Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 200
chương 4..

❊ ❊ ❊

An Hoằng Hàn bơi ở phía trước, mở đường cho Tịch Tích Chi.

Bởi vì đường hầm vô cùng nhỏ hẹp, Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn thỉnh thoảng sẽ va chạm. Khi chạm đến da thịt lạnh băng của An Hoằng Hàn thì Tịch Tích Chi đặc biệt đau lòng. Cảm giác đau lòng không rõ này thổi quét lòng của nàng, tóm lại nàng chính là không muốn nhìn thấy An Hoằng Hàn khó chịu.

An Hoằng Hàn giống như không có cảm giác, từ đầu đến cuối không có hô qua một tiếng lạnh.

Chớp mắt, đường hầm xuất hiện ba đường rẽ.

Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn đối diện nhìn nhau vài lần, cuối cùng vẫn là An Hoằng Hàn quyết định, bơi đi về con đường hầm ở giữa. Con đường hầm này quanh co khúc khuỷu, giống như là cố ý xây dựng như vậy, muốn xoay người ta choáng váng, cũng không lâu lắm, Tịch Tích Chi liền không phân rõ được đông tây nam bắc.

Giữa Thanh Nguyên Trì xuất hiện cửa động đó, xác thật có dấu vết con người đục xây nên. Vậy mà càng đi vào bên trong, hai mặt đá của đường hầm càng ngày càng bóng loáng, sao con người lại có thể có tài nghệ khéo léo tuyệt vời như vậy!

Không bao lâu sau lại xuất hiện ba đường rẽ. An Hoằng Hàn vẫn như cũ lựa chọn đường ở giữa. Cứ đi một đoạn đường, lối rẽ lại xuất hiện, có ba đường rẽ, thậm chí xuất hiện năm đường rẽ.

Tịch Tích Chi không nhịn được ở trong lòng khóc cha chửi má nó, người nào con mẹ nó rãnh rỗi như vậy hả? Lại xây dựng loại đường hầm này, rõ ràng là mê cung! Không đúng, so với mê cung càng làm cho người ta đầu óc choáng váng. Hơn nữa con đường hầm này là ở trong nước, nếu người bình thường không biết đường trong mê cung, sớm muộn gì cũng bởi vì không có không khí mà nghẹn chết. Đường tắt duy nhất chính là, ghi nhớ chính xác lộ tuyến mê cung, trong thời gian ngắn nhất bơi hết quá trình, mới có thể đến đạt mục đích cuối cùng.

Cuối cùng Tịch Tích Chi đã hiểu...... Tại sao nhiều thế hệ đế vương biết xây sửa Thanh Nguyên Trì, nhưng không ai chân chính đi vào do thám bí mật! Trước không nói ao nước này lạnh lẽo như hàn băng, chỉ điểm nín thở ở trong nước này, sẽ không có người có thể làm được.

Vừa nghĩ đến những mảnh vụn này, Tịch Tích Chi theo bản năng nhìn sang An Hoằng Hàn. Quả nhiên không ngoài dự đoán, An Hoằng Hàn bởi vì rất ngộp thở, cả khuôn mặt đã kìm nén đến đỏ bừng.

Tịch Tích Chi vừa định bắt lấy tay An Hoằng Hàn, khuyên hắn trở về, chờ lần sau trở lại.

Nàng chưa kịp biểu đạt ra ý của mình, An Hoằng Hàn đã giữ chặt đầu vai của nàng, đôi môi đè ép tới.

Trong nháy mắt cánh môi chạm nhau, trong đầu Tịch Tích Chi chỉ nhảy ra một chữ -- lạnh.

Ở trong nước thời gian dài, cả người An Hoằng Hàn đều lạnh đến cứng ngắc, ngay cả cánh môi cũng giống như là kết băng.

Nhiệt độ của Tịch Tích Chi không khác khi ở trên bở lắm, vẫn còn ấm nóng. Điều này cũng khiến một thoáng An Hoằng Hàn đụng phải nàng, giống như sờ tới một lò lửa ấm áp, ôm không muốn buông tay.

Răng môi tương giao, đầu lưỡi An Hoằng Hàn nhanh chóng chui vào trong miệng Tịch Tích Chi.

Vì để cho An Hoằng Hàn lấy được không khí, lần này hôn Tịch Tích Chi chẳng những không có cự tuyệt, còn hết sức phối hợp. Cánh tay cũng chầm chậm ôm An Hoằng Hàn muốn truyền nhiệt độ của mình cho An Hoằng Hàn.

Phát hiện ý đồ của tiểu hài tử, mắt An Hoằng Hàn vừa động, đẩy tiểu nhân nhi ra.

Ttc cũng dựa vào linh lực chống đỡ, mới có thể ở trong nước bôi lội. Nhưng nếu truyền nhiệt độ cho hắn, như vậy Tịch Tích Chi cũng sẽ trở nên lạnh lẽo. An Hoằng Hàn tình nguyện mình lạnh, cũng không muốn để tiểu hài tử chịu rét.

Kéo bàn tay tiểu hài tử, An Hoằng Hàn chỉ con đường quanh co, viết trong lòng bàn tay của nàng: “Trẫm biết liên hệ giữa đường hầm và tấm bản đồ rồi.”

Nếu như không phải mình đi vào một chuyến, cho tới bây giờ An Hoằng Hàn cũng sẽ không biết tên tấm giấy dai kia, ghi lại toàn cảnh đường hầm.

Không sai, tấm giấy kia tất nhiên là bản đồ.

Chỉ là lộ tuyến trên bản đồ, cũng làm người ta cảm thấy phức tạp khó giải. Đặc biệt là có vài chỗ, rất nhiều con đường đan xem vào nhau, hơi không cẩn thận sẽ nhìn lầm.

An Hoằng Hàn suy đoán trong lòng, hoàn toàn viết ở trong lòng bàn tay của Tịch Tích Chi.

An Hoằng Hàn tin tưởng và không chút nào giấu giếm với mình, khiến Tịch Tích Chi rất cảm động. Nhớ tới mỗi lần cảm giác quen thuộc khi mình nhìn thấy giấy dai, linh quang trong đầu hiện ra, đột nhiên nhớ tới….. một trận pháp.

Trước kia lúc ở rừng sâu núi thẳm đi theo sư phụ tu tiên, sư phụ luôn thích nghiên cứu những thứ trận pháp kia, đặc biệt là trong thư phòng, có bảy quyển sách đều ghi lại trận pháp.

“Lấy giấy ra xem một chút.” Tịch Tích Chi bắt được lòng bàn tay An Hoằng Hàn, viết.

An Hoằng Hàn lấy giấy dai từ trong túi áo ra, bày ở trong lòng bàn tay. Chất liệu tấm giấy dai này vô cùng đặc biệt, cho dù ngâm ở trong nước, cũng sẽ không bị nước thấm nát. Mà dùng mực nước để vẽ đường, càng thêm khó tìm, chính là mực mài được chế từ ngàn năm, cho dù gió tạp mưa sa cũng sẽ không phai màu. Bản đồ lơ lửng ở trong nước, nếu không phải An Hoằng Hàn giữ chặt, sớm đã bị nước chảy cuốn đi rồi.

Nhìn tấm bản đồ, Tịch Tích Chi càng phát hiện cảm giác trên bản đồ có một ít đường thẳng, có chút tương tự với trận pháp kia. Toàn bộ lực chú ý của Tịch Tích Chi rơi vào đường thẳng giao nhau kia, chẳng trách lúc trước mình không nghĩ ra, người thiết kế đường hầm này quả thật là âm hiểm, lại cố ý xây nhiều lỗi rẽ để nhìn lẫn lộn. Có thể giải thích như thế này, trong đường hầm có tám phần đường hầm đều xây để đánh lừa người…

Chỉ có còn dư lại này hai phần, mới là chỗ quan trọng nhất của đường hầm, cũng chính là dùng để duy trì trận pháp kia.

Tịch Tích Chi ghé vào bên người An Hoằng Hàn, ngón trỏ mập mạp miêu tả theo đường thẳng trên bản đồ. Trong lòng thầm nghĩ nếu có thể có một cây bút, gạch mấy đường thẳng dư thừa là tốt rồi.

Có lẽ đoán được suy nghĩ trong lòng Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn giơ tay lên trên búi tóc của nàng, rút ra một cây trâm, viết ở trong lòng bàn tay nàng: “Con đường không thể đi, sẽ dùng cây trâm gạch một chút.”

Như vậy là có thể loại bỏ hết các lộ tuyến dư thừa.

An Hoằng Hàn rất là đồng ý, cầm cây trâm liền bắt đầu nhớ lại trận pháp, sau đó không chút hoang mang gạch một chút.

Thường cách một đoạn thời gian, An Hoằng Hàn liền ôm Tịch Tích Chi hôn một lần, nói ra cho oai là truyền khí. Làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng của Tịch Tích Chi còn chưa thối lui, lại một lần nữa nổi lên.

Hiếm khi có thể trợ giúp An Hoằng Hàn phân ưu giải nạn, khóe miệng Tịch Tích Chi vẫn treo nụ cười. Lòng nói, nhìn hiện tại còn ai dám nói nàng ăn miễn phí! Nhìn một chút, không phải nàng cũng đang làm chánh sự rồi sao?

Thật ra thì, đến An Hoằng Hàn cũng rất là giật mình. Vẫn cho là Tịch Tích Chi trừ ăn uống ngủ đối với những chuyện khác, một chữ cũng không biết. Nhìn nàng mỗi ngày tu luyện cũng không thấy thành tựu, cho nên ở trong ấn tượng của An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi chính là một con chồn hết ăn lại nằm.

Hôm nay nhìn thấy nàng có mấy phần nghiên cứu với trận pháp, trong lòng có kinh ngạc, có vui mừng, cũng có hài lòng.

Đại đa số lộ tuyến trên bản đồ đều bị Tịch Tích Chi gạch loại bỏ hết. Mà còn dư lại, tất cả đều là đường phải đi qua. Chỉ có một đường, đồng thời cũng là đường thẳng nhỏ nhất.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện