Giờ khắc này, trên người La Quân như đang tỏa ra ánh hào quang của đồng tiền.
Tần Hoài tỏ vẻ không có vấn đề gì, thậm chí còn muốn gửi WeChat của viện trưởng Tần bên cô nhi viện Tam Mã Lộ cho La Quân.
Tần Hoài không có khả năng quyên góp một số tiền lớn cho cô nhi viện, nhưng hắn có thể giới thiệu người có khả năng đó cho viện trưởng Tần làm quen.
Cứ coi như đây là chút cống hiến của cựu thành viên ưu tú Tần Hoài dành cho cô nhi viện Tam Mã Lộ vậy.
"Nhưng cậu có chắc Khuất Tĩnh thật sự chỉ đơn thuần vì khoảng cách xa, không muốn đến mua lâu dài nên mới khiến Chi Tuyến Nhậm Vụ không hoàn thành không?" La Quân hỏi.
"Cháu nắm chắc trên 90%." Tần Hoài gật đầu, "Cháu thấy khả năng cao không phải do vấn đề của Điểm Tâm đâu, Khuất y sinh thực sự rất thích ăn Tảo Nê Sơn Dược Cao.”
La Quân cúi đầu nhìn miếng Tảo Nê Sơn Dược Cao đã gặm được một nửa trên tay, lại còn là hình con thỏ, ông đánh giá trên dưới một phen rồi lầm bầm: "Cái thứ này thì có gì ngon chứ, chẳng có chút độ dai nào cả."
"Vấn đề khoảng cách nhất định phải giải quyết phiền phức thế sao?" La Quân hỏi, "Bảo Khuất Tĩnh chuyển đến khu chung cư của chúng ta sống là được chứ gì, Trần Huệ Hồng chẳng phải có mấy căn hộ trong khu đó sao? Tặng Khuất Tĩnh một căn đi."
Trần Huệ Hồng bình tĩnh đáp: "Tôi xin nhấn mạnh lại một lần nữa, tuy nói chịu ơn một giọt nước phải báo đáp bằng cả dòng suối, giữa đường thấy chuyện bất bình phải ra tay tương trợ, đều là đồng loại thì nên cố gắng giúp đỡ nhau, nhưng toàn bộ tài sản của tôi đều phải để lại cho Tuệ Tuệ."
"Nếu Tiểu Khuất chịu chuyển đến khu chung cư của chúng ta, tôi có thể cho con bé thuê nhà không lấy tiền, nhưng tặng thì tối qua tôi đã nói rồi, tuyệt đối không có chuyện đó."
"Tiền bạc là vật ngoài thân, sống không mang đến chết chăng mang đi, cô bận tâm nhiều thế làm gì." Thái độ của La Quân đối với chuyện tiền nong vô cùng phóng khoáng, "Cô bán nhà cho tôi đi, tôi tặng cho Khuất Tĩnh."
Tần Hoài rất muốn bẽn lẽn giơ tay lên hỏi, nể tình hắn cực khổ làm nhiệm vụ, liệu có thể tặng hắn một căn luôn được không.
Hắn thực sự không muốn cố gắng nữa rồi.
"Tôi khuyên ông tốt nhất nên dẹp bỏ ý định này từ sớm đi, ơ kìa, đi nhầm rồi." Trần Huệ Hồng liếc nhìn bản đồ, phát hiện đáng lẽ phải rẽ trái thì mình lại đi vào làn đi thẳng, "Tính cách của Khuất Tĩnh chắc ông cũng hiểu phần nào, khi chưa tìm được lý do chính đáng, ông có tặng nhà con bé cũng không nhận đâu."
"Ông phải biết là, việc đầu tiên con bé làm sau khi đi làm và tiết kiệm được tiền chính là đem trả lại một phần tiền tài trợ cho tôi đấy. Bao năm qua tôi tài trợ cho bao nhiêu học sinh nghèo, con bé là người đầu tiên chủ động đòi trả tiền, cũng là người duy nhất khi tôi nói không nhận thì đem toàn bộ số tiền đó đi quyên góp."
"Đó cũng là một cách mà, lại còn đơn giản nữa. Cái trò kết bạn làm thân gì đó của Tần Hoài đúng là y hệt tính cách của cậu ta, lề mề chậm chạp, đợi cậu ta kết bạn được với Khuất Tĩnh chắc tôi cũng chuẩn bị đầu thai kiếp sau luôn rồi." La Quân lầm bầm.
"Khả năng giao tiếp của cháu cũng đâu đến mức tệ hại vậy chứ."
"Tôi thấy cách của Tiểu Tần cũng rất hay mà." Trần Huệ Hồng nói, "Ấy, lại đi nhầm đường rồi."
"Ba người chúng ta cứ xây dựng mối quan hệ tốt với Khuất Tĩnh trước, sau đó ông lại phát huy nghề cũ là đi ăn vạ bệnh viện, tôi và Tiểu Tần tùy tiện tìm cớ lừa Khuất Tĩnh đến khu chung cư của chúng ta ở, thế chẳng phải là hoàn thành nhiệm vụ rồi sao."
"Tôi phát hiện Tiểu Tần lừa người cũng rất có nghề đấy."
Tần Hoài & La Quân: ...
"Cái gì gọi là nghề cũ ăn vạ bệnh viện?!" La Quân phẫn nộ.
"Cái đó của cháu là cấp độ bậc thầy nói dối, là kỹ năng đấy!" Tần Hoài nhấn mạnh.
Trần Huệ Hồng cười cười không nói gì, trong xe lập tức tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
Do Trần Huệ Hồng thực sự không rành đường, lại còn đi sai không chỉ một lần, nhóm ba người Tần Hoài đã đến trễ nghiêm trọng, gần 11 giờ mới tới được cô nhi viện.
Cô nhi viện Dục Ấu.
Một cái tên rất đỗi mộc mạc.
Không gian của cô nhi viện cũng mộc mạc y như tên gọi, một tòa nhà nhỏ trông cũng tươm tất, có lẽ là mới được sơn lại mặt ngoài trong hai năm gần đây. Khoảng sân chỉ được đổ xi măng và dọn dẹp cỏ dại qua loa, cùng với những thiết bị vui chơi đơn sơ vừa nhìn đã biết là có tuổi thọ khá lâu và từng được chắp vá sửa chữa vô số lần.
Khá giống với cô nhi viện Tam Mã Lộ nơi Tần Hoài lớn lên từ nhỏ, đều là những cô nhi viện bình thường và thiếu thốn kinh phí.
Khuất Tĩnh và Khuất viện trưởng đang đứng ở cửa nghênh đón ba người.
Trần Huệ Hồng vừa đỗ xe xong bước xuống, Khuất viện trưởng liền nhiệt tình tiến đến đón: "Trần nữ sĩ, đã lâu không gặp. Tối qua Tĩnh Tĩnh gọi điện bảo hôm nay cô sẽ đến mà tôi mừng quá, nếu không nhờ cô tài trợ suốt những năm qua thì Tĩnh Tĩnh cũng không thể học một mạch đến lúc tốt nghiệp tiến sĩ, giờ lại có công việc tốt thế này, tất cả đều phải cảm ơn cô đấy!”
Hàn huyên với Trần Huệ Hồng xong, Khuất viện trưởng liền chuyển ánh mắt sang Tần Hoài: "Cậu là Tiểu Tần sư phụ đúng không, cậu chịu đến làm tình nguyện viên tôi vui lắm, dạo này thanh niên nhiệt tình như cậu hiếm gặp lắm."
"Tối qua nghe Tĩnh Tĩnh nói xong, sáng nay tôi đã đi mua bột mì rồi. Cậu không biết đâu, nhân viên cô nhi viện chúng tôi chẳng ai thạo làm món bột mì cả, bình thường quanh năm suốt tháng cùng lắm cũng chỉ gói sủi cảo được vài bữa. Cậu đến được thì tốt quá, hôm nay bọn trẻ được ăn bánh bao chắc chắn sẽ vui lắm cho xem!"
LVQ8371