Khuất Tĩnh hơi nghỉ hoặc nhìn cục bột mà Trần Huệ Hồng và Tần Hoài nhào ra, phải nói thế nào nhỉ, tuy rằng cả hai nhìn qua đều là cục bột, nhưng cục bột trong tay Trần Huệ Hồng có vẻ như sắp hấp hối tới nơi rồi.
Cục bột đó như đang rên rỉ trong tay bà, gào thét: "Cứu tôi với! Cứu tôi với!"
"Hồng tỷ, hay là chị qua thái rau đi?" Khuất Tĩnh vô cùng tâm lý lên tiếng.
Tần Hoài vội vàng ngăn cản: "Không cần không cần đâu, Hồng tỷ, chị cứ nhào xong cục bột này... rồi đi trộn nhân giúp em. Em thấy nguyên liệu khá nhiều, chỗ nhân này chắc phải trộn cỡ tám chậu lớn đấy. Đợi em nêm nếm gia vị xong thì chị giúp em trộn nhé, cuối cùng còn cần chị phụ gói bánh nữa. Nhào xong cục bột này chị cứ nghỉ ngơi dưỡng sức trước đi, việc nặng còn ở phía sau cơ."
Trần Huệ Hồng gật đầu: "Hay là chị đập thêm hai đĩa dưa chuột trộn nhé?"
"Không cần đâu, không cần đâu ạf”
Có thể do chân cẳng La Quân không tiện nhưng vẫn kiên quyết không chịu ngồi xe lăn, chuyến tham quan của ông kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Mãi đến gần mười hai rưỡi trưa, La Quân mới khảo sát xong cô nhi viện và chốt hạ một khoản tiền quyên góp.
Cụ thể quyên góp bao nhiêu Tần Hoài không rõ, nhưng nhìn dáng vẻ ân cần pha trà của Khuất viện trưởng thì chắc chắn là không ít.
Bữa trưa mọi người quây quần ăn chung với nhau.
Hình thức chia cơm của cô nhi viện giống hệt như ở trường tiểu học, thức ăn được đựng trong mấy thùng lớn, mỗi đứa trẻ tự bưng bát xếp hàng lấy đồ ăn. Các bé không có quyền hay cơ hội để kén cá chọn canh, có gì ăn nấy, món chính là bánh bao do Tần Hoài làm.
Rõ ràng người đi chợ chưa từng làm bánh bao bao giờ, thịt mua thì không ít, nhưng lại quá mỡ.
Bình thường nhân bánh bao phải dùng phần thịt vai heo với tỷ lệ ba mỡ bảy nạc, hoặc hai mỡ tám nạc cũng được, nếu dùng loại thịt có hơn ba phần mỡ để làm bánh bao nhân thịt thuần thì ăn sẽ rất ngấy.
Còn thịt mà cô nhi viện mua hôm nay là loại thịt ba chỉ sắp xấp xỉ năm phần mỡ.
May mà người đi chợ của cô nhi viện còn mua thêm rất nhiều cải thảo, nên Tần Hoài trực tiếp làm bánh bao nhân thịt heo cải thảo. Chỗ đậu đũa buổi trưa xào không hết cũng được hắn mang ra làm bánh bao nhân thịt băm đậu đũa.
Vì thời gian buổi trưa có hạn nên chưa thể gói xong hết bánh bao. Tần Hoài sợ bọn trẻ trong cô nhi viện không có món chính ăn sẽ bị đói, nên hắn tập trung gói một mẻ trước, đem đi hấp rồi tính sau.
Điều này dẫn đến việc mẻ bánh bao hấp ra trông vô cùng lộn xôn, cái đẹp cái xấu lẫn lộn.
Dù sao đống bánh bao này cũng có cái do Trần Huệ Hồng gói, có cái do Tần Hoài gói, có cái do Khuất Tĩnh gói, lại có cả cái do nhân viên khác của cô nhi viện gói.
Ngoại trừ bánh do Tần Hoài gói có hình dáng chuẩn chỉnh, nhìn lướt qua là biết ngay bánh bao, thì những chiếc bánh khác đều mang phong cách tự do phát huy.
Trong lúc gói bánh, Tần Hoài đã hoàn toàn tin lời Khuất viện trưởng nói rằng nhân viên của cô nhi viện không ai biết làm Điểm Tâm. Bọn họ quả thực không biết làm, hơn nữa nhìn qua là biết chỉ thạo mỗi món sủi cảo, bởi vì có vài nhân viên lúc gói mấy cái bánh bao đầu tiên đã theo thói quen nặn luôn thành hình sủi cảo.
La Quân hơi ghét bỏ nhìn đĩa bánh bao mà Khuất Tĩnh lấy cho ông.
Một đĩa ba cái bánh bao, một cái do Tần Hoài gói, hai cái còn lại chăng biết ai nặn. Nói chính xác thì là một cái bánh bao, và hai cục bột nhồi nhân thịt.
Với tư cách là kim chủ, lúc ăn cơm La Quân nhận được sự ưu ái đặc biệt. Chỗ của ông không chỉ được xếp thành một bàn nhỏ riêng biệt, mà thức ăn còn được bày biện gọn gàng trong các đĩa nhỏ.
"Ông La, nếu ông ăn không quen, trong bếp vẫn còn Điểm Tâm mà Tiểu Tần sư phụ mang đến sáng nay đấy, hay là để tôi đi lấy cho ông một ít nhé?" Khuất Tĩnh nhìn ra sự ghét bỏ của La Quân.
"Tôi không đói." La Quân nhạt giọng đáp: "Bây giờ vẫn chưa đến giờ ăn trưa của tôi."
Khuất Tĩnh chợt hiểu ra. Cũng phải, La Quân thường ăn trưa vào lúc ba bốn giờ chiều, giờ này đối với ông quả thực là hơi sớm.
La Quân chỉ vào một vật thể không xác định trông giống như bánh trôi làm bằng bột mì, hỏi: "Cái bánh bao này ai gói vậy? Gói còn xấu hơn cả tôi nữa."
Lời này vừa thốt ra, cả ba người đều sửng sốt, đồng thanh hỏi: "Ông cũng biết gói bánh bao á?"
"Nói thừa, tôi còn biết gói cả sủi cảo nữa cơ." La Quân chậm rãi nhấp một ngụm trà, "Cơ mà đồ ăn ở cô nhi viện của các cô cũng đạm bạc quá đấy, bốn món thức ăn mà chẳng thấy tí thịt thà dầu mỡ nào."
"Hôm nay thế này còn được coi là ăn ngon rồi đấy, chủ nhật có tình nguyện viên đến giúp nên thường được cải thiện bữa ăn, nấu thêm vài món. Bình thường chỉ có hai món thôi, cải thảo với khoai tây thái sợi, cộng thêm một bát canh trứng." Khuất Tĩnh giải thích, "Nhưng đó là chế độ ăn hồi tôi còn học cấp ba rồi, giờ qua bao nhiêu năm chắc cũng phải khá hơn chút, ngày thường tôi cũng không đến đây nên không rõ lắm."
Tần Hoài bưng bát, vừa ăn cơm vừa nhìn nhân viên đang đút cơm cho những đứa trẻ nhìn qua là biết thiểu năng trí tuệ ở cách đó không xa, bèn hỏi: "Cô nhi viện của cô cũng có nhiều trẻ em khuyết tật lắm sao?"
Khuất Tĩnh chú ý tới chữ "cũng”: "Cô nhi viện nơi Tiểu Tần sư phụ lớn lên cũng vậy à..."
LVQ8371