Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 166
chương 66..

❊ ❊ ❊

"Trông coi cho tốt." Những lời này chính là An Hoằng Hàn xoay người nói với Lâm Ân.

Dung nhan ngủ say của mỗ hài tử, hô hấp vững vàng, hai gò má nhiễm màu hồng nhạt, nhìn cực kỳ đáng yêu.

Có lẽ là bởi vì chạy bộ cực kỳ hao phí thể lực, lần này Tịch Tích Chi ngủ đặc biệt say, không hoảng hốt lo sợ khó ngủ cả đêm giống như tối hôm qua. Xem ra phàm là cất giấu chuyện trong lòng, Tịch Tích Chi sẽ không thể ngủ thoải mái được.

An Hoằng Hàn yên tĩnh đứng ở một bên nhìn rất lâu, không có chút ý muốn rời đi.

Đều nói hoàng đế không vội, thái giám đã gấp. Lời này từ phương diện khác mà nói, vô cùng có đạo lý. An Hoằng Hàn không vội, đó là bởi vì không ai dám thúc giục hắn. Mà đại tổng quản Lâm Ân lại không giống, thân phận của ông không chí cao vô thượng bằng An Hoằng Hàn, phải nhìn sắc mặt người ở khắp mọi nơi trong triều đình. Lúc này mới vừa qua khỏi không lâu, liền có mấy đại thần phân phó tiểu thái giám tới truyền lời rồi.

Lo lắng chà chà bước chân, Lâm Ân tiến lùi đều khó.

"Bệ hạ......" Do dự một lúc, rốt cuộc Lâm Ân vẫn làm ra một quyết định, "Nô tài sẽ trông chừng Tịch cô nương thật tốt, sẽ không để cho bất kỳ ai đến gần. Người xem thời điểm cũng không còn sớm, có phải chúng ta nên đi lâm triều trước không? Đoán chừng sau khi hạ triều, Tịch cô nương cũng nên tỉnh."

Tận lực nói chuyện chu đáo, không chọc cho An Hoằng Hàn phải nổi giận.

Tính toán nhỏ nhặt này của Lâm Ân, há có thể lừa gạt được cặp mắt của An Hoằng Hàn. Mới vừa rồi, mấy tiểu thái giám ở bên ngoài quơ tay múa chân với Lâm Ân, tựa hồ đang nói lời gì đó, An Hoằng Hàn đều thấy tất cả rất rõ ràng.

Những chuyện này cũng không quan trọng, cho nên An Hoằng Hàn vẫn không đến mức vì thế mà tức giận.

Cuối cùng liếc mắt nhìn dung nhan ngủ say của Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn xoay người, phân phó cung nữ thay quần áo cho hắn.

Lâm Ân nhìn thấy bệ hạ cuối cùng cũng nguyện ý lâm triều, khóe miệng không khỏi lộ ra một chút tươi cười. Phục vụ bệ hạ, thật sự rất khó khăn. Không chỉ có mỗi ngày phải lo lắng tánh mạng người thân của mình, còn phải chịu đủ mọi sự tàn phá của các vị đại thần.

Xem đi xem đi, vô luận như thế nào, chịu tội luôn là bọn họ - đám nô tài vô tội.

Sau khi phục vụ An Hoằng Hàn thay quần áo, Lâm Ân cũng không có đi theo lâm triều, mà là chờ đợi ở ngoài cửa.

Bên trong Bàn Long điện to lớn, chỉ có một mình Tịch Tích Chi yên lặng ngủ.

Sau hai ngày Tịch Tích Chi dậy sớm, đi theo An Hoằng Hàn chạy bộ. Mặc dù mỗi lần chạy xong, chân đều đau đớn khó nhịn, nhưng Tịch Tích Chi cũng không có bỏ cuộc, vẫn kiên trì như cũ.

Kiên trì một thời gian dài, cuối cùng cũng nhận được hồi báo. Sau vài ngày, Tịch Tích Chi từ từ thích ứng với cuộc sống chạy bộ vào sáng sớm, sẽ không sau khi chạy xong liền nằm ở trên giường êm gáy khò khò nữa.

Mặt trời sáng rực nhô lên cao, từng ánh nắng rực rỡ chiếu xuống.

Tịch Tích Chi nằm ở trên thư án, trong tay còn nắm một cây bút lông, hình như cực kỳ nhàm chán, một đôi mắt màu xanh thẩm xoay qua đông rồi xoay quay tây, chính là không có chút hứng thú với bất cứ thứ gì.

"Tiểu tổ tông, ngài có muốn ăn chút gì hay không? Bệ hạ đang ở trong ngự thư phòng thương nghị quốc sự với các đại thần, có lẽ còn cần một thời gian rất lâu mới trở về."

Nhìn Tịch Tích Chi nhàm chán, Lâm Ân e sợ vị tiểu tổ tông này buồn bực đến hỏng, khẩn trương tiến lên hỏi thăm.

Cung nữ thái giám xung quanh cũng sợ không phục vụ tốt nàng, một đám khúm núm yên lặng chờ Tịch Tích Chi phân phó.

Đây không phải lần đầu tiên Tịch Tích Chi nhìn thấy cảnh tượng này, đã sớm tập mãi thành quen. Lắc đầu một cái với Lâm Ân, ý bảo không muốn ăn gì hết, "Ta không đói bụng."

"Vậy có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?" Lâm Ân hỏi lần nữa.

Tịch Tích Chi vẫn lắc đầu nhỏ, "Không muốn đi."

Hôm nay Tịch Tích Chi chính là không có chút tinh thần, chuyện gì cũng không muốn làm. An Hoằng Hàn và các đại thần thương nghị quốc sự, đã qua một canh giờ. Tịch Tích Chi thật đoán không ra có đại sự gì đáng giá để An Hoằng Hàn phải thảo luận......

Rất ít thấy có chuyện gì có thể chiếm dụng thời gian dài của An Hoằng Hàn như vậy.

Trong lòng suy nghĩ cái gì, Tịch Tích Chi bất tri bất giác nói ra miệng: “Gần đây xảy ra đại sự gì sao?”

“Đại sự?” Lâm Ân lặp lại trong miệng một lần, có lẽ nghĩ đến cái gì, vỗ bàn tay, “Có! Có! Từ nay trở đi, tả tướng Tư Đồ đại nhân sẽ thu quân hồi triều, gần đây chuyện nghị luận nhiều nhất chính là chuyện này.”

Mặc dù mấy tháng trước, Tư Đồ Phi Du cố ý giấm giếm chuyện nạn lút ở Phong Châu. Chỉ là nghe những đại thần khác nói, hai, ba tháng nay Tư Đồ Phi Du một mực tận tâm tận lực xử lý chuyện nạn lụt. Trước mắt nạn lụt Phong Châu đã được khống chế, ông ta cũng đã giảm tổn thất của Phong Trạch Quốc đến mức thấp nhất.

Nhớ tới lão đầu Tư Đồ Phi Du kia, Tịch Tích Chi thật sự không có nổi một chút hảo cảm. Co với hữu tướng Lưu Phó Thanh, quả thật chính là một người ở trên trời, một người ở dưới đất.

“Thì ra là thế.” Tịch Tích Chi nhàm chán chống cằm khó trách gần đây An Hoằng Hàn lại bận rộn chính vụ như vậy, thì ra là về chuyện ở Phong Chân. Phong Châu vừa trải qua thiên tai, sau này chắc hẳn sẽ có rất nhiều chuyện phải xử lý.

Phải trấn an dân tâm như thế nào, đó là trọng yếu nhất.

“Tình hình thiên tai ở Phong Châu như thế nào?” Tịch Tích Chi muốn hỏi chính là dân chúng ở nơi đó, dù sao thiên tai** mang cho bọn họ, chỉ có khỏ sở vô tận. Bao nhiêu người trôi giạt khắp nơi, tan cửa nát nhà......

Đối với loại câu hỏi này của Tịch Tích Chi, Lâm Ân chưa từng nghe qua. ở trong mắt của ông, Tịch Tích Chi trái ngược với hoàng cung dơ bẩn, là người vô cùng tinh khiết, có một tấm lòng thiện lương.

“Dân chúng cũng đã ổn định rồi, chỉ là........Rất nhiều phòng ốc ở Phong Châu đều bị lũ lụt phá hủy, nếu muốn xây dựng lại, cần tới một thời gian.” Mà trong thời gian này, bởi vì bên kia mới trải qua thiên tai, rất dễ dàng bùng phát ôn dịch. Nhưng nếu xử lý không thỏa đáng, hậu quả khó mà lường được.

Sắp xếp chỗ ở cho dân chúng là một vấn đề.

Mặc dù Lâm Ân không nói ra, nhưng trong lòng Tịch Tích Chi lại hiểu rất rõ.

Đoán chừng thời gian này, An Hoằng Hàn bận rộn.....Không chỉ cần phái người điều tra tung tích Từ lão đầu, còn cần quản lý tất cả công việc của Phong Châu.

Lại nghĩ tới mỗi ngày An hoằng Hàn đều bận rộn như vậy, buổi sáng không những không thể ngủ nướng, còn phải bớt chút thời gian chạy bộ với mình, nhất thời Tịch Tích Chi cảm giác lỗi của mình rất lớn. Lắc lắc đầu nhỏ, Tịch Tích Chi cảm thấy nên giúp An Hoằng Hàn làm chút gì đó, nếu không sẽ thật có lỗi với An HOằng Hàn?

Nhưng mình lại có thể làm cái gì đây? Tịch Tích Chi suy nghĩ, cuối cùng vẫn không nghĩ ra được.

Đúng lúc này, thái giám bên ngoài Bàn Long điện hô to một tiếng ‘bệ hạ hồi cung’/

Nghe được tiếng nói này, Tịch Tích Chi lập tức ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc nắm bút lông trong tay, làm bộ như một bộ dáng đang cố gắng luyện chữ.

Lâm Ân và chúng cung nữ thái giám nhìn thấy, cũng cả kinh trừng lớn mắt.

An Hoằng Hàn mặc long bào màu vàng, một thân khí phách thiên thành, chuyện thứ nhất khi vào cửa chính là mở miệng hỏi thăm: “Lâm Ân, hôm nay nàng luyện chữ có lười biếng không?”

Trong lòng Lâm Ân thầm nghĩ, cả buổi sáng Tịch cô nương đều dùng để ngẩn người, ngươi nói có lười biếng hay không? Vừa định mở miệng trả lời, ánh mặt lại đúng lúc chống lại đôi mắt Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi dùng sức trừng mắt liếc ông một cái, làm cho câu nói của Lâm Ân mắc kẹt ở cổ, phun không ra, cũng nuốt không được.

“Ta không có lười biếng.” Không đợi Lâm Ân do dự ra quyết định, Tịch Tích Chi liền giành trả lời. Mà trong lòng lại cực kỳ chột dạ, cả một buổi sáng, nàng không viết được một tờ giấy Tuyên Thành.

Gò mà của Tịch Tích Chi khẽ ửng hồng, một đôi mắt giống như con nai con thuần khiết, ánh mắt mơ hồ bất định, chính là không dám nhìn chính diện An Hoằng Hàn.

Chỉ là vẻ mặt này của nàng, chẳng lẽ An Hoằng Hàn còn đoán không ra tiểu tử này nói dối? Thật là một hài tử không biết nói dối. Chính bởi vì vậy, người ở trước mắt này mới đáng được hắn thật tâm đối đãi, không phải sao?

Lâm Ân bị dọa đến trong lòng hồi hộp, trong lòng thái giám cung nữ khác cũng không hẹn mà cùng suy nghĩ đến.........Tịch cô nương thật là không muốn sống! Lại dám phạm tội khi quân! Đây chính là tội lớn rơi đầu đấy.

An Hoằng Hàn chậm rãi xoay người lại, đôi mắt nhìn chằm chằm Tịch Tích Chi không rời, nhưng từ đầu đến cuối không có phơi bày lời nói dối của Tịch Tích Chi.

Chỉ là hắn càng không nói câu nào, càng khiến Tịch Tích Chi sợ hãi. Tay nhỏ bé ở sau lưng không gắt gao nắm lại thật chặt.

“Vừa rồi ngươi và đại thần thương nghị lâu như vậy khẳng định mệt mỏi, ta xoa bóp vai cho ngươi.” Cũng không biết là chột dạ, hay là bởi vì gì khác, Tịch Tích Chi thuận miệng nói một câu liền chạy ra ngoài.

Mặc kệ là từ nguyên nhân gì, nghe lời nói như thế, An Hoằng Hàn cũng kinh ngạc một phen. Một tiểu hài tử nguyện ý phục vụ cho hắn, An Hoằng Hfn làm sao có thể buông tha cơ hồi này?

“VỪa đúng đầu vai trẫm có chút mỏi.” An Hoằng Hàn thuận thế ngồi vào trên ghế, nhìn qua Tịch Tích Chi, ý bảo nàng nhanh chóng bóp đi.

Có một lần, Tịch Tích Chi lười biếng không hoàn thành nhiệm vụ luyện chữ, An Hoằng Hàn đã phạt nàng rất nặng. Bây giờ vì giảm bớt chút tội lỗi, Tịch Tích Chi càng thêm ra sức làm hắn vui lòng. Tay nhỏ bé của Tịch Tích Chi vốn đã mềm nhũn, vì để cho An hoằng Hàn cảm thấy thoải mái, nàng đã dùng hết toàn lực bóp vai cho hắn.

Thật vất vả mới hưởng thụ được phục vụ như vậy, An Hoằng Hàn không khỏi khép hai mắt lại.

Nhìn vẻ mặt An Hoằng Hàn hiếm khi thả lỏng, Tịch Tích Chi không khỏi ngây người một hồi. Trước kia phàm là có người đang ở đây, An Hoằng Hàn sẽ không thả lỏng một chút nào, thời điểm có vẻ mặt này là cực nhỏ.

Dần dần, Tịch Tích Chi cũng không phân biệt được rốt cuộc là bóp vai cho hắn vì giảm bớt lỗi lầm, hay chỉ muốn nhìn vẻ mặt buông lỏng của hắn mà bóp vai.

Lâm Ân nhìn không khí giữa hai người vô cùng hài hòa, len lén phất tay về phía mọi người,để toàn bộ cung nữ thái giám đều lui ra khỏi Bàn Long điện.

Trong điện yên lặng, không có một tiếng vang. Thời gain giống như dừng ở thời khắc này, để bức tranh này trở thành hình ảnh vĩnh cửu.

“Thế nào? Hôm nay lấy lòng trẫm như vậy? Có phải lại ít luyện chữ đúng không?” nhìn thời cơ không sai biệt lắm, An Hoằng Hàn há mồm nói.

Tịch Tích Chi còn chưa kịp phản ứng kịp, đã nhìn thấy An Hoằng Hàn mở đôi mắt đen nhánh ra, gần như là bật thốt lên, “Ta chỉ là thấy ngươi mệ mỏi........mới..........”

Thốt lời này ra khỏi miệng, Tịch Tích Chi cũng không nhịn được sững sờ.

Đôi mắt An Hoằng Hàn lấp lánh giống như hắc diệu thạch, hình như bắt giữ được thứ gì, khóe miệng khẽ nhếch ra một nụ cười, “Còn nói ngươi không có lấy lòng trẫm?’

“Không có!” Tịch Tích Chi há mồm phản bác, lúc đầu nàng quả thật lấy lòng An HOằng Hàn, nhưng sau đó........bất tri bất giác liền bỏ đi ý nghĩ kia, chỉ là muốn nhìn vẻ mặt thả lỏng của hắn, mới tiếp tục bóp vai cho hắn, cũng không có ý nghĩ khác.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện