"La tiên sinh lúc nào cũng cầm khư khư quyển sách trên tay, đám phục vụ ở khách sạn Richard sắp gom sạch sách của mấy tiệm lớn trong khu tô giới cho ngài ấy rồi. Người ta không thích đi vũ trường, chỉ khoái xem phim với nghe hát thôi. Cô ra ngoài mà hỏi thăm thử xem, mấy gánh hát ở đất Thượng Hải này đếm sơ sơ cũng cả mớ, có đào chính nhà nào mà không đỏ mắt ghen tị với cô cơ chứ?”
"Người ta là La tiên sinh, cô nghĩ ngài ấy cất công đến đây để xem vở Lương Chúc của nhà chúng ta thật đấy à? Trình độ của sư huynh, sư muội cô, rồi cả ông thầy đệm đàn của gánh hát mình như nào, trong lòng cô không tự hiểu được sao? La tiên sinh khẩu vị độc lạ đến mức nào mà bỏ qua kịch máy móc của Thi Gia Ban không thèm xem, lại chui rúc vào cái gánh hát cỏ nhà quê như chúng ta?"
Liễu Đào còn gật gù: "Hôm nay La tiên sinh cũng chê sư huynh hát Lương Sơn Bá dở tệ."
Ban Chủ sắp bị Liễu Đào chọc tức hộc máu đến nơi rồi: "Ai thèm quan tâm cậu ta hát hay hay dở, trọng tâm có phải là chuyện đó đâu? Trọng điểm là cô phải làm cho La tiên sinh thích cô, rước cô về làm vợ lẽ kia kìa!"
Tần Hoài tự dưng thấy thèm cắn hạt dưa ghê.
Ban Chủ chỉ tay vào mặt Liễu Đào, đầu ngón tay suýt chọc cả vào trán cô, nhưng lại không dám chọc thật: "Ai mướn cô nói chuyện phiếm tâm sự tình cảm hả? Cô có cái nết để buôn dưa lê chắc? Trong bụng cô có tí mực nào không? Cái ngữ mở sách ra chẳng nhận mặt nổi vài chữ to như cô, La tiên sinh mà thích nói chuyện cùng cô thì có mà gặp quỷ."
"Vậy... vậy tôi có thể làm gì được đây?" Liễu Đào cúi gằm mặt càng lúc càng thấp, sắp học theo đà điểu chúi đầu luôn xuống đất rồi.
"Thì quyến rũ ngài ấy đi!" Giọng Ban Chủ chói lói như muốn xé toạc cả bầu trời, "Chẳng phải A Hồng đã dạy cô hết rồi sao? Cô phải hát, phải sáp lại gần ngài ấy mà ngồi, rồi mang bát canh hầm này tự tay đút cho ngài ấy uống chứ!"
"Cô phải làm thế này thế kia, thế kia rồi thế này chứ!" Ban Chủ chỉ hận không thể tự mình thị phạm cho Liễu Đào xem một lần, "Cô hầm canh dở cũng chẳng sao, chẳng phải A Hồng đã nấu thay cô rồi ư? Cô cứ nhận là mình nấu, La tiên sinh hơi đâu mà để ý mấy chuyện vặt vãnh đó? Đợi đến lúc cô thật sự được gả vào làm vợ lẽ rồi, thì còn cần cô phải tự mình xuống bếp hầm canh nữa chắc? Đến lúc đó học nấu cũng chưa muộn mà!"
Liễu Đào hoảng hốt kêu lên: "Thôi chết, canh, La tiên sinh vẫn chưa uống canh!"
"Đấy là trọng điểm hả?!" Ban Chủ tức đến mức sắp ngất xiu tới nơi, "Sao La tiên sinh lại nhắm trúng cô cơ chứ? Trời đất ơi, giá mà La tiên sinh để mắt tới A Hồng, thì khéo giờ này con bé đó đã được rước vào cửa rồi."
"Thế hôm nay La tiên sinh có nói ngày mai ngài ấy còn đến nữa không?" Ban Chủ hỏi.
"La tiên sinh bảo mấy hôm nay ngài ấy bận việc nên không đến nữa."
Ban Chủ tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt.
"Nhưng ngài ấy có hẹn tôi chủ nhật đến cửa khách sạn Richard gặp mặt để đi xem phim."
Ban Chủ lại mở bừng mắt, ánh mắt lóe lên tia sáng.
"Vậy cô có biết chủ nhật nên làm thế nào không?" Ban Chủ hưng phấn hỏi.
"Làm thế nào cơ?" Liễu Đào không chắc chắn lắm: "Mấy ngày nay tôi tìm chị A Hồng học nấu canh sao?"
"Học nấu canh cái gì, học cách quyến rũ ấy!"
Liễu Đào hơi khó xử: "Nhưng tôi cảm thấy La tiên sinh có thể không thích lắm..."
"Cô thì biết cái gì là thích hay không thích, tôi nói cho cô hay, chỉ cần là đàn ông thì đều thích cả!” Ban Chủ chém đinh chặt sắt nói: "Hai ngày nay tôi đã báo là giọng cô không khỏe, Lương Chúc cô đừng hát nữa, tôi bảo A Hồng dạy thêm cho cô. Cô đừng thấy hiện tại A Hồng bị đuổi ra ngoài, năm đó cô ấy cũng gả vào thành công làm bà tư bà bé đấy, kinh nghiệm của cô ấy cô phải học hỏi!”
"Đào à, gánh hát của chúng ta có thể đứng vững gót chân ở Thượng Hải hay không, tất cả đều trông cậy vào cô đấy." Ban Chủ thấm thía nói: "Cô có tình ý với La tiên sinh, tôi thấy La tiên sinh cũng có vẻ để ý đến cô. Mấy năm nay tôi tự thấy mình đối đãi với cô cũng không tệ, mấy sư huynh sư chị của cô đối với cô cũng rất tốt mà."
"Cô xem A Hồng kìa, bị người ta đuổi ra ngoài đánh gãy chân, tôi chẳng phải vẫn cưu mang cô ấy sao. Lão Kim, hỏng giọng không lên sân khấu được nữa, trong gánh hát này chẳng phải vẫn lo cho ông ấy miếng cơm sao."
"Nếu cô có thể gả cho La tiên sinh, mọi người cũng có thể sống tốt hơn một chút không phải sao? Cho dù mười mấy năm sau cô có già đi bị đuổi ra ngoài, chỉ cần tôi còn sống, cùng lắm thì cô về lại gánh hát, cũng có thể kiếm được miếng cơm giống như A Hồng."
"Mọi người trông cậy cả vào cô đấy!"
Liễu Đào - niềm hy vọng của toàn gánh hát - gật đầu: "Tôi... tôi vẫn muốn tự nấu canh."
"Lấy canh chị A Hồng nấu cho La tiên sinh, rồi nói là tự tôi nấu, tôi cứ cảm thấy kỳ kỳ."
"Nấu, tự mình nấu!" Ban Chủ cảm thấy Liễu Đào đã thông suốt, không xoắn xuýt ba cái chuyện vặt vãnh như nấu canh nữa: "Cô đừng nấu canh nữa, tôi nhớ trà giải nhiệt A Hồng nấu không tệ, Trà Trần Bì có bí phương gì đó thêm đường đỏ và muối, cô bảo cô ấy dạy cô nấu Trà Trần Bì, lúc đi xem phim mang đến cho La tiên sinh."
Tần Hoài đang vểnh tai nghe hóng hớt say sưa, đột nhiên đập phải bức tường tàng hình lảo đảo một cái. Lúc này hắn mới phản ứng lại trong ký ức còn có cái thứ gọi là tường tàng hình, không thể đi cách La Quân quá xa, bèn vội vàng chạy ra ngoài.
Phạm vi di chuyển của ký ức này sao lại rộng thế nhỉ?
LVQ8371