"Ông La, ông không còn gì khác muốn nói với cháu sao? Cháu chuẩn bị xem ký ức thật đấy nhé." Hắn lên tiếng nhắc nhở lần cuối.
La Quân mím môi, không nói gì.
Thôi được rồi, đoán chừng là ông không muốn nói.
Tần Hoài bước tới trước sô pha ngồi xuống, mở bảng điều khiển trò chơi lên, chọn [Một đoạn ký ức của La Quân].
Tinh Quái độ kiếp kiếp đầu tiên đúng là có đẳng cấp khác hẳn, thứ nhận được không phải là mộng cảnh mà trực tiếp là ký ức luôn.
Tần Hoài vừa định bấm "Có”.
La Quân đột nhiên lên tiếng: "Làm người thật sự rất phiền phức."
"Hả?" Hắn ngơ ngác.
"Lúc còn là Tất Phương, dù chỉ là một khoảnh khắc lướt qua, chỉ cần muốn nhớ thì trăm năm sau vẫn có thể mường tượng ra hình ảnh rõ nét. Bây giờ sắp đi đầu thai, cơ bản được coi là con người rồi, thế mà mới chỉ là chuyện của bảy tám chục năm trước thôi, có vắt óc ra cũng chẳng nhớ nổi hình dáng cụ thể."
Ngại quá, đời này hắn sống tổng cộng mới được 26 nồi bánh chưng, rất khó để đu theo cái chủ đề động tí là bảy tám chục năm thế này.
"Nếu cậu nhìn thấy một người tên là Liễu Đào trong ký ức của tôi, hãy giúp tôi ghi nhớ kỹ khuôn mặt của cô ấy, lát nữa vẽ lại cho tôi xem.”
Tần Hoài chuẩn bị bấm nút liền rụt tay về, nhìn La Quân với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi: "Cháu không biết vẽ."
"Sao cậu lại không biết cả vẽ tranh hả?" La Quân cực kỳ ghét bỏ.
Hắn là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình bình thường, tốt nghiệp chín năm giáo dục bắt buộc, xuất thân từ cô nhi viện, lớn lên ở quán ăn sáng, không biết vẽ chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao?
Hắn còn không biết chơi nhạc cụ, không biết võ thuật, chẳng có tài lẻ gì sất đấy nhé.
"Cháu có thể học." Tần Hoài nói, Nhưng đạo này cháu không có thời gian, dạo này cháu phải luyện tập hơi nhiều món, còn phải làm nhiệm vụ, cày độ hảo cảm để kích hoạt nhiệm vụ nữa, dự tính là..."
"Ba năm nữa bắt đầu học thì ông thấy sao?" Hắn nhìn La Quân, bởi vì ngay trước mắt vẫn đang lơ lửng một dòng chữ, nên ánh mắt hắn trông có vẻ "thông thái" hệt như ngáo Husky vậy.
"Đợi ba năm nữa cậu bắt đầu học thì tôi đi đầu thai mất rồi." La Quân chán nản xua tay, "Nhìn cho kỹ vào, xem xong thì kể cho tôi nghe cô ấy trông thế nào, miêu tả sơ sơ cũng được."
"Không phải ông thực sự có triệu chứng đãng trí của người già đấy chứ? Hay ngày mai ông đến chỗ Tiểu Khuất lấy số, khám xét cẩn thận xem sao." Trần Huệ Hồng hơi lo lắng nói.
"Cô thì biết cái gì chứ? Im miệng đi!"
La Quân lại bắt đầu cãi nhau với Trần Huệ Hồng, Tần Hoài cũng chẳng rảnh bận tâm nhiều như vậy nữa, liền bấm chữ "Có".
[Đang tải ký ức ——]
Giữa màn đêm u tối, một biển lửa bùng lên.
Tần Hoài vừa bước vào ký ức, đã có cảm giác như mình đang lạc vào một hiện trường vụ án.
Hắn đứng bên ngoài nhà kho, bên trong lửa đang cháy hừng hực, thỉnh thoảng lại văng vẳng tiếng kêu la thảm thiết. Bên cạnh hắn là một anh chàng đẹp trai mặc áo dài vừa vặn, chuẩn phong cách đại thiếu gia nhà giàu âu phục thẳng tắp hay thấy trong phim truyền hình dân quốc.
Đúng vậy, một anh chàng đẹp trai.
Một vẻ đẹp trai theo đúng chuẩn mực truyền thống.
Sống mũi cao thẳng, ngũ quan đoan chính, mày kiếm mắt sáng, nhan sắc này đặt vào phim truyền hình dù không đóng được nam chính đẹp trai thì ít nhất cũng dư sức cân vai nam phụ si tình.
Cộng thêm một rương tiền Đại Dương, vàng thỏi và trang sức dính máu sáng rực dưới ánh lửa ngay trước mặt, cảnh tượng lúc này trông cực kỳ giống ——
Hiện trường vụ án.
Mà giống gì nữa, đây rõ ràng căn bản chính là một hiện trường vụ án rồi
Tần Hoài trợn mắt há hốc mồm nhìn anh chàng đẹp trai trước mặt, qua đường nét lông mày và ánh mắt có thể lờ mờ nhìn ra bóng dáng phiên bản lúc về già của La Quân.
Không phải chứ, một cảnh tượng đặc sắc cỡ này mà trong phần tóm tắt bối cảnh ông ấy chẳng hé răng nửa lời là sao?
Chẳng phải La Quân bảo ông ấy chỉ chặn cướp vài nhóm sơn phỉ thôi sao?
Cảnh tượng lúc này...
Tần Hoài nhìn nhà kho đang bốc cháy ngừn ngụt, rồi lại nhìn sang La Quân đang thong thả kiểm kê vàng thỏi và trang sức trong rương, thậm chí còn rút khăn tay trong túi áo ra lau sạch vết máu dính trên đó.
Đám người trong nhà kho nhìn kiểu gì cũng không giống sơn phỉ, ngược lại La Quân trông mới giống một tên giang hồ cộm cán.
Tích lũy tư bản nguyên thủy toàn dựa vào việc đi cướp thế này sao?
La Quân kiểm kê xong, vui vẻ đóng rương lại. Thấy xung quanh không có ai, hắn cũng chẳng thèm giấu giếm, móc từ trong túi ra một bao thuốc lá, rút một điếu đặt lên môi rồi nhẹ nhàng thổi.
Điếu thuốc được châm lửa, La Quân đứng dưới ánh lửa bình tĩnh hút hết, búng tàn thuốc rồi xách rương thong dong rời đi.
Đi được một đoạn, La Quân đến bến tàu. Ven đường có mấy phu kéo xe đang cuộn mình ngủ gật bên cạnh xe. Hắn tùy tiện bước tới trước mặt một phu xe trông có vẻ vạm vỡ, chạy nhanh, rồi dùng rương huých nhẹ vào đối phương.
Phu kéo xe lập tức mở mắt, não còn chưa kịp load nhưng nụ cười đã nở sẵn trên môi, anh ta đứng phắt dậy: "Tiên sinh, xin hỏi ngài đi đâu ạ?"
Sau đó phu kéo xe mới ngoái đầu lại, phát hiện cách đó không xa hình như đang có cháy.
"Khách sạn Richard." La Quân ném cho phu xe một đồng hào bạc. Phu xe hí hửng nhận lấy, đợi hắn lên xe xong liền ra sức cắm cúi chạy.
Tốc độ vừa nhanh vừa vững, vô cùng chuyên nghiệp.
Tần Hoài chạy theo phía sau. Nhờ có kinh nghiệm chạy marathon trên cạn từ trước, đoạn đường dài này hắn thấy vẫn tiếp thu tốt.
LVQ8371