xóa sạch dấu vết của vụ việc chấn động này trên bề mặt!