Liễu Đào bị mớ lý luận này của La Quân làm cho ngơ ngác, cẩn thận tiêu hóa một chút rồi mỉm cười gật đầu, trong đôi mắt to tròn long lanh tràn ngập ý cười: “Ngài nói cũng có lý ạ.”
"Người uyên bác như ngài, suy nghĩ quả thực không giống với đám ca hát trong gánh kịch như chúng tôi. Tôi từ nhỏ đã hát Lương Chúc, nhưng chưa từng nghĩ đến việc hóa bướm cũng là một cái kết có hậu. Ngài nói đúng lắm, làm bướm cũng tốt, còn có thể bay lượn tự do nữa."
"Cô thích bươm bướm à?" La Quân hỏi.
Liễu Đào gật đầu thật mạnh: "Thích ạ."
"Ban đầu tôi chỉ thấy bướm rất đẹp, nhưng nghe ngài nói vậy, tôi lại thấy bướm còn rất tự do nữa."
"Vậy ngài có thích bướm không?”
"Đều như nhau cả thôi." La Quân đáp, "Đối với tôi, con người, bươm bướm hay chim chóc đều giống nhau, làm gì cũng được."
Liễu Đào lại bật cười, tươi tắn nhìn La Quân.
Đôi mắt cong cong tựa vầng trăng khuyết, trong ánh mắt ngập tràn hình bóng của hắn.
Sau khi nhận ra bản thân lại đang nhìn chằm chằm La Quân, Liễu Đào nhanh chóng ý thức được mình đã thất thố, sợ tới mức vội vàng cụp mắt xuống, càng nhỏ giọng hỏi:
"Ta tiên sinh, ngài thích xem kịch lắm sao?"
Nói xong Liễu Đào lại ảo não thở dài, dường như đang thầm mắng bản thân sao lại đi hỏi một câu ngu ngốc như vậy.
"Bình thường."
Câu trả lời của La Quân nằm ngoài dự đoán của Liễu Đào.
"Tôi thích xem phim hơn, có những vở kịch lời hát trúc trắc quá tôi nghe không hiểu." La Quân nói.
Liễu Đào khẽ há miệng, rõ ràng là có chút kinh ngạc khi một người uyên bác như La Quân lại nói mình nghe không hiểu, nhưng cô nàng rất nhanh đã tự tìm được lý do để biện minh cho hắn.
"Ngài đi du học Tây Dương về, từ nhỏ đã lớn lên ở xứ người, chưa từng học qua Tứ Thư Ngũ Kinh, nghe không hiểu lời hát cũng là chuyện bình thường thôi ạ." Liễu Đào nói, "Lúc còn ở bên đó, ngài có thường xuyên xem phim không?"
La Quân không nói gì.
Liễu Đào tự mặc định rằng mình lại vừa hỏi thêm một câu ngu ngốc nữa.
"Tôi chưa được xem phim bao giờ." Liễu Đào đành phải cắn răng bắt chuyện tiếp, "Tôi nghe nói người trong phim biết cử động, nhưng lại không biết nói, phải có người đứng bên cạnh đọc thoại. Trong đó cái gì cũng có, có cả ô tô với xe lửa nữa, có phải... đúng là như vậy không ạ?"
La Quân vẫn im lặng, giọng Liễu Đào cứ thế nhỏ dần: "Nhưng hồi mới tới đây tôi từng thấy áp phích của minh tỉnh điện ảnh rồi, đẹp lắm, còn đeo dây chuyền trân châu, mặc sườn xám màu tím, giống y hệt như người trong
"La tiên sinh, tôi nói chuyện nhạt nhẽo lắm đúng không?" Liễu Đào đã bắt đầu chuyển sang chế độ buông xuôi.
"Đúng là nhạt nhẽo thật." La Quân thành thật đến mức khiến Tần Hoài đứng xem cũng phải tuyệt vọng.
Liễu Đào cũng tuyệt vọng chẳng kém gì Tần Hoài.
La Quân vẫn bưng chén trà, nhàn nhạt hỏi: "Vậy cô có hứng thú đi xem phim không?"
"Dạ?" Liễu Đào triệt để ngơ ngác.
"Chủ nhật tuần này có một bộ phim mới ra rạp, tôi sẽ đợi cô ở khách sạn Richard." La Quân nói xong liền đặt chén trà xuống, "Bọn người ở quán cà phê làm ăn chậm chạp quá, bánh kem tôi đặt từ sáng mà giờ vẫn chưa giao tới. Tôi còn có việc nên không đợi nữa."
La Quân đứng dậy, Liễu Đào cũng lập tức đứng lên đi theo. Cô há miệng rõ ràng là muốn nói thêm gì đó để vớt vát lại, nhưng lại chẳng rặn ra được chữ nào.
"Cô thích ăn bánh kem hạt dẻ không?" La Quân hỏi.
"Thích ạ." Liễu Đào buột miệng đáp.
"Thích là được, mấy ngày tới tôi bận việc nên không tới nghe kịch nữa, 2 giờ chiều chủ nhật gặp ở khách sạn Richard nhé." La Quân nói xong liền sải bước đi thắng ra ngoài, Ban Chủ gánh hát vội vàng từ trong góc xồ ra tươi cười tiễn khách.
Tần Hoài nhìn Liễu Đào đang đứng thẫn thờ trong sân đầy vẻ hụt hẫng, lại liếc nhìn bóng lưng La Quân đang vội vã rời đi, suy nghĩ mất hai giây rồi quyết định ở lại chỗ cũ.
Cùng lắm thì đâm đầu vào bức tường tàng hình thôi.
Trước khi xem ký ức La Quân đã dặn đi dặn lại là phải nhìn kỹ để ghi nhớ tướng mạo Liễu Đào, Tần Hoài đành chọn ở lại đây nhìn thêm vài cái.
Ban Chủ tiễn La Quân ra đến cửa rạp hát, rất nhanh đã quay vào. Thấy Liễu Đào vẫn đứng ngây ngốc giữa sân, ông ta liền cười trêu chọc: "Sao thế, vẫn còn tơ tưởng đến La tiên sinh à, người ta lên xe kéo đi khuất rồi."
Thấy sắc mặt Liễu Đào không ổn, chăng có vẻ gì là vui mừng, Ban Chủ lờ mờ nhận ra tình hình có vẻ không suôn sẻ như mình dự tính, liền hỏi: "Cô chọc La tiên sinh phật ý rồi à?”
"Tôi không biết." Liễu Đào cúi gằm mặt, vẻ mặt đầy ảo não, "Tôi cảm thấy tôi và La tiên sinh căn bản là người của hai thế giới khác nhau."
"Thì vốn dĩ hai người thuộc về hai thế giới mà." Ban Chủ nghiến răng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng, "Nhưng thế thì đã sao, chuyện đó đâu có cản trở việc La tiên sinh nạp cô làm vợ bé."
"Nhưng mà... hình như tôi nói chuyện nhạt nhẽo quá, La tiên sinh không thích nghe, ngài ấy chẳng thèm nói năng gì cả." Liễu Đào ấp úng đáp.
Lời này vừa thốt ra, Ban Chủ sốt ruột đến mức chỉ hận không thể giậm chân bành bạch: "Ai mướn cô nói chuyện phiếm với La tiên sinh hả? La tiên sinh người ta có cái loại cảnh đời nào mà chưa từng thấy qua chứ, người ta đi du học Tây Dương về, nằm ườn ở khách sạn Richard suốt hơn một năm nay, trong túi chẳng bao giờ có tiền lẻ dưới mệnh giá đồng hào, cho tiền boa toàn vung thẳng bảng Anh thôi đấy."
LVQ8371