"Trần Huệ Hồng, cô sắp biến lại thành cây rồi đúng không, tôi thấy cô càng ngày càng không biết nhìn mặt gửi lời rồi đấy." La Quân tức giận trừng mắt lườm chị.
"Mọi người đều là người nhà biết rõ gốc gác của nhau cả, đừng để ý mấy thứ râu ria này làm gì." Trần Huệ Hồng cười híp mắt nói, "Ông La ở nhân gian 92 năm, chắc chắn có rất nhiều chuyện ly kỳ, ông cứ tóm tắt sơ sơ cho Tiểu Tần nghe, tôi cũng tiện thể hóng hớt một chút."
"Vậy lát nữa cô có định sang nhà tôi xem luôn không?" La Quân bực dọc nói.
"Ông đã có lòng mời mọc như vậy, tôi đương nhiên là từ chối thì bất kính rồi."
La Quân hít sâu một hơi, bắt đầu hồi tưởng.
Càng hồi tưởng lại càng trầm mặc, mãi cho đến khi Tần Hoài lái xe vào hầm để xe của Vân Trung Tiểu Khu, đỗ vào vị trí của Trần Huệ Hồng, lúc cả ba người chuẩn bị xuống xe, La Quân mới vừa mở cửa xe vừa chậm rãi lên tiếng: "Hồi mới đến nhân gian, tôi đã hóa thành một thanh niên ngoài 20 tuổi."
Tần Hoài đưa chìa khóa xe cho Trần Huệ Hồng, rồi bước tới dìu La Quân. Hôm nay thời gian La Quân ra ngoài quả thực hơi lâu, lại còn nghiêm túc tham quan toàn bộ cô nhi viện nên đi bộ khá nhiều, lúc xuống xe bước chân ông cũng hơi lảo đảo.
La Quân vẫn đang chìm trong dòng hồi tưởng, căn bản không để ý đến động tác dìu đỡ của Tần Hoài, cứ thế tự mình chầm chậm bước tới.
"Tôi làm theo cẩm nang độ kiếp, đầu tiên là chặn cướp vài nhóm sơn phỉ, gom được kha khá vàng bạc châu báu, rồi cải trang thành dáng vẻ của một thiếu gia nhà giàu."
Trần Huệ Hồng - người ngay kiếp đầu tiên đã bị sơn phỉ giết chết: ...
Thần điểu Tất Phương có thần lực quả thật muốn làm gì thì làm.
"Không giống với mấy loại Thảo Mộc Tinh Quái mơ mơ màng màng như các cô ấy, tôi độ kiếp là bắt buộc phải nhập thế, nhất định phải dạo một vòng chốn nhân gian phồn hoa. Sau khi nắm hòm hòm quy tắc của cõi đời, tôi tự tạo cho mình cái mác thiếu gia nhà giàu đi du học về, rồi tới Ma Đô."
"Sau đó... ở Ma Đô được vài năm thì có chiến tranh, tuy tôi cũng chẳng sợ mấy loại súng ống đạn dược đó đâu, nhưng đánh nhau phiền phức lắm, thế là tôi chuyển đi nơi khác."
"Thế quái nào mà tôi cứ đi đến đâu là chỗ đó loạn, khắp nơi đều đánh trận. Sau này chạy mệt quá, thấy chỗ này cũng tạm ổn nên tôi định cư ở đây luôn."
"Ông vẫn luôn sống ở Sơn Thị sao?" Tần Hoài hỏi.
La Quân lúc này mới để ý thấy Tần Hoài vậy mà đang dìu mình, ông dứt khoát rút tay lại, tránh xa hắn vài bước, tự mình bước ổi.
"Tôi sống ở đây ngót nghét 60 năm rồi, 60 năm nay cũng chẳng có gì đáng kể, tám phần mười là cậu cũng không xem được. Chẳng qua là mấy năm trước rộ lên cái trò đầu tư bất động sản gì đấy, tôi cũng hùa theo xây một khu."
"Tôi chính là một trong những nhà đầu tư của khu chung cư này đấy, chứ không rảnh rỗi sinh nông nổi mà tôi dọn đến đây ở làm gì."
Tần Hoài: ???
Không phải chứ, cú bẻ lái này của ông cũng sượng trân quá rồi đấy!
Flex độ giàu có một cách bất thình lình thế này sao?
Cái hệ thống này của hắn rốt cuộc là hệ thống ẩm thực hay là hệ thống chinh phục Vân Trung Tiểu Khu vậy?
Tổng cộng mở khóa được ba thẻ nhân vật: một ông chủ ban quản lý tòa nhà, một cô con gái của ông chủ ban quản lý tòa nhà, và một chủ đầu tư bất động sản.
Độ giàu có của hai người làm cho Khuất Tĩnh trông có vẻ lăn lộn quá kém cỏi.
Trần Huệ Hồng cũng ở tòa A. Ba người đi tới cửa thang máy rồi bước vào, thang máy chầm chậm đi lên. Mặc dù không nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, nhưng La Quân vẫn tiện tay chỉ về một hướng.
"Mảng xanh của khu chưng cư chúng ta là do tôi thiết kế đấy."
Ngụ ý chính là: Đỉnh không, xịn không, đẹp không, mau khen tôi đi.
Tần Hoài cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân vì sao diện tích mảng xanh của Vân Trung Tiểu Khu lại lớn đến vậy.
Lần đầu tiên Tần Hoài tới Vân Trung Tiểu Khu, hắn đã thầm cảm thán trong lòng: Khu chung cư cao cấp đúng là khác bọt, diện tích mảng xanh rộng thật sự. Cây cối trong khu xanh um tươi tốt, nếu không phải do diện tích không cho phép, có cảm giác chủ đầu tư muốn xây luôn một cái công viên trong này vậy.
Hóa ra là do Tất Phương thiết kế.
Thế thì cũng dễ hiểu, thế giới Sơn Hải Kinh có nhiều Thảo Mộc Tinh Quái như vậy, tỷ lệ phủ xanh chắc chắn là rất cao. May mà người thiết kế mảng xanh là Tất Phương, chứ lỡ chủ đầu tư lại là một Thảo Mộc Tĩnh Quái nữa, thì chắc mấy căn hộ trong dự án này toàn là nhà trên cây mất.
Tần Hoài đi theo sau La Quân đến tận cửa nhà ông, lúc La Quân mở cửa hắn mới chợt nhận ra.
Không đúng nha, La Quân nói nhiều như vậy, mà phần tóm tắt bối cảnh lại chẳng hé nửa lời.
Thuần túy là flex độ giàu.
La Quân mở cửa, Trương Thục Mai cầm giẻ lau ra đón ngay ở cửa: "Ông La, ông về rồi ạ. Cơm trưa đã làm xong, Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ vẫn đang hầm trong nồi, ông xem ông muốn..."
"Tiểu Tần sư phụ, Trần nữ sĩ, mọi người cũng tới ạ, để tôi đi rót trà cho mọi người."
"Cô đừng rót trà vội, tôi muốn mua một chậu lan điếu dán để trong nhà, cô đi mua cho tôi một chậu ngay đi. Không được to quá, không được nhỏ quá, không được xanh quá, không được vàng quá, không được đắt quá, cũng không được rẻ quá, phần còn lại cô cứ tùy ý chọn." La Quân bắt đầu kiếm cớ đuổi người.
Trương Thục Mai gật đầu, cất giẻ lau về chỗ cũ, đi vào bếp múc Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ mang ra bàn ăn, rồi mới thay giày ra khỏi nhà.
Người đã bị đuổi khéo đi rồi.
Tần Hoài cảm thấy Trương Thục Mai kiếm được đồng lương này quả thực chẳng dễ dàng gì.
LVQ8371