Hắn lại khoan khoái ngả lưng lên sô pha trong phòng đọc tiểu thuyết.
Không phải chứ, cái kiểu sống vô lo vô nghĩ thế này thì còn phiền não gì được nữa?
Ông tới đây để độ kiếp thật đấy à?
Ông rõ ràng là đến đây để nghỉ dưỡng thì có! Ông có biết người ta như chị Trần Huệ Hồng phải sống cái cảnh khổ sở thế nào không?
Đợi đến lúc nhân viên khách sạn bưng phần ăn sáng nóng hổi, đầy đủ sắc hương vị vào phòng cho La Quân, thì hắn đã cày xong hai bộ võ hiệp, một bộ ngôn tình và một bộ tiểu thuyết chí quái dài kỳ.
Tần Hoài ở ngay bên cạnh cũng đọc ké một cách say sưa.
Mặc dù đọc chữ phồn thể hơi mỏi mắt, nội dung truyện cũng có phần motif cũ rích, nhưng văn phong lại cực kỳ xuất sắc. Đặc biệt là bộ ngôn tình kia, những chuyện xích mích mẹ chồng nàng dâu, hóng hớt drama đấu đá nhau chân thực đến mức khiến hắn cảm giác như tác giả đang ngồi xổm ngay cạnh người trong cuộc để chép lại vậy.
Bữa sáng do người chạy vặt mua về được khách sạn bày biện bằng bộ đồ ăn cao cấp. Cháo đựng trong bát sứ trắng, đồ ăn kèm đặt trong đĩa nhỏ tinh xảo hình cánh hoa, còn bánh bao thì được đặt hẳn trên khay bạc.
Dụng cụ ăn uống đi kèm cũng rất đầy đủ, từ dao nĩa đến đũa thìa, kết hợp cả phong cách Trung lẫn Tây.
"La tiên sinh, đây là vé của bộ phim mới ra mắt vào chủ nhật này. Chỗ ngồi ở giữa hàng thứ 3 mà anh thích nhất ạ, xem như là chút lòng thành của khách sạn chúng tôi." Nhân viên phục vụ bày biện xong xuôi, cung kính đặt một tấm vé xem phim lên góc bàn.
La Quân đã bỏ báo xuống bắt đầu ăn bánh bao. Hắn dùng đũa lóng ngóng vụng về, sau khi gắp bánh bao không thành công bèn làm bộ như chắng có hứng thú gì với món này, lắng lặng bưng bát lên húp cháo.
"Có mỗi một vé thôi à?" La Quân hỏi.
Nhân viên phục vụ sững người, lập tức đáp lời: "Đương nhiên là không chỉ một rồi ạ. Xin hỏi anh cần mấy vé, tối nay tôi sẽ mang lên tận nơi cho anh."
"Thêm một vé nữa, lấy ghế sát cạnh nhé." La Quân dặn dò, "Sáng mai mang lên cùng với báo là được. Hôm nay cậu chạy ra hiệu sách xem có quyển tiểu thuyết nào mới xuất bản không, có thì gom hết về đây cho tôi."
"Vâng ạ, xin hỏi anh còn cần dặn dò gì thêm không?"
"Các cô gái trẻ bây giờ có phải đều thích ăn bánh kem hạt đẻ của nhà hàng đồ Tây không?” La Quân nhìn nhân viên phục vụ, lên tiếng hỏi.
Câu hỏi này làm cậu nhân viên nghẹn họng. Tần Hoài đoán chừng cậu ta chưa được ăn bao giờ, hơn nữa cậu ta cũng chẳng phải là phụ nữ.
Cậu nhân viên chống chế: "Tôi tin là chỉ cần La tiên sinh cất công chuẩn bị, thì chẳng có quý cô nào lại không thích cả."
La Quân rất ưng ý với câu trả lời này, gật gù: "Mua một phần đi, lúc vãn tuồng thì mang đến rạp hát cho tôi."
La Quân rút ra một tờ bảng Anh màu trắng, nhân viên phục vụ nhận lấy tiền rồi xin phép lui ra.
Người vừa đi khuất, La Quân liền vồ lấy cái nĩa đâm phập một nhát vào chiếc bánh bao. Hắn tay trái cầm nữa, tay phải cầm đũa, vừa gặăm bánh vừa cau mày nghiên cứu đôi đũa, lầm bầm: "Cái thứ quỷ này sao lại khó dùng thế nhỉ."
Cơm nước xong xuôi, La Quân lại cắm mặt vào đọc tiểu thuyết trên báo một lúc. Cày xong mấy bộ truyện dài kỳ đang theo dõi, hắn mới chịu ra ngoài, lượn đến quán cà phê ngồi một lát. Nhưng ngồi ở đó cũng chẳng bao lâu, chắc là thấy nghe đánh đàn piano nhạt nhẽo quá nên hắn chuyển bãi sang quán trà nghe hát Bình Đàn.
Buổi trưa hắn gọi đồ ăn ngoài đem tới quán trà, ăn lót dạ chút Điểm Tâm rồi vẫy xe kéo đi rạp hát.
Vị trí của rạp hát khá hẻo lánh.
Tần Hoài lẽo đẽo theo La Quân lượn lờ cả buổi sáng cũng coi như nhìn ra được vấn đề. Khách sạn Richard mà hắn ở nằm ngay khu tô giới sầm uất, khách sạn, nhà hàng đồ Tây, rạp chiếu phim, vũ trường, thậm chí cả trung tâm thương mại đều có đủ. Dọc đường còn thấy được cả ô tô, trong khi dân đen đi lại chủ yếu phải cuốc bộ hoặc chen chúc trên xe điện.
Nhưng rõ ràng La Quân không khoái đi xe điện cho lắm, có lẽ là do ghét phải chen chúc với người khác. Hắn cũng chẳng mua ô tô hay thuê tài xế riêng. Gần thì cuốc bộ vài bước, xa thì vẫy xe kéo. Dù sao trong túi hắn cũng chăng có tiền lẻ, cứ vung tiền hào với tiền đồng ra trả mà chắng cần thối lại, nên phư kéo xe có xa mấy cũng sẵn sàng cắm cổ chạy.
Tiền cướp được nên tiêu pha phóng khoáng thật đấy.
Tần Hoài chạy thục mạng theo đuôi xe kéo suốt dọc đường. Chạy mãi, trong lòng hắn thậm chí còn nảy sinh chút nuối tiếc, tiếc là vận động trong ký ức không thể phản hồi lên cơ thể ngoài đời thực. Nếu không, cứ cách một khoảng thời gian lại vào ký ức tập thể dục cường độ cao thế này, thể lực của hắn chắc chắn sẽ cực kỳ sung mãn.
Rạp hát không lớn lắm, nhìn từ xa thậm chí thoạt nhìn còn chẳng nhận ra đây là rạp hát.
Cửa rạp hát có một người đàn ông trung niên mặc áo dài đang đứng chực sẵn với vẻ mặt bồn chồn lo ắng. Vừa thấy bóng La Quân, nét mặt ông ta nháy mắt chuyển sang mừng rỡ, vội vàng từ xa chạy tới đón.
"Ta tiên sinh, tôi còn tưởng hôm nay anh bận việc không tới được cơ." Người đàn ông trung niên cười tươi rói, "Liễu Đào vừa nãy ở hậu trường còn ngóng hỏi xem hôm nay anh có đến không đấy."
Liễu Đào!
Tần Hoài nhạy bén bắt ngay được từ khóa.
La Quân ném cho phu kéo xe hai đồng bạc lẻ: "Đến sớm cũng đâu có được xem thêm vở nào, lãng phí thời gian."
Ông bầu tự vả nhẹ vào mồm mình một cái: "Cái miệng tôi đúng là vụng về, anh bận trăm công nghìn việc mà vẫn cất công tới đây đã là nể mặt rạp chúng tôi lắm rồi. Xin mời anh mau vào trong."
LVQ8371