Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3827 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 108
chương 9.5..

❊ ❊ ❊

Ba Yêu Tinh nhìn thấy một màn này, đều thật tâm cười một tiếng, lắc đầu hướng Tịch Tích Chi, tựa như muốn nói...... Chúng ta không trách ngươi.

Y Nha Y Nha...... Ba Yêu Tinh không biết đang gì đó, dù sao Tịch Tích Chi nghe không hiểu.

Bọn họ giống như ông nói gà bà nói vịt, Tịch Tích Chi nhìn các nàng ấp úng đôi môi mấp máy, không đoán ra ý tứ các nàng biểu đạt. Bất đắc dĩ các nàng, lại xem bản thân, nhìn lại An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi nhất thời cảm thấy...... Trước kia An Hoằng Hàn Năng có thể nghe hiểu ý tứ mình muốn biểu đạt, quả thực là rất giỏi!

"Đêm đã rất khuya rồi, làm cho các nàng biến trở về bươm bướm đi, hoàng cung không thích hợp bọn họ." So sánh với Tịch Tích Chi, ba Yêu Tinh đến cả đối thoại với con người, đều nghe không hiểu. Ngộ nhỡ bị người bán, chắc rằng còn vì người ta kiếm tiền.

Tịch Tích Chi cũng cực kỳ đồng ý quyết định đó, lại làm mẫu lần nữa cho các nàng xem, để các nàng làm theo mình. Từ trong đan điền vận khởi từng sợi linh lực, thúc giục linh lực để biến trở về hình dạng ban đầu.

Tịch Tích Chi vừa mới bắt đầu điều động linh lực, một tầng ánh sáng trắng nhàn nhạt, trong nháy mắt bao trùm nó lại. Tịch Tích Chi phát hiện tóc của mình cũng có thể thúc giục linh lực, để biến thân, nhất thời vui mừng cười toét cả miệng.

Y phục không được chống đỡ, ‘phịch’ một tiếng, trong nháy mắt rơi xuống đất.

Không cách bao lâu, trong đám y phục lộn xộn, chậm rãi chui ra một con chồn và ba con bươm bướm.

Tịch Tích Chi chui đi ra từ trong đống y phục, hiên ngang mạnh mẽ, bộ lông run lên.

Ba con bươm bướm đập cánh, lưu luyến không rời bay vòng quanh con chồn nhỏ hai vòng, dần dần bay về phía nơi xa.

Tịch Tích Chi nâng lên móng vuốt mũm mĩm lên, giống như Miêu Chiêu Tài(4) đong đưa, như chào tạm biệt các nàng...... Hẹn gặp lại.

(4)Miêu Chiêu Tài: hiểu nôm na đây chính con mèo làm bằng vàng thể hiện tài lộc, kêu gọi tiền tài được thiết kế cử động được bàn tay, nó cứ vẫy vẫy, thường được đặt trong các xe ô tô ngày nay.

Mặc kệ Tịch Tích Chi là hình thú hay hình người. Bất kể thế nào An Hoằng Hàn xem đều không cảm thấy chán ghét, ngược lại càng xem, càng muốn bế nàng vào trong ngực, không để cho nàng chạy thoát.

"Còn có thể biến trở lại sao?" An Hoằng Hàn dò hỏi.

Tịch Tích Chi cũng không xác định. Hai lần trước biến thân, đều ở trạng thái không ổn định. Bất qua so với lần này, thời gian kéo dài hơn rồi.

Trong lòng Tịch Tích Chi có chút chờ mong, lại vận khởi linh lực lần nữa, xuyên qua kinh mạch, sau đó thúc giục. Hào quang màu trắng bạc lại tái hiện một lần nữa, vây quanh thân thể Tịch Tích Chi, giống như một cái kén bằng ánh sáng......

Cái kén ánh sáng từ mỏng biến dày, lại từ dày dần dần trở thành mỏng......

Khi ánh sáng mất đi một thoáng, một tiểu cô nương trắng ngần lại xuất hiện lần nữa.

An Hoằng Hàn nhặt y phục trên đất lên, tự mình mặc lên cho nàng.

"Trở về nghỉ ngơi, mấy ngày sau, không thiếu chuyện cho ngươi làm." An Hoằng Hàn dắt tay đứa trẻ, sau đó đi trở về.

Đầu óc Tịch Tích Chi có chút mơ hồ, "Có chuyện gì lien quan đến ta?"

"Ngươi đã hóa thành hình người, tất nhiên phải biết đọc sách biết chữ, trẫm sẽ mau chóng an bài ngươi vào học tập ở viện Thái Phó." An Hoằng Hàn nói sắp đặt đâu ra đấy, đem toàn bộ dự tính của bản thân nói cho Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi tức giận nghiến răng, mới vừa biến ảo hình người thành công, liền nghe được tin dữ. An Hoằng Hàn cũng quá độc ác, không cho nàng một phút nghỉ ngơi.

Trong lòng con chồn nhỏ nào đó nghĩ cái gì, sao An Hoằng Hàn lại đoán không ra chứ?

Nhưng trong cuộc sống ở thế giới con người, có vài việc, nhất định phải đi làm. Ví dụ như biết chữ, nếu như không biết chữ thì tương lai sẽ gặp phải rất nhiều chuyện, ngươi không có biện pháp làm.

Điện Bàn Long, trong ngoài đều có cung nữ thái giám đứng phục vụ.

An Hoằng Hàn cùng Tịch Tích Chi bận rộn một ngày, đều cảm giác cả người dính dính không thoải mái.

Phân phó cung nữ chuẩn bị xong áo ngủ, An Hoằng Hàn ngồi trên ghế, nâng chung trà lên, nhấp một ngụm trà.

"Đều lui ra ngoài đi, riêng Lâm Ân lưu lại."

Kỳ thật Lâm Ân cũng có đầy bụng câu hỏi, ví như...... Con chồn nhỏ hoạt bát nhảy loạn kia đi nơi nào? Sau khi trở lại từ điện Lưu Vân, vẫn không nhìn thấy bóng dáng con chồn.

Tịch Tích Chi cầm bánh ngọt trên bàn dài lên, nhét vào trong miệng, miệng vương đầy vụn bánh ngọt.

An Hoằng Hàn dùng nắp ly trà phất phất mép chén, nhìn về phía Tịch Tích Chi ngồi bên cạnh, "Ngươi đi phủ Nội Vụ, an bài cho nàng một thân phận."

Lâm Ân không rõ chân tướng nhìn tiểu cô nương, quả thật tựa như người từ trên trời rơi xuống......

"Xin hỏi bệ hạ, nên cho thân phận gì?" Cung nữ cũng chia thành ba sáu chín cấp, Lâm Ân thấy bệ hạ coi trọng tiểu cô nương này, không dám tự tiện chủ trương.

"Cung nữ tuỳ thân cạnh trẫm, tên là Tịch Tích Chi." An Hoằng Hàn cố ý nhìn đứa trẻ một cái.

Đứa trẻ bị người nào đó thành công làm dừng lại động tác trong miệng, cắn vài miếng, nuốt trọn khối bánh ngọt trong miệng, "Tại sao là cung nữ? Chẳng lẽ không thể cho ta làm một ‘ công chúa ’?"

Nhớ tới trước kia An Nhược Yên ỷ vào thân phận đó, mới có thể hoành hành ngang ngược, Tịch Tích Chi thuận miệng nói ra.

Lời này...... Khiến Lâm Ân sợ đến mức tay đang cầm phất trần run lên.

Thân phận công chúa có thể tuỳ ý làm sao? Những người kia đều là tieur thư cành vàng lá ngọc.

An Hoằng Hàn không có chút nào tức giận, chỉ nói: "Vậy cũng được, chỉ là...... Ngươi có thể tiếp nhận vận mệnh như họ?"

Hiểu ngụ ý mà An Hoằng Hàn nói, Tịch Tích Chi chột dạ nói, "Vậy hay là thôi đi."

So với việc làm cung nữ, dù sao cũng tốt hơn trở thành công cụ của An Hoằng Hàn.

Đáng tiếc...... Tịch Tích Chi xem thường tính toán của An Hoằng Hàn, điều này cũng trực tiếp dẫn đến vận mệnh đau khổ của nàng sau này.

"Đi xuống làm việc đi." An Hoằng Hàn phân phó Lâm Ân nói, ý bảo ông có thể lui ra.

Lâm Ân hoài nghi xoay người, ngay lúc muốn bước ra cửa điện, vẫn lại không nhịn được đặt câu hỏi, "Bệ hạ, có muốn phái người đi tìm Vân chồn hay không?"

Theo nhận thức của Lâm Ân, nếu trong điện Bàn Long không có bóng dáng Vân chồn thì khẳng định nó chạy ra ngoài chơi rồi.

Tịch Tích Chi nghe thấy lời đó, một hớp bánh ngọt còn chưa nuốt xuống, sặc đến mặt nàng đỏ lên. Không phải nàng đang ở đây sao? Chỉ là đại thúc vẫn chỉ đạt đến một trình độ nào đó, không phát hiện bóng dáng của nàng, ít nhất còn biết cần đi tìm nàng.

Chứ nào giống như những người khác chẳng quan tâm đến nàng.

An Hoằng Hàn nhanh chóng rót một chén nước, đưa tới khoé miệng bé gái, "Muốn ăn thứ gì, thì ăn từ từ. Uống miếng nước cho trơn cuống họng."

Đây không phải do nàng bị dọa đến à? Tịch Tích Chi bưng ly nước, uống vài ngụm.

Lại cảm nhận được chỗ tốt khi biến thành người! Ít nhất uống nước, không cần liếm uống từng đợt từng đợt một..., bớt việc hơn.

"Tạm thời không cần tìm, trẫm tin rằng nó đi bộ đủ bên ngoài, cuối cùng sẽ tự mình trở về."

Ánh mắt Tịch Tích Chi loé sáng, mắt không chớp nhìn chằm chằm An Hoằng Hàn. Diễn trò giỏi thật, nói láo cũng không đỏ mặt, hơn nữa không có chút sơ hở.

Lâm Ân nhận lệnh xong, rốt cuộc lùi ra khỏi cửa điện.

"Đi tắm rửa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện