Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3816 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 105
chương 9.2..

❊ ❊ ❊

Dù sao những thứ Đông Phương Vưu Dục có thể làm, hắn ta cũng đã làm, hắn ta đứng ở bên cạnh, chân chính bắt đầu xem náo nhiệt.

"Bọn họ đi về hướng phía đông khu rừng cây nhỏ." Thị vệ không dám giấu giếm nữa, Tịch Tích Chi hỏi cái gì, bọn họ liền trả lời cái đó.

Tịch Tích Chi mở ra bước chân, vội vã liền đi về phía đông. Trong lòng thầm cầu nguyện, nghìn lần đừng gặp phải chuyện không may, nhất định không xảy ra chuyện gì!

An Hoằng Hàn nheo lại mắt, "Vừa rồi cho các ngươi nói, các ngươi không chịu. Bây giờ cho dù đã nói, thì cũng đã muộn. Người tới, kéo ra ngoài xử trảm."

Chúng thần đã dự đoán trước được kết quả trước sau hội sẽ như vậy, không cảm giác được kỳ quái chút nào.

Về phần bốn gã quan viên, tất cả đều là những người ăn chơi trác táng ở kinh đô. Chưa nói đến việc mỗi ngày lưu luyến kỹ viện lầu xanh, mà làm việc gì cũng không chịu tập trung.

An Hoằng Hàn đuổi theo bước chân đứa trẻ, sau đó đi sóng vai cùng nó.

Xem bước chân vội vã không kịp chờ đợi của đứa bé, liền biết trong lòng nó sốt ruột đến cỡ nào. Trái tim An Hoàng Hàn thoáng có chút đau lòng, bất đắc dĩ nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nó.

Trong rừng cây nhỏ có từng đợt âm thanh tiếng chạm vào nhau, nhưng...... Đó không phải là âm thanh con người có thể phát ra. Mặc dù Tịch Tích Chi huyễn hóa thành hình người, nhưng thính lực không có giảm sút, lỗ tai bên trong chiếc khăn vả màu đen không ngừng run rẩy, tĩnh tâm nghe động tĩnh bốn phía.

Những tiếng rất nhỏ đó, chính là âm thanh côn trùng đập cánh, đến tận mấy nghìn con, nghe khiến người ta sợ hãi.

"Bên kia." Tịch Tích Chi nghe những tiếng đó, chỉ đường cho mọi người.

Trong rừng, truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

Tiếng kêu thê thảm như vậy, truyền vào lỗ tai, làm mọi người sợ tới mức nghĩ muốn dừng bước chân. Rất nhiều đại thần nhát gan đều co đầu rụt cổ lại, theo ở phía sau.

"Chuyện này...... Âm thanh này sao không giống như tiếng nữ tử?" Không biết vị đại thần nào lên tiếng nói.

Lập tức có người phụ họa: "Đúng...... Nghe thế nào, đều như là tiếng nam tử kêu thảm thiết? Sao...... Sao lại thế này?"

Theo lẽ thông thường mà nói, vừa nhìn đã biết ba Vũ Cơ ở thế yếu. Sao đi đến rừng cây nhỏ, mà âm thanh bọn họ nghe được lại thành ra vậy?

Tất cả mọi người đều vô cùng buồn bực, ngay cả Tịch Tích Chi cũng không ngoại lệ.

Chỉ là trái tim vừa rồi còn đập thình thịch loạn xạ, giờ đã bình tĩnh trở lại.

An Hoằng Hàn đưa tay làm biến mất mồ hôi hột trên trán nàng, "Đừng lo lắng, không có chuyện gì."

Ít nhất từ trận tiếng kêu thảm thiết phát ra lúc này, coi như phải chịu thiệt, thì cũng là đám cầm thú kia bị ăn khổ.

"Ừ." Nghe ra An Hoằng Hàn trong lời nói an ủi, tịch tiếc nặng nặng một đầu.

Hai người không coi ai ra gì làm ra cử động, rơi vào trong mắt mọi người, lại thay đổi thành một kiểu. Nơi nào nhìn thấy qua bệ hạ quan tâm tới người khác? Hơn nữa thái độ bệ hạ đối với tiểu cô nương, đều lộ ra vẻ khác biệt.

Rất nhiều đại thần rất muốn hỏi đến cùng, nhưng coi tình cảnh hiện giờ, dường như chuyện về các Vũ Cơ, càng đáng giá người ta lo lắng hơn, cho nên tất cả mọi người không hỏi ra miệng.

Dần dần đến nơi, từng đợt âm thanh ma sát, càng ngày càng vang dội.

Đêm khuya tối đen, trong rừng cây nhỏ không có ánh đèn.

Tiếp theo mọi người đốt đèn lồng đến gần, lập tức nhìn thấy một màn chưa từng phát sinh qua ở trước mắt. Bươm bướm chi chít đang đập cánh, không ngừng đánh vào người bốn người.

Bốn tên nam tử chạy trối chết, bị chìm nghỉm trong cơn sóng bươm bướm.

Bởi vì chi chit bươm bướm tụ tập cùng một chỗ, bọn họ không thấy rõ con đường phía trước, nên một lúc lại va vào đại thụ. Miệng lại càng kêu la thảm thiết, nhìn kỹ đầu của bọn họ có thể phát hiện bọn họ đã sớm đụng chảy máu đầu. Đôi tay che vết thương trên đỉnh đầu, chạy trốn không ngừng.

Tịch Tích Chi cất bước, chạy tới phía bên kia. Rốt cuộc nhìn thấy ba Yêu Tinh đứng thẳng ở đằng xa, y phục được mặc trên người các nàng đã bị xé rách không ít, một Yêu Tinh trong đó bị xé rách cả ống tay áo, cánh tay bóng loáng mịn màng phơi bày bên ngoài.

Rất rõ ràng, mới bắt đầu các nàng cũng nếm phải thiệt thòi. Chỉ là đến cuối cùng, có đàn bươm bướm trợ giúp, các nàng mới thành công tránh được bàn tay ma quỷ của bốn tên nam tử.

Toàn thân Tịch Tích Chi mang theo linh khí, mỗi bước nàng tiến lên phía trước, làn sóng những con bươm bướm liền theo đó lùi ra sau một bước.

An Hoằng Hàn đi ở bên cạnh nàng, nhìn bươm bướm bay múa đầy trời, cũng cực kỳ khiếp sợ. Đám đại thần đi phía sau bọn họ, đã sớm bị trấn động, con mắt trừng rất to.

Đông Phương Vưu Dục cũng đi theo một đường tới đây, nhìn thấy cảnh tượng kỳ quái như thế, chiếc quạt trong tay đong đưa qua lại vang lên tiếng ‘vù vù’.

"Thật là không thể tưởng tượng nổi, không ngờ tới bươm bướm cũng có thể có một mặt linh tính như thế. Không những hội cùng hợp tác khiêu vũ, còn có thể xua đuổi kẻ ác." Đông Phương Vưu Dục vừa đi, vừa nói.

Các đại thần xôn xao lấy làm kỳ lạ.

"Bươm......" Lời vừa muốn nói ra miệng, ý thức Tịch Tích Chi mới nhớ hiện giờ nàng không phải hình dạng động vật, lời nàng nói, con người cũng có thể nghe hiểu, liền lập tức thay đổi lời nói, nói: "Các ngươi thế nào?"

Đi tới trước mặt của ba Yêu Tinh, Tịch Tích Chi dừng bước, nhìn họ. Thân thể của các nàng có vết thương nhỏ, hẳn là trong lúc giãy giụa, không cẩn thận bị thương.

Tịch Tích Chi cảm thấy rất day dứt, mở miệng nói: "Thật xin lỗi."

Lời này khiến cho mọi người mù mờ không hiểu gì. Mà người duy nhất biết chân tướng sự việc là An Hoằng Hàn, tất nhiên giữ im lặng.

Tịch Tích Chi sớm đã đoán được người trong hoàng cung không đơn giản, nhưng không ngờ nàng mới rời khỏi một lúc, những xú nam nhân bị sắc dục mê hoặc này liền nhịn không được đã ra tay rồi. Cắn răng oán hận, Tịch Tích Chi nhìn về phía bốn tên nam nhân đang không ngừng chạy trốn trong rừng cây nhỏ, "Các ngươi yên tâm, món nợ này, ta nhất định sẽ thay các ngươi đòi lại."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện