Đâu chỉ tra tấn người, còn tra tấn cả chim nữa.
Đến lúc ăn trưa La Quân vẫn còn cắm mặt vào đọc.
Đợi đến gần 2 giờ chuẩn bị ra khỏi cửa, La Quân mới bịn rịn gấp mấy tờ báo nhét vào túi, xách theo phần bánh kem hạt dẻ đã đóng gói cẩn thận rời phòng.
Này ông anh, đi hẹn hò xem phim thì tha theo tiểu thuyết làm gì?
Liễu Đào đã đứng chờ sẵn ở cửa khách sạn.
Hôm nay Liễu Đào rõ ràng đã trang điểm vô cùng tỉ mi: mặc sườn xám màu tím, tóc uốn xoăn nhẹ bằng củi nóng, tai đeo khuyên bạc, chân xỏ giày thêu, tay đeo vòng mạ vàng, môi thoa son đỏ, lông mày cũng được kẻ vẽ cẩn thận.
Nhìn qua là biết, trong gánh hát có bao nhiêu món trang sức chắc đều đắp hết lên người Liễu Đào rồi.
Liễu Đào ôm khư khư một hộp cơm trên tay.
Thấy La Quân bước ra, Liễu Đào vội vàng tiến tới đón, hai tay siết chặt hộp cơm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, hơi bóp giọng nhỏ nhẹ nói: "Chào buổi trưa ạ."
"Cô bị cảm lạnh à? Sao giọng nói kỳ quái thế." La Quân khó hiểu liếc nhìn Liễu Đào.
Mặt Liễu Đào đỏ bừng, chỉ hận không thể đào cái lỗ chưi xuống cho xong, lí nhí đáp: "Không có ạ... Chắc là do hôm nay tôi không hát nên chưa mở giọng thôi.”
"Bánh kem hạt dẻ lần trước cô ăn chưa?" La Quân hỏi.
"Tôi ăn rồi ạ."
"Có ngon không?"
"Dạ ngon, còn ngon hơn cả bánh thuẫn chị A Hồng làm nữa."
La Quân đưa hộp bánh kem cho Liễu Đào: "Cho cô này, lát vào xem phim thì ăn."
Liễu Đào nhận lấy bánh kem, định đưa hộp cơm cho La Quân, nhưng liếc thấy bộ quần áo đắt tiền của hắn lại sợ làm bẩn, đành nhỏ giọng lấp liếm: "La tiên sinh... Tôi có nấu chút canh, để tôi xách cho, ngài... lúc nào rảnh ngài uống nhé."
La Quân dẫn Liễu Đào đi về phía rạp chiếu phim, hờ hững liếc nhìn bộ sườn xám màu tím trên người cô, hỏi: "Cô thích tấm áp phích kia lắm à?"
"Áp phích nào cơ ạ?" Liễu Đào ngơ ngác không hiểu.
"Không có gì." La Quân thản nhiên đáp: "Tôi nghe nói mấy ngày nay người hát vai Chúc Anh Đài trong vở Lương Chúc không phải là cô."
"A... Vâng, mấy hôm nay họng tôi không được khỏe, Ban Chủ không cho tôi hát nữa." Liễu Đào lẽo đẽo theo sau La Quân, gật đầu: "Ông ấy... ông ấy bảo tôi đi học thêm vài thứ từ chị A Hồng.”
"Học thêm cái gì?" La Quân biết tỏng rồi còn cố hỏi.
"Chỉ là... vài mánh khóe nhỏ thôi ạ." Mặt Liễu Đào lại đỏ bừng: "Tôi... tôi học không vào."
"Nếu cô đã không thích, không muốn học thì khỏi học cũng được, bây giờ cô hát cũng rất hay rồi." La Quân nói.
Liễu Đào không nhịn được, hé miệng cười tươi rạng rỡ.
Rạp chiếu phim cách khách sạn cỡ 30 phút đi bộ. La Quân đi chậm rì rì nên hai người cuốc bộ mất tận 40 phút. Thảo nào nhân viên khách sạn cứ gặng hỏi La Quân xem có cần gọi xe kéo trước không, quãng đường cỡ này, bình thường La Quân chắc chắn lười chả thèm đi.
Hắn cực kỳ ghét đi bộ.
Cốt truyện phim cực kỳ đơn giản, kể về một người đàn ông anh dũng chiến đấu trên chiến trường, cuối cùng công thành danh toại. Bản thân bộ phim là phim câm, hoàn toàn dựa vào người chiếu phim đứng cạnh lồng tiếng. Người chiếu phim không chỉ phải lồng tiếng mà còn kiêm luôn việc thuyết minh cốt truyện, có thể nói là vất vả vô cùng.
Liễu Đào dán mắt vào màn hình xem một cách say sưa.
Tần Hoài nghi ngờ Liễu Đào thậm chí còn quên béng mất sự tồn tại của La Quân bên cạnh. Lúc phim vừa chiếu, cô nàng thỉnh thoảng còn liếc trộm hắn vài cái, nhưng từ lúc tàu hỏa xuất hiện trên màn hình, trong mắt Liễu Đào chỉ còn mỗi bộ phim.
Đến cảnh mưa bom bão đạn gay cấn, Liễu Đào thậm chí còn lôi bánh kem hạt đẻ ra ăn.
Phải công nhận, bánh kem trông cũng bắt mắt phết, nhìn ngon lành cành đào.
Một tiếng sau, phim kết thúc. Liễu Đào hiển nhiên vẫn còn đang dư âm, hưng phấn ôm hộp cơm đi song song với La Quân, ríu rít kể lể bộ phim ban nãy đặc sắc nhường nào.
"La tiên sinh, ông chủ Hoàng trong phim vừa rồi quả thực quá lợi hại, sư huynh đóng vai võ sinh trong gánh hát chúng tôi cũng không có thân thủ đỉnh như vậy, cái đoạn ông ấy..." Liễu Đào líu lo một hồi rồi mới chợt nhận ra hình như mình nói hơi nhiều, nãy giờ La Quân chẳng hé răng lấy nửa lời.
"Có phải tôi nói nhiều quá không ạ?" Liễu Đào lại thu mình về dáng vẻ e ấp thẹn thùng ban đầu.
"So với trước đây thì đúng là nhiều hơn hắn." La Quân thành thật đáp: "Số lượng từ cô nói hôm nay cộng lại còn nhiều hơn tất cả những lần trước gom lại đấy."
Liễu Đào cúi gằm mặt xuống: "Vậy có phải tôi ồn ào lắm không?"
"Cũng tàm tạm, ít nhất thì giọng cô nghe rất êm tai."
"Vậy..." Liễu Đào lấy hết dũng khí ngẩng lên nhìn La Quân: "Ngài sẽ còn hẹn tôi đi xem phim nữa chứ?"
"Theo tôi được biết thì dạo này rạp chỉ chiếu mỗi phim này thôi. Phim này tôi không khoái lắm, chẳng muốn xem lại lần hai." La Quân đáp.
Ánh mắt Liễu Đào chợt tối sầm lại, cô hỏi với vẻ đầy hụt hãng: "Vậy ngài còn tới nghe Lương Chúc nữa không?"
"Chắc là có, Thi Gia Ban mới dựng một vở kịch máy móc, ngày mai tôi định qua đó xem thử."
Liễu Đào sụt sịt mũi, không nói thêm gì nữa, cứ lẳng lặng lẽo đẽo theo sau lưng La Quân.
Đi được một đoạn, La Quân bất đắc dĩ ngoái đầu lại, nhìn Liễu Đào đã tụt lại phía sau mình đến hai ba mét, lên tiếng: "Mấy cái thứ mà Ban Chủ bắt cô học, cô đúng là chẳng tiếp thu được chữ nào thật."
"Dạ?" Liễu Đào vốn đang cúi gằm mặt đá mấy hòn sỏi trên đường, nghe La Quân nói vậy liền ngơ ngác ngẩng lên.
"Lúc tôi đến vũ trường, chăng cần tôi phải mở miệng, người ta đã chủ động sán lại gần rồi. Tôi với cô đi cùng một đoạn đường, cô lại cứ càng lúc càng lùi xa tôi là sao.”
"Tôi... Tôi... Tôi..." Liễu Đào ấp úng mãi chẳng thốt nên lời.
LVQ8371