Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3810 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 102
chương 8.4..

❊ ❊ ❊

"Vì sao không thể so sánh?" An Hoằng Hàn đã ngồi xuống mép giường, nhấc bộ y phục lên, xuất ra đòn sát thủ cuối cùng, "Rốt cuộc ngươi có cần mặc y phục nữa hay không? Nếu không mặc, trẫm liền ném."

Trong lòng Tịch Tích Chi mắng to, đồ xấu xa! Đen tối!

Đây là trực tiếp uy hiếp và bức bách! Không mặc y phục thì nàng biết đi ra ngoài gặp người khác thế nào? Thấy An Hoằng Hàn thật sự muốn cầm y phục đi ra ngoài, đứa bé nào đó hoàn toàn trở lại trạng thái bình thường, thoát khỏi vẻ ngượng ngùng, cũng bất chấp trên dưới cả người không còn mảnh vải che thân, đưa tay liền kéo lấy ống tay áo bào của An Hoằng Hàn, "Muốn thay! Ai nói không thay chứ."

Đưa lưng về phía Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn nở một nụ cười. Nhưng khi hắn xoay người, trên gương mặt tuấn tú lại không chút biểu cảm nào nữa.

"Vậy nhanh thay đi, thay y phục cũng rề rà." An Hoằng Hàn biểu hiện ra vẻ bất mãn, nói hai câu phàn nàn.

Hai tai trên đỉnh đầu Tịch Tích Chi rung càng dữ dội hơn, hàm răng trắng noãn cắn chặt môi, ‘hừ’ một tiếng, toàn thân trần trụi trực tiếp cầm lấy y phục, sau đó không chút che lấp mặc từng kiện y phục vào người.

An Hoằng Hàn liền đứng ở bên cạnh nàng, nhìn đứa bé thở phì phò bĩu môi, cầm y phục kéo đông kéo tây, thật lâu không có động tĩnh gì.

Trước kia con chồn nhỏ còn là động vật, An Hoằng Hàn có thể mở miệng gọi một tiếng ‘Vân chồn ’ hoặc là ‘ con chồn này nọ’. Nhưng sau khi nó hóa thành hình người, An Hoằng Hàn không thể kêu ra khỏi miệng như vậy nữa, nếu không sẽ khiến người khác cảm thấy kỳ lạ.

"Trẫm lấy một cái tên cho ngươi, được không?" Trong đầu An Hoằng Hàn suy xét tự hỏi một lúc, nhìn bộ dáng Tịch Tích Chi giống như dáng vẻ tinh linh.

Một đầu tóc trắng của Tịch Tích Chi xoã tung ra. Đôi tròng mắt màu xanh mang theo sự ngây thơ không rành thế sự ở đời.

"Không được......" Tịch Tích Chi một lời từ chối, nàng có tên thuộc về mình, có câu ‘một ngày là thầy, cả đời là cha’. Cái tên ‘ Tịch Tích Chi ’ do chính sư phụ ban tặng, mặc dù thân thể đã bị đánh đổi, nhưng nàng vẫn là đồ đệ từng được sư phụ chỉ dạy.

Nàng không dám quên, cũng không thể quên.

Sắc mặt của An Hoằng Hàn trầm xuống, "Vì sao?"

Từ trước đến giờ, Tịch Tích Chi chưa từng nói dối, nhưng nếu nói ra chuyện kiếp trước kiếp này thì ai sẽ tin tưởng lời của nàng? Huống chi muốn lừa gạt được vị Đế Vương nham hiểm xảo quyệt như An Hoằng Hàn đã khó càng thêm khó.

Cách đơn giản nhất là nói nửa thật nửa giả, sẽ càng khiến người ta tin hơn.

"Bởi..... lần trước vị tiên sinh dạy ta tu tiên, ông ấy lấy một cái tên cho ta rồi." Tịch Tích Chi ấp úng nửa ngày, mới thốt ra một câu.

Đầu lông mày An Hoằng Hàn hơi nhíu lại, trong mắt lóe lên tia sáng khiến người ta không nghĩ ra hắn suy nghĩ gì, "Thật sao?"

Hai chữ này doạ thân thể Tịch Tích Chi run lên, rụt cổ một cái, lùi về phía sau, trong tay túm chặt y phục, trừ một cái áo lót bên trong, những thứ khác của bộ y phục còn chưa mặc lên người.

Nàng cho rằng An Hoằng Hàn nhất định sẽ hỏi tiếp, ai ngờ hắn trầm mặc một lúc lâu, lại hỏi "Tại sao không mặc nữa?"

Tịch Tích Chi ngượng ngùng cầm bộ y phục, "Ta...... Ta không biết mặc."

Trang phục nơi này không giống với quần áo kiếp trước của nàng, cho nên Tịch Tích Chi không biết mặc là điều bình thường. Huống hồ tuy Tịch Tích Chi ở thế giới này lâu như vậy, lại chưa từng nhìn thấy các nữ nhân mặc y phục. Nhưng từng nhìn thấy An Hoằng Hàn đổi qua mấy lần, nhớ tới dáng người khêu gợi của An Hoằng Hàn, gương mặt Tịch Tích Chi nhanh chóng nóng lên, đỏ rực.

"Trẫm giúp ngươi mặc." Khoé miệng An Hoằng Hàn nâng lên cười một tiếng, nhấc từng món y phục, mặc cho Tịch Tích Chi, "Lão nhân đó lấy cho ngươi tên chứ gì? Ngươi do trẫm nuôi, tên tự nhiên nên do trẫm lấy, tên gọi đó không bằng bỏ đi."

An Hoằng Hàn là người bá đạo, ở trong mắt của hắn, thứ thuộc về hắn, người khác không được chạm vào.

Ngay cả tên, hắn cũng không nghĩ nhường kẻ khác.

Nhưng cái tên ‘ Tịch Tích Chi ’ đã sớm khắc sâu vào trong lòng Tịch Tích Chi, đặc biệt là sau khi rời xa sư phụ, cái tên này có thể nhắc nàng nhớ kĩ, ở một thế giới khác, sư phụ vẫn đang chờ nàng trở về.

"Không...... Không thể bỏ đi." Sợ An Hoằng Hàn tức giận, Tịch Tích Chi cúi thấp đầu, cái tên đó có ý nghĩa quan trọng, tuyệt đối không thể bỏ! Nếu như mất rồi thì có nghĩa là nàng không bao giờ còn là Tịch Tích Chi nữa.

An Hoằng Hàn chỉ hỏi một câu: "Vì sao?"

Tịch Tích Chi trầm mặc không nói, nói không nên lời.

Lập lại lần nữa hỏi "Nói cho trẫm biết, vì sao?"

Tịch Tích Chi mím môi, không chịu mở miệng.

Biết ép buộc con chồn nhỏ cũng không thu được cái gì, An Hoằng Hàn cầm y phục trong tay dần dần mặc chỉnh tề cho nàng, "Trẫm cho phép ngươi giữ bí mật nhất thời, nhưng chờ đến sau này phải nói cho trẫm, trẫm không hy vọng ngươi có chuyện gạt trẫm."

Lời An Hoằng Hàn vừa nói xong đã làm ra sự nhân nhượng lớn nhất. Bởi vì hắn tin tưởng, nếu như hắn ép hỏi thêm nữa, con chồn nhất định sẽ sợ. Dù sao chuyện này không gấp được, An Hoằng Hàn chỉ có thể thả sợi dây dài để câu con cá lớn.

Gật đầu như giã tỏi, trong lòng Tịch Tích Chi thầm nghĩ, dù sao chuyện sau này, ai cũng không nói trước được. Hơn nữa An Hoằng Hàn lại không ra kỳ hạn, nàng đại khái có thể kéo dài tới mấy năm, mấy trăm năm về sau.

"Lão lấy cái tên gì cho ngươi?" An Hoằng Hàn buông ra cổ áo tiểu nữ hài, đứng cách xa mấy bước, quan sát nó.

Gương mặt trắng ngần của Tịch Tích Chi đáng yêu giống như tiên đồng. Đôi tròng mắt linh động càng thêm thu hút ánh mắt người ta.

"Họ Tịch, tên Tích Chi."

Tịch chính là dòng họ của sư phụ. Do Tịch Tích Chi được nhặt về nên dĩ nhiên sẽ theo họ sư phụ. Về phần tên, đương nhiên là sự kỳ vọng của sư phụ đối với nàng, hi vọng nàng quý trọng tất cả mọi thứ trước mắt.

Nhưng đến nay trước mắt của nàng, ngoại trừ vị Đế Vương cả ngày dùng việc bắt nạt nàng làm thú vui này thì không còn ai khác.

Chẳng lẽ...... Còn phải quý trọng hắn? Tịch Tích Chi có phần không xác định nhìn An Hoằng Hàn, trong đầu tự hỏi, có nên đưa An Hoằng Hàn xếp vào phạm vị những người cần quý trọng hay không.

"Tịch Tích Chi......Tên này thật sự không tồi." An Hoằng Hàn lại lại đọc tên của nàng một lần, chỉ nói: "Như vậy thì liền lấy tên đó đi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện