Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3591 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 182
chương 82..

❊ ❊ ❊

Ánh mắt An Hoằng Hàn chợt chuyển một cái, nhìn Tịch Tích Chi thật sâu, lắc đầu với nàng, nói: “Trước tiên tạm thời không nói tới việc tin tức của Bạch Hồ không chính xác, chỉ riêng chuyện trong hoàng cung đã khiến trẫm không thể nào phân thân ra được. Cho dù muốn đi cứu người, cũng phải chờ Phùng Chân Nhân tìm được chỗ ẩn thân của Bạch Hồ, trẫm mới có thể sắp xếp thời gian hành động.”

Cách này vừa có thể tiết kiệm thời gian, vừa có thể giúp An Hoằng Hàn có thể để ý xử lý chuyện ở đây trong khoảng thời gian này, vì sao lại không làm?

Đoàn Vũ Phi vừa đến hoàng đô không lâu, việc hôn sự còn chưa đàm phán ổn thỏa thì sao An Hoằng Hàn có thể bỏ bê việc quốc sự mà đi tìm Từ quốc sư mất tích?

Tịch Tích Chi lập tức hiểu rõ, đúng như lời của An Hoằng Hàn, coi như bọn họ lập tức đi ngay thì cũng như con ruồi không đầu, không tìm được phương hướng. Thay vì lãng phí thời gian đi trước, không bằng chờ Phùng Chân Nhân tìm ra được vị trí chính xác của Bạch Hồ, bọn họ sẽ là người đi đầu tiên.

Quả nhiên là người đứng đầu một đất nước, đầu óc không hề tầm thường, mỗi một chuyện đều suy nghĩ vô cùng chu đáo.

Tịch Tích Chi gật mạnh đầu một cái, “Mọi chuyện đều nghe theo lời ngươi an bài!”

Tóm lại chỉ cần có thể cứu được Từ lão đầu, vậy thì mọi chuyện đều tốt.

An Hoằng Hàn đưa lại lá thư cho Lâm Ân, “Đốt đi.”

Về chuyện của Bạch Hồ, càng ít người biết càng tốt. Dù sao khi nói đến quỷ thần, vẫn không nên cho người khác biết nhiều thì hay hơn, để tránh tạo ra cảnh dân chúng hỗn loạn.

“Nô tài tuân lệnh.” Lâm Ân cầm bức thư đi tới bên cạnh lò lửa, lá thư từ từ tới gần ngọn lửa, rồi rơi xuống, nhanh chóng cháy rụi.

Lần này Đoàn Vũ Phi tới Phong Trạch quốc chủ yếu là để cầu hôn, về chuyện cưới công chúa, thời gian đại khái cần phải để tính sau. Đám cưới cũng không phải chuyện dễ dàng gì, đặc biệt hai nước lại cách xa như vậy, chỉ một đoạn khoảng cách này cũng có thể làm cho một cuộc hôn nhân đơn giản trở nên khó khăn.

So với An Hoằng Hàn và Tịch Tích Chi, Lâm Ân mới được coi là người bận rộn. Mỗi ngày đều bôn ba trong hoàng cung, kiểm tra quà tặng của Đoàn Vũ Phi mang tới, sau đó còn ghi rõ từng cái để đưa cho An Hoằng Hàn xem.

Mặc dù Huy Anh quốc không cường đại như Phong Trạch quốc, cũng không giàu có như Cưu quốc, nhưng mà thực lực và binh lực tuyệt đối không thua kém quốc gia khác. Vật phẩm mang tới vô cùng trân quý, có tới mười cái rương lớn, các loại đồ vật quý hiếm lại càng vô số kể.

Ngay cả Tịch Tích Chi cũng chọn ra hai vật nho nhỏ, treo trong Bàn Long điện.

Sau mấy ngày, gần như ngày nào Đoàn Vũ Phi cũng ở chung một chỗ với An Vân Y, đây cũng là do An Hoằng Hàn an bài để cho hai người có thời gian bồi dưỡng tình cảm nhiều một chút. Mãi cho tới ngày thứ ba, Đoàn Vũ Phi mới đi tới Ngự Thư Phòng, cầu kiến An Hoằng Hàn.

Ngày đó, đúng lúc Tích Tịch Chi cũng ở Ngự Thư Phòng mài mực cho An Hoằng Hàn, vừa nghe thấy Đoàn Vũ Phi cầu kiến, cặp mắt thoáng hiện lên một tia sáng, động tác trong tay cũng từ từ chậm lại.

Mấy ngày gần đây không biết An Hoằng Hàn trúng tà gì, bất luận đi tới chỗ nào, cũng luôn mang nàng theo, làm hại nàng không có một chút thời gian tự do. Cả ngày không phải tập luyện học chữ tại Ngự Thư Phòng, thì cũng là nằm ngáy ngủ tại Bàn Long điện. Tịch Tích Chi tự nhận bản thân không phải là thánh nhân, sao có thể chịu được cuộc sống khô khan như vậy, chỉ tiếc mỗi lần bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của An Hoằng Hàn, luôn nhịn không được mà làm theo ý đối phương.

Bề ngoài của Đoàn Vũ Phi, khiến người ta có cảm giác hít thở không thông. Ngay từ lúc hắn tiến vào, ánh mắt của Tịch Tích Chi đã tập trung ở gương mặt của hắn, dù chỉ nhìn một lần cũng khiến tâm hồn rung động.

Quả nhiên, rất nhiều người đều được ông trời chiếu cố. Trước tiên không nói tới An Hoằng Hàn là một ví dụ, ngay cả vị Đoàn hoàng tử này cũng là một người vô cùng xuất sắc.

An Hoằng Hàn sớm đã thấy ánh mắt của tiểu nữ tử bên cạnh, ngay lúc Đoàn Vũ Phi tiến vào điện đã trở nên si mê, trong lòng bùng lên một cơn lửa giận, tốc độ tăng cao cực kỳ nhanh. Đã nhiều ngày qua, một khắc hắn cũng không rời khỏi nàng, là phòng ngừa nàng lén đi ra ngoài gặp gỡ Đoàn Vũ Phi. Không ngờ kẻ thông minh nghĩ đến nghìn điều, lại có một điều sơ sót, hôm nay lại chạy tới cầu kiến hắn.

Cho dù trong lòng bất mãn, nhưng An Hoằng Hàn cũng không biểu lộ ra ngoài mặt. Bàn tay đặt phía dưới bàn đọc sách, tránh đi ánh mắt của mọi người, nhéo mạnh lên chân của Tịch Tích Chi một cái.

Tích Tịch Chi bị đau, trong nháy mắt lập tức lấy lại tinh thần, tràn đầy bất mãn trừng mắt nhìn An Hoằng Hàn một cái. Thích đẹp chính là bản tính của mỗi con người, nhìn soái ca lâu một chút thì có làm sao?

Nàng lại không có phạm tội, đối với hành động của An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi không thể nào lý giải được. Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ An Hoằng Hàn ghen tị với dáng vẻ bề ngoài của Đoàn hoàng tử, cho nên mới không chấp nhận được người khác ngắm lâu hơn một tý?

Ai nói bụng dạ con gái mới hẹp hòi? Tên đại nam nhân trước mắt này chính là một loại người như vậy!

Nhỏ giọng thì thầm hai câu, Tích Tịch Chi cuối cùng cũng không dám cãi lộn trực tiếp với An Hoằng Hàn.

Nàng nói mấy câu đó, làm sao có thể tránh được lỗ tai của An Hoằng Hàn. Sắc mặt của An Hoằng Hàn trầm xuống, rất muốn dạy dỗ cô nhóc này một phen, nhưng lại vướng phải Đoàn Vũ Phi ở đây, An Hoằng Hàn cũng không thể nghiêm mặt, chỉ có thể nhéo đùi tiểu nữ tử một lần nữa.

Lại nói, thịt trên người cô nhóc này mềm nhũn, ấm áp, cảm giác cũng không tệ.

Lúc ầm ĩ với Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn cũng không quên sự tồn tại của Đoàn Vũ Phi, ánh mắt nhìn về phía Đoàn Vũ Phi, nhẹ giọng hỏi: “Không biết Đoàn hoàng tử tới Ngự Thư Phòng tìm trẫm là có việc gì? Có phải nô tài trong cung hầu hạ hoàng tử không tốt hay không? Chỉ cần Đoàn hoàng tử nói một câu, trẫm sẽ lập tức lấy đầu của bọn họ.”

Ngón tay nhẹ nhàng vén cọng tóc rơi ngay mắt của Tịch Tích Chi, khiến con ngươi trong suốt của Tịch Tích Chi lộ ra.

Động tác của An Hoằng Hàn rất tự nhiên, giống như rất quen thuộc, dường như đã làm trăm ngàn lần. Mà Tịch Tích Chi cũng không cảm thấy bàn tay to lớn trên trán cho gì không ổn, tất cả đều là vì thói quen.

Động tác thân mật giữa hai người cùng với bầu không khí hài hòa khiến Đoàn Vũ Phi cả kinh, nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh, cười ha ha nói: “Sao lại có việc này? Nô tài trong cung đều đã hết lòng hết dạ làm hết phận sự hầu hạ bản điện hạ, cũng không có cử chỉ nào đi quá giới hạn, bệ hạ quá lo lắng rồi.”

Ánh mắt của hắn vẫn rơi vào bàn tay đang vuốt ve trán Tịch Tích Chi của An Hoằng Hàn, dường như hắn ta có chút hiểu rõ lời đồn bên ngoài rồi. Tai nghe không bằng mắt thấy, nếu như chính hắn không thấy An Hoằng Hàn sủng ái như vậy, Đoàn Vũ Phi tuyệt đối sẽ không tin rằng một An Hoằng Hàn tuyệt tình lạnh lung lại có một mặt khác tình cảm dịu dàng như vậy.

Vì sao hắn lại có một loại cảm giác An Hoằng Hàn yêu thích bé gái trước mặt này hơn muội muội của hắn?

Cẩn thận đánh giá Tịch Tích Chi, một tiểu hài tử, gương mặt trắng noãn khiến người ta cực kỳ yêu thích.

Nhưng mà thiên hạ rộng lớn, có rất nhiều bé gái đáng yêu hơn Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn nhìn trúng điểm nào của Tịch Tích Chi? Hoặc là Tịch Tích Chi có sở trường gì đó, đáng để An Hoằng Hàn coi trọng nàng như vậy.

Ở góc độ của Đoàn Vũ Phi, giá trị của một người được quyết định bởi cách người khác đối đãi với ngươi như thế nào. Cho nên hắn mới cảm thấy, Tịch Tích Chi chắc chắn có sở trường ở một phương diện nào đó, mới có thể khiến cho An Hoằng Hàn nâng niu nàng trong lòng bàn tay. Nhưng mà hắn lại không biết rằng, có vài tình huống một người sủng ái một người khác mà không cần có lý do nào cả.

Thậm chí chính An Hoằng Hàn cũng không biết tại sao hắn lại coi trọng cô nhóc Tịch Tích Chi này. Nếu nói là vì vẻ ngoài, Tịch Tích Chi tuyệt đối không được tính là đẹp như tiên, khuynh quốc khuynh thành, cao lắm chỉ được xem là đáng yêu. Tính tình… lại càng hồ đồ, có đôi khi gặp những rắc rối ngớ ngẩn, An Hoằng Hàn đã thu dọc cục diện rối rắm cho nàng không biết bao nhiêu lần.

Nhưng mà… hắn cứ muốn cưng chiều nàng, yêu nàng, không hề có lý do hay mục đích gì cả.

Cực kỳ không thích ánh mắt đánh giá của Đoàn Vũ Phi, An Hoằng Hàn làm bộ gõ bàn hỏi: “Vậy Đoàn hoàng tử tìm trẫm có việc gì?”

Trong lời nói có sự không kiên nhẫn, người thông minh nhất định sẽ nghe thấy được.

Đoàn Vũ Phi cực kỳ thức thời mà thu hồi ánh mắt, im lặng vài giây, khuôn mặt tuyệt mỹ hiện lên một chút sắc đỏ, “Thật ra… Bản điện hạ tìm bệ hạ là vì muốn nói chuyện hôn sự của bản điện hạ và Thập Tứ công chúa.”

Ánh mắt lạnh lung của An Hoằng Hàn hiện lên một chút châm chọc, nhanh tới nỗi làm cho người khác bắt không được, khóe miệng treo một nụ cười. Chẳng qua chỉ là nụ cười thoáng qua, nhìn thế nào cũng đều không có độ ấm.

“A…? Xem ra sức hấp dẫn của Đoàn hoàng tử rất lớn, mới có mấy ngày ngắn ngủn, có lẽ hoàng muội của trẫm đã bị người bắt làm tù binh rồi.”

Khóe miệng Đoàn Vũ Phi cứng đờ, hình như nghĩ tới chuyện không vui. Mấy ngày nay hắn cũng nghe theo An Hoằng Hàn an bài, nói chuyện đùa vui cùng với Thập Tứ công chúa, còn đi ngắm cảnh không ít nơi, nhưng mà thái độ công chúa đối với hắn luôn luôn lạnh nhạt. Trong quá khứ mà nói, hắn chỉ tùy tiện ngoắc ngoắc ngón tay, ra vẻ mỉm cười cũng có thể ôm lấy không ít tâm hồn thiếu nữ, nhưng lúc này lại gặp phải nhiều trở ngại với Thập Tứ công chúa.

Nghĩ tới nghĩ lui, Đoàn Vũ Phi cho ra một kết luận, đó chính là… trong lòng Thập Tứ công chúa đã có người khác, vốn chưa từng nghĩ đến việc gả cho hắn.

Một không muốn gả, một không muốn kết hôn.

Thật đúng là chuyện buồn cười, đây là nguyên nhân An Hoằng Hàn lộ ra vẻ giễu cợt.

Tịch Tích Chi quan sát vẻ mặt của hai người, ít nhiều gì cũng đã lấy được không ít tin tức từ trong lời đối thoại của bọn họ.

“Bệ hạ, trong lòng bản điện hạ rất ái mộ Thập Tứ công chúa, có trời đất chứng giám, cầu bệ hạ tác thành nguyện vọng của bản điện hạ, tạo ra một đoạn nhân duyên tươi đẹp mỹ mãn của Phong Trạch quốc và Huy Anh quốc.”

Chỉ sợ rằng câu nói cuối cùng mới thật sự là tiếng lòng của hắn?

Tịch Tích Chi ngồi trên đùi An Hoằng Hàn, răng môi khé nhúc nhích nhỏ giọng thì thầm.

Từ nhiều năm trước đến nay, Huy Anh quốc chưa từng hợp tác với Phong Trạch quốc, do đó cũng mất đi nơi bắt nguồn kinh tế là Phong Trạch quốc. Lần này lấy cớ hòa thân, chẳng phải là muốn mượn sức Phong Trạch quốc, tiếp đó đẩy mạnh phát triển quốc gia. Cho dù là Phong Trạch quốc hay là Huy Anh quốc, việc hòa thân lần này mọi sự trăm lợi chứ không hại.

Giả bộ làm như suy nghĩ một hồi, An Hoằng Hàn liếc mắt nhìn Đoàn Vũ Phi, cũng không muốn đưa ra câu trả lời chính xác, “Việc này trẫm tự suy xét cân nhắc, tối nay thiết yến tại Lưu Vân điện, để cho bá quan văn võ thương nghị một hồi, Đoàn Hoàng Tử cảm thấy được không?”

Khóe miệng Đoàn Vũ Phi hàm chứa một nụ cười, như là đã vô cùng nắm chắc.

“Đây là chuyện chung thân đại sự của Thập Tứ công chúa, đương nhiên không thể sơ sài, bệ hạ lo lắng nhiều cũng là việc bình thường, bản điện hạ nguyện ý chờ đợi.” Đoàn Vũ Phi đáp lời một cách nho nhã lễ độ, khiến cho người ta không tìm được sơ hở.

Lúc sau An Hoằng Hàn và Đoàn Vũ Phi, ngươi một câu, ta một câu, tán gẫu một hồi. Qua hồi lâu, An Hoằng Hàn mới mời Đoàn Vũ Phi ra khỏi Ngự Thư Phòng.

Hắn vừa mới đi khỏi, Tịch Tích Chi đã không nhịn được mở miệng nói: “Không phải ngươi rất hi vọng An Vân Y gả cho Đoàn Vũ Phi hay sao? Tại sao tới bây giờ vẫn còn suy xét?”

An Hoằng Hàn vuốt nhẹ lọn tóc rơi xuống bên má của Tịch Tích Chi, giọng nói thâm tình, “Thứ gì đạt được quá dễ dàng, ngược lại sẽ không khiến hắn quý trọng. Loại đạo lý này, chẳng lẽ người không hiểu sao?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện