Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3479 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 194
chương 94..

❊ ❊ ❊

Tâm tình tốt bị các cung nữ kia quấy rối, Tịch Tích Chi nhất thời có chút chán ngán thất vọng, chậm rãi bước từ trong đình ra, muốn đổi chỗ yên tĩnh khác. Nhưng vô luận Tịch Tích Chi đi đến chỗ nào, ánh mắt của những cung nữ, thái giám kia luôn thỉnh thoảng dừng lại ở trên người của Tịch Tích Chi, có vài người càng thêm không che giấu chút nào, nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt khinh bỉ giống như những cung nữ kia.

Trong lòng Tịch Tích Chi không vui, xua đi không được.

Cuộc sống đi đến chỗ nào cũng bị người chằm chằm, phải trôi qua như thế nào! Tịch Tích Chi cảm thấy không còn mặt mũi gặp người rồi. Lúc có An Hoằng Hàn ở đây, đám người kia vẫn không dám làm càn như vậy. Nhưng Tịch Tích Chi không thể ở chung một chỗ với An Hoằng Hàn mỗi thời mỗi khắc......

Thật sự không chịu nổi hành hạ như vậy, Tịch Tích Chi thấy bốn bề vắng lặng, đi tới một góc hẻo lánh, lắc mình một cái, liền biến trở về con chồn.

Trên đất rơi đầy y phục rải rác, Tịch Tích Chi sợ bị người khác phát hiện, cùng sử dụng hai cái móng vuốt, đẩy quần áo tới trong bụi cỏ dại. Đợi sau khi xử lý xong hết, Tịch Tích Chi lắc lư thân thể, phẩy xuống bụi đất không cẩn thận dính vào người khi chui vào trong bụi cỏ, nghênh ngang trở lại dưới ánh mặt trời một lần nữa.

Sau khi biến hình, quả nhiên không nhìn thấy ý vị khinh bỉ trong mắt người khác nữa. Ngược lại, sau khi mỗi người nhìn thấy Vân Chồn, đều vô cùng giật mình, càng có rất nhiều người la hét nói ‘Vân Chồn đã trở lại’.

Tịch Tích Chi bĩu môi, không quá cao hứng. Rõ ràng đều là nàng, nhưng cách đối xử lại khác nhau một trời một vực.

Kì kèo mè nheo trở về Bàn Long điện, Tịch Tích Chi trực tiếp chạy vào trong nội điện.

Dọc theo đường đi không ít người đều nhìn thấy bóng dáng màu trắng, so với hai tháng trước, vân chồn lại mập thêm một vòng, thân thể biến lớn cỡ hai lòng bàn tay. Xem ra bệ hạ ‘nuôi thả’ rất thành công, ít nhất không thấy Vân Chồn mất miếng thịt, còn mập hơn một vòng.

Tịch Tích Chi đối với vóc người của mình cực kỳ hài lòng, béo múp míp, nhéo lên sẽ có rất nhiều cảm giác.

Trước kia cần lật người mới có thể vượt qua cánh cửa, hôm nay tung người nhảy một cái, liền dễ dàng nhảy qua.

Sau khi Tịch Tích Chi lấy thân chồn trở lại Bàn Long điện, chuyện làm đầu tiên chính là chui xuống giường, đi đếm tài sản của mình. Bồn ngọc phượng lưu ly đặt ở dưới long sàng đã rất nhiều tháng, không lau chùi trong một thời gian dài, bụi bẩn đã tích tụ thành một lớp bụi.

Tịch Tích Chi mới vừa tới gần, không cẩn thận hắt xì, làm cho bụi bậm ở đáy giường nổi lên bốn phía.

Lật mình nằm vào trong bồn ngọc phương lưu ly, Tịch Tích Chi chơi đùa một hồi, phát hiện ngân phiếu trước kia vẫn còn, chỉ là có chút ươn ướt, mang theo một cỗ mùi ẩm mốc, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng giá trị ngân phiếu. Tịch Tích Chi thổi thổi bụi ra bốn phía, trong lòng suy nghĩ, mình có nên chạy trốn hay không?

Lấy hình người sống ở trong hoàng cung, bị người khinh bỉ khắp nơi, đây không phải là cuộc sống Tịch Tích Chi muốn. Nếu như vẫn duy trì hình chồn, rất dễ nhận thấy là không đáng tin. Nếu như đến thời khắc cần thiết, ngân phiếu liền vô cùng hữu dụng.

Dù sao trong khoảng thời gian này, Tịch Tích Chi chắc sẽ không biến trở về hình người rồi. Vừa nghĩ tới ánh mắt mỗi người nhìn mình, sẽ làm cho Tịch Tích Chi đứng ngồi không yên.

Hôm nay thời gian lâm triều lâu hơn bình thường một chút, An Hoằng Hàn mới vừa đuổi xong đám đại thần không biết mệt mỏi kia, liền chạy về Bàn Long điện. Mới vừa bước vào cửa điện Bàn Long điện, lập tức có cung nữ hồi báo ‘Vân Chồn đã trở lại ’.

Ánh mắt An Hoằng Hàn lóe lên một cái, lúc này hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Gần đây nghị luận nhiều nhất, không phải là chuyện xấu kia sao? Mình cũng bị các đại thần phiền đến tâm tình không tốt. Bây giờ Tịch Tích Chi biến trở về Vân Chồn, còn có thể tránh một chút đầu gió, biện pháp ngược lại không tệ.

An Hoằng Hàn nhấc chân đi tới nội điện, vừa đi vừa tuyên cung nữ thái giám lui xuống.

Cửa chính chậm rãi khép lại.

Tịch Tích Chi nghe được động tĩnh, nhanh chóng bò từ đáy giường ra. Một thân ảo não, tựa như một con chồn cố ý nhuộm thành màu xám tro.

"Ngươi muốn chạy trốn?" Tuy là câu hỏi, nhưng trong lời nói lại mang theo mấy phần khẳng định.

Không có suy nghĩ bối rối khi bị vạch trần, Tịch Tích Chi nhảy lên bàn, liếm liếm nước trong ly trà, giải khát.

“Tốt nhất ngươi bỏ suy nghĩ đó đi, ngươi là sủng vật của trẫm, không có sự cho phép của trẫm, cả đời này cũng chỉ có thể sống ở bên cạnh trẫm. Nếu ngươi muốn chạy trốn, trẫm liền chặt đứt hai chân của ngươi.”

Tịch Tích Chi không có một chút nghi ngờ độ chân thật của những lời này, người đến lột ra người cũng làm được, sẽ đặt vào mắt chuyện chặt đứt chân ư?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Tịch Tích Chi liền nhìn chằm chằm hai tay của An Hoằng Hàn, kêu lên hai tiếng chít chít.

Đã lâu chưa thấy qua hình chồn của Tịch Tích Chi, vừa nghe nàng kêu lên, An Hoằng Hàn lại có chút không quen.

“Nhìn tay trẫm làm cái gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng trẫm tự mình ra tay lột da Ngô Kiến Phong?” Hình như hắn còn chưa có rãnh rỗi như vậy, trong địa lao cũng không phải là không có ngục tốt, hắn cần gì phải tự mình dính đầy máu tanh? Chỉ là, tối hôm qua hắn đúng là ở trong địa lao một đêm, nhìn tận mắt da trên thân thể Ngô Kiến Phong từ từ lột xuống. Nghe tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng của Ngô Kiến Phong, An Hoằng Hàn có một loại khoái cảm trả thù.

Hàng năm ngục tốt tiếp xúc với phạm nhân, thủ pháp thi hình rất nhuần nhuyễn, cho đến một khắc cuối cùng da được lột xuống, Ngô Kiến Phong vì chảy máu quá nhiều mà chết.

Sau đó An Hoằng Hàn lại đi một phòng giam khác, nhìn An Vân Y một hồi.

An Vân Y là bị ngự lâm quân lôi ra từ trong chăn vào lúc nửa đêm, chỉ mặc một cái áo mỏng, hoang mang sợ hãi kêu loạn.

Mới vừa rồi khi lâm triều, An Hoằng Hàn liền thương nghị với bọn họ nên xử trí An Vân Y thế nào? An Vân Y một khi phạm tội, chuyện hòa thân không thể phái nàng ta đi. Hoang đường nhất chính là, trên triều đình chậm chí có người muốn cho Tịch Tích Chi thay thế nàng ta, đi hòa thân với Huy Anh quốc, lúc ấy An Hoằng Hàn liền giáng quan viên kia xuống ba cấp, sau đó lập tức không ai dám có chủ ý này rồi.

Nghe thấy không phải An Hoằng Hàn tự tay lột da, Tịch Tích Chi thở ra một hơi, tâm tình từ từ buông lỏng.

Vừa muốn nằm ở trên bàn, hai bàn tay to liền đánh về phía nàng, ôm Tịch Tích Chi vào trong ngực.

An Hoằng Hàn vuốt ve bộ lông trên xương sống của Tịch Tích Chi, nhíu nhíu mày, thu hồi bàn tay vừa nhìn, tất cả đều là bụi bậm.

“Đi tắm rửa cho ngươi trước, một thân mụi bậm cũng không ngại bẩn.” Ôm Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn đứng dậy đi về phía bể tắm.

Cả đêm không có chợp mắt, long bào trên người An Hoằng Hàn vẫn là bộ mặc hôm qua, chưa thay mới. Sáng sớm vì không muốn trễ nãi thời gian, An Hoằng Hàn chính là mặc như vậy đi lâm triều. Hiếm khi có thời gian, vì vậy liền cởi quần áo, nâng Tịch Tích Chi lên, cùng tiến vào ao trì.

Ao trì ấm áp nhanh chóng vây quanh một người một chồn, nhiệt độ ấm áp vô cùng thoải mái.

Tịch Tích Chi lơ lửng ở trên mặt nước, chỉ lộ ra một cái đầu thở dốc. Nước nóng làm cả bộ lông nàng giãn ra, rất thoải mái, tự tại.

Chít chít….

Hưởng thụ hừ hai tiếng, Tịch Tích Chi lấy kiểu bơi chó đạp hai cái chân.

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, con chồn nhỏ chuyển phương hướng bơi về phía An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn đang mệt mỏi, đã nhắm mắt lại, dựa vào bờ ao nghỉ ngơi. Cảm nhận được đầu sỏ khiến cho dòng nước bồng bềnh đang đến gần mình, không khỏi mở mắt ra.

Ánh mắt lạnh lẽo sắc bén, giờ phút này không có phòng bị, không có xa cách, An Hoằng Hàn hỏi “Lại muốn biết chuyện gì?”

Người hiểu ta, chỉ có An Hoằng Hàn….

Tịch Tích Chi thật muốn giơ ngón tay cái lên khen ngợi An Hoằng Hàn.

“Đừng suy nghĩ gì hết, chuyện này sắp kết thúc rồi. Mấy ngày gần đây, ngươi trước hết duy trì hình chồn. Chờ trẫm xử lý xong những chuyện này, lại biến thành hình người.”

Cho dù hắn để nàng biến trở về hình người! Hiện tại nàng cũng không muốn…

Đều nói lời người đáng sợ, huôsng chi Tịch Tích Chi còn là một con chồn đặc biệt sĩ diện. Chuyện lần này đã tổn hại nghiêm trọng danh dự của nàng, sau này đi đến chỗ nào, người khác cũng biết ‘trong sạch’ của nàng đã bị phá hủy.

Vừa nghĩ tới người khoác lác vô sỉ nói muốn phụ trách đó, Tịch Tích Chi thật muốn chính miệng cắt đứt cổ của hắn! Để hắn khỏi nói lung tung.

Mặc dù An Hoằng Hàn nói nhẹ nhàng linh hoạt, nhưng vô luận hắn làm như thế nào, cũng không thể vãn hồi chuyện đã xảy ra. Giống như trước kia hắn đã nói, phàm là đã làm một lần, sẽ không có khả năng xóa sạch chân tướng nó đã tồn tại.

Cho nên Tịch Tích Chi cũng không ôm lấy hy vọng quá lớn, tất cả thuận theo tự nhiên thôi. Thực chất là bất đắc dĩ, nàng len lén chay trốn còn không được sao? Lấy tu vi bây giờ của nàng, có thể thi triển một chút thuật phòng ngự, có thể dễ dàng bay ra hoàng cung.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện