Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3464 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 126
chương 26..

❊ ❊ ❊

Tịch Tích Chi thấy cảnh tượng này thì đôi lông mày thanh tú cau chặt lại.

Cho tới khi Hoa phi uống hết chén thuốc, mặt nàng ta đỏ như sắp nổ tung, chỉ nhìn đã thấy người ta sợ hãi.

"Sao lại thế này?" Tịch Tích Chi hơi buồn bực, không hiểu vì sao Hoa phi lại có tình trạng này.

Nếu chỉ là thuốc 'cường thân kiện thể', dù nữ nhân uống cũng sẽ không có phản ứng lớn như vậy.

"Bệ...Bệ hạ tha mạng..." Búi tóc của Hoa phi xốc xếch, quỳ rạp xuống đất, nước mắt làm vẻ mặt nàng ta trở nên mơ hồ.

"Tha mạng?" An Hoằng Hàn quát lớn, "Chuyện cho tới bây giờ mà Hoa phi còn không khai thật? Rốt cuộc chén thuốc này là gì? Ngươi và Lưu Thượng thư bí mật làm gì, trẫm không quản được. Nhưng một khi uy hiếp trẫm thì ngươi cho rằng trẫm còn có thể để mặc không quan tâm à?" An Hoằng Hàn vừa nói vừa dừng, cực kỳ uy hiếp. Hai mắt sắc bén như hùng ưng nhìn nữ nhân quỳ trên đất chằm chằm, "Tháng trước Lưu thượng thư mời một đạo sĩ kỳ lạ vào phủ, ngươi cho rằng trẫm không tra được những chuyện này?"

Hoa phi sợ tới mức giật mình, không thể tin mà nhìn về phía An Hoằng Hàn.

Vẻ mặt này của nàng ta hoàn toàn nói cho mọi người biết suy đoán của bệ hạ không phải là giả.

"Nếu ngươi không nói thì trẫm sẽ đưa chén canh này cho đám thái y xem một chút. Tin rằng bọn họ hẳn có cách tra ra chút đầu mối."

Hoa phi luống cuống trận cước, dập đầu xuống đất, hai má đỏ tới mức như bị lửa mạnh thiêu đốt, khóe môi vì lúc vừa uống canh bị kéo rách nên chảy ra chút máu.

Tuy Tịch Tích Chi hơi không nỡ nhưng vẫn duy trì lý trí. Nữ nhân này dám bưng loại canh này cho An Hoằng Hàn uống, không biết lòng dạ có bao nhiêu tàn nhẫn. Thông cảm kẻ địch chính là tàn nhẫn với mình.

"Trong canh...bỏ thêm Dục Tử Tán." Hoa phi gào khóc.

Cung nữ thái giám trong quanh bị dọa sợ tới mức trừng to mắt, ngay cả Tịch Tích Chi cũng không thể tin được mà nhìn Hoa phi.

Mặt An Hoằng Hàn âm trầm rất đáng sợ, đôi mắt như bao phủ hàn băng không tan đi được, ngăn cách tất cả tình cảm con người.

"Hoa phi, lá gan của ngươi rất lớn!" An Hoằng Hàn tức giận, vỗ bàn.

Dục Tử Tán là thứ gì? Nghe tên thì cảm thấy là đồ tốt nhưng tác dụng của thuốc lại khiến người ta không dám khen tặng. Hương khói của con người tiếp nối đời đời, chính là thuận theo đạo trời. Nhưng có vài người lại cầu không được. Bình thường những người này sẽ nghĩ hết cách để có con. Dưới sự hấp dẫn như vậy, rất nhiều phương thuốc dân gian ra đời.

Dục Tử Tán chính là một trong số đó.

Tịch Tích Chi không hiểu lắm về thứ này. Kiếp trước nàng chỉ từng xem một thiên ghi lại về thứ này trong Tàng Thư Các của sư phụ.

Tóm lại là không phải là thứ tốt. Nghe nói muốn luyện thành Dục Tử Tán cần thu thập bảy bảy bốn mươi chín linh hồn trẻ sơ sinh, sau đó đưa vào lò luyện đan, từ từ luyện mấy ngày.

Nghĩ tới mùi hương này, Tịch Tích Chi ghê tởm tới mức buồn nôn.

Dùng Dục Tử Tán để mang thai, dù sinh ra được thì trong xương đã mang theo tà khí. Bởi vì tuy những linh hồn trẻ sơ sinh này được luyện thành nhưng vẫn còn chút tàn dư.

Hơn nữa, hễ là dùng Dục Tử Tán thì sau này cả đời nam nhân này không thể có con.

Tịch Tích Chi nhìn An Hoằng Hàn rồi lại nhìn Hoa phi. Tính toán của Hoa phi lại đánh thật đủ vang dội. Không chỉ có thể mang long chủng của An Hoằng Hàn mà còn có thể cắt đứt hậu họa. Nhưng phần tâm tư này lại quá ác độc.

“Bệ hạ… Bệ hạ tha mạng ạ! Là thiếp nhất thời bị che tâm trí mới làm ra việc này, cầu xin bệ hạ tha mạng ạ!” Nước mắt Hoa phi khiến lời nàng ta không tròn tiếng, vừa khóc vừa dập đầu.

Nàng ta chưa từng nghĩ rằng chuyện sẽ bị bại lộ. Rõ ràng tất cả đều trong kế hoạch nhưng lại xuất hiện một khâu sơ sót.

Toàn thân khó chịu tới mức run lên, người Hoa phi như thể sắp nổ tung, run như cầy sấy.

“Dám làm ra chuyện thế này còn dám cầu xin trẫm tha mạng?” An Hoằng Hàn lạnh lẽo nói, đôi mắt bắn ra ánh sáng tàn nhẫn, “Người đâu, kéo Hoa phi xuống, dùng cực hình. Còn về Lưu Thượng thư? Dám giúp đỡ nữ nhi trợ Trụ vi ngược, vậy trẫm cũng không thể tha thứ cho ông ta dễ dàng. Tước bỏ chức Thượng thư của ông ta, tịch biên gia sản, diệt cả nhà.”

Nghe thấy câu nói sau cùng, Hoa phi cứng ngắc tại chỗ, càng cố gắng dập đầu cầu xin tha thứ.

An Hoằng Hàn luôn đối nhân xử thế tàn bạo, đặc biệt là người gây bất lợi cho mình thì hắn càng thêm không hạ thủ lưu tình. Ngay từ lúc Hoa phi định ra tay làm như thế thì kết quả này đã được định rồi.

An Hoằng Hàn phất tay, phân phó: “Kéo nữ nhân này xuống.”

Cái gọi là cực hình được phân thành rất nhiều loại. Nếu bệ hạ không phân phó dùng nhiều vậy thì chắc chắn chính là dựa theo cách cũ… Thiên đao vạn quả. Chỉ nghe từ này đã khiến người ta rợn tóc gáy. Một đao cắt xuống nhưng không đủ để trí mạng, mãi cho tới khi mỗi một tấc thịt trên thân thể đều bị cắt đi thì người ta mới từ từ chết đi. Chết kiểu này vô cùng khủng khiếp.

Nhưng Tịch Tích Chi không biết tất cả những điều này. Nàng chỉ biết rằng lần này Hoa phi chạy trời không khỏi nắng.

“Ngô Kiến Phong, ngươi mang người tới Lưu phủ.” Giọng nói bình tĩnh của An Hoằng Hàn vang lên, ánh mắt lại nhìn về phía Ngô Kiến Phong, giao nhiệm vụ.

Vốn từ lần Ngô Kiến Phong bị tước chức vẫn không được bệ hạ nhìn thẳng, bây giờ lại bỗng giao nhiệm vụ khiến hắn lập tức nở nụ cười, “Nô tài tuân lệnh.”

Sau đó, hắn dẫn theo một đám thị vệ ra ngoài.

Hoa phi bị hai thị vệ kéo tới chỗ dùng cực hình ở thiên lao. Bởi vị vừa trải qua chuyện khiến cho người ta không vui nên cả điện Bàn Long yên lặng tới đáng sợ. Tất cả cung nữ thái giám không dám thở mạnh, người nào cũng khúm núm cúi đầu, chỉ sợ bệ hạ tức giận sẽ phát giận lên người bọn họ.

Tịch Tích Chi ngồi trong lòng An Hoằng Hàn, trong đầu cũng trăm chuyển ngàn hồi. Đám phi tần hậu cung vì để mang long chủng của hắn mà có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Chắc hẳn chuyện này không phải xảy ra lần đầu tiên. Có điều cách Hoa phi dùng thật sự quá ác liệt.

Nhìn nước canh bẩn thỉu rảy đầy mặt đất, An Hoằng Hàn nhíu chặt mày, nói: “Người đâu, dọn dẹp sàn nhà sạch sẽ.”

Chỉ cần nhìn thấy bãi đen ngòm bẩn thỉu đó là hắn lại nhớ tới khuôn mặt nữ nhân kia.

“Vâng, bệ hạ.” Vài cung nữ thái giám hành lễ, một khắc cũng không dám chậm trễ, cầm khăn bắt đầu lau vết bẩn trên đất.

“Huyng đừng giận.” Tịch Tích Chi nhìn ra tâm trạng An Hoằng Hàn không tốt, kéo kéo tay áo hắn, mong hắn đừng bị chọc tức.

An Hoằng Hàn cười lạnh, “Chút chuyện này còn chưa đủ để chọc trẫm giận thật…”

Mắt nhìn cung nữ thái giám xung quang, hắn khẽ nói bên tai nàng: “Trẫm muốn để bọn họ sợ hãi…”

Làm vua một nước, nhất định phải có uy tín. Tuy nói ra hai chữ “tàn bạo” sẽ khiến người ta nghĩ rằng người này vô cùng kinh khủng nhưng cũng vẫn có thể xem như một cách hay. Ít nhất thì khiến người khác sợ ngươi thì mới có thể nể ngươi ba phần.

Tịch Tích Chi cố gắng tiêu hóa những lời này, sau đó gật đầu rất tán thành.

“Ta hiểu.”

Lẳng lặng ngồi trong lòng An Hoằng Hàn, nàng gật đầu thật mạnh với hắn.

Có lẽ người ngoài nhìn vào thì hắn lãnh huyết vô tình nhưng trong lòng nàng thì hắn đối xử với mình rất tốt. Dù là chuyện thế nào thì hắn cũng cưng chiều nàng. Tuy hai người chưa hề làm rõ nhưng Tịch Tích Chi coi đối phương rất tốt, rõ ràng nhớ trong đầu.

Tay chân cung nữ thái giám rất nhanh nhẹn, không bao lâu sau sàn nhà đã được dọn sạch sẽ bóng loáng.

“Lui ra hết đi.” An Hoằng Hàn kéo tay Tịch Tích Chi, đứng lên, cho lui toàn bộ cung nữ thái giám.

Cửa điện từ từ khép lại. Điện Bàn Long lớn như vậy được ánh đèn chiếu sáng rực rỡ.

Tịch Tích Chi vén cái khăn đen che trên đầu, đôi mắt trong suốt không nhiễm bụi trần lóe sáng.

Trong khoảnh khắc miếng khăn đen được vén lên, mắt An Hoằng Hàn hơi sáng lên, dường như vô cùng giật mình.

Tịch Tích Chi không hiểu gì cả, hỏi: “Huynh nhìn ta chằm chằm vậy làm gì?”

Ánh mắt An Hoằng Hàn khiến nàng cảm thấy mất tự nhiên. Ánh mắt nóng bỏng như thế như thể có thể thiêu đốt tất cả.

“Nàng đi soi gương đi.” Giọng hắn lạnh như băng, mang theo chút đùa giỡn, dường như vô cùng mong đợi chuyện gì đó.

Nàng càng thêm nghi ngờ, thầm nhủ, ánh mắt kia của huynh có liên quan gì tới gương? Nửa tin nửa ngờ gật đầu, nàng nâng chân lên, bước từng bước về phía gương đồng cao bằng người.

Gương đồng hơi vàng tuy nhiên nó có thể soi rõ mọi thứ.

Gương và người thật việc thật luôn ngược nhau. Tịch Tích Chi nhìn thấy vẻ mặt An Hoằng Hàn trong đó càng khoa trương hơn.

Nàng lắp bắp, chỉ vào gương, nói: “Tai… Tai không còn.”

An Hoằng Hàn nhíu mày, nắm lấy hai cái tai cạnh má nàng, “Chẳng phải ở đây còn có hai cái à?”

Nàng không chịu yếu thế, vuốt ve hai bàn tay, “Không phải ta nói hai cái tai này, mà là hai cái tai trên đầu cơ.”

Hai tay nàng sờ tới sờ lui trên đầu, không thấy hai cái tai lông xù thật.

Không còn hai cái tai đó, sau này nàng không cần phải sống cuộc sống che miếng vải đen mỗi ngày. Nhìn mái tóc màu trắng bạc, nàng lập tức ủ rũ, “Tuy không có tai nhưng màu tóc vẫn không thay đổi. Dáng vẻ này ra ngoài vẫn khiến người ta chú ý.”

Tịch Tích Chi sợ nhất ánh mắt khác thường của người ta. Nếu dùng dáng vẻ này ra ngoài thì nhất định nàng sẽ trở thành tiêu điểm của mọi người.

An Hoằng Hàn lại không cho là như vậy. Hễ là thứ trên người tiểu hài tử thì hắn đều thích. Hắn cuốn một lọn tóc màu trắng bạc của nàng, vuốt ve lên xuống, “Trẫm thích mái tóc màu trắng bạc của nàng, khác người không có gì không tốt.”

Có hắn đứng sau nàng, dù ánh mắt người khác thế nào thì còn không phải đều thu lại?

“Nhưng… Có phải quá quái dị không?” Nàng vẫn không yên lòng. Nào có ai có mái tóc trắng bạc? Dù bạc tóc sớm cũng không thể như nàng.

“Có trẫm ở đây ai dám nói quái dị?” Hắn kéo tay nàng, đi về phía giường, “Chẳng lẽ ngày nào nàng cũng che miếng khăn đen, không cảm thấy phiền à?”

Nàng đã nghĩ như vậy từ lâu cho nên mỗi tối vào lúc điện Bàn Long không có ai, nàng đều thả mái tóc ra, không che miếng vải đen.

“Đã vậy thì đừng đeo nữa.” Hắn kéo miếng khăn đen trong tay nàng qua, ném thẳng xuống đất không chút chần chừ.

Tịch Tích Chi nhìn cái khăn đen từ từ rơi xuống, sau đó gật đầu theo.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện