"Hai năm trước tôi từng nghe cô hát Lương Chúc rồi." La Quân cất giọng: "Hồi đó gánh hát của các cô còn ở phía Nam, dựng rạp bán vé trong một huyện thành nhỏ. Tôi đi ngang qua tiện ghé vào nghe thử, ngay từ lúc đó tôi đã rất thích câu chuyện này. "
Liễu Đào ngượng ngùng gãi đầu: "Hồi đó tôi hát còn dở lắm."
La Quân gật gù: "Đúng thật, so với bây giờ thì kém xa."
"Vậy ngài biết gánh hát chúng tôi lên Thượng Hải nên cất công đến xem sao?" Liễu Đào đánh bạo hỏi.
"Không phải, là nhân viên của khách sạn Richard bảo với tôi có một gánh hát mới đến diễn Lương Chúc cũng tàm tạm, đặc biệt là người đóng vai Chúc Anh Đài hát rất hay, nên tôi mới nhờ họ đặt vé đi xem."
"Vậy ngài... là muốn lăng xê tôi sao?” Liễu Đào bạo gan hỏi tiếp.
"Không phải."
Liễu Đào mếu máo chực khóc: "Vậy rốt cuộc ngài muốn..."
La Quân móc sợi dây chuyền ngọc trai trong túi ra đưa cho Liễu Đào. Cô ngây ngốc nhận lấy, đầu óc vẫn chưa kịp load tình hình.
"Vốn dĩ định lúc ăn tối mới tặng cho cô, nhưng tôi thấy cái bộ dạng này của cô chắc chẳng còn tâm trạng nào mà nuốt trôi cơm tối nữa."
"Khả năng làm người của tôi kém đến vậy sao?" La Quân hỏi: "Tôi đang theo đuổi cô đấy, cô không nhìn ra một chút nào à?”
Liễu Đào đứng hình toàn tập.
Mắt cô nàng đỏ hoe, buột miệng hỏi: "Vậy ngài sẽ cưới tôi làm vợ lẽ sao?"
"Không." La Quân lắc đầu.
Não bộ Liễu Đào triệt để đình công, cô chớp mắt một cái, hai hàng nước mắt liền lã chã tuôn rơi.
"Chim chỉ có một bạn đời." La Quân nói, "Cho đến khi một trong hai chết đi, thì cũng chỉ có một mà thôi."
Liễu Đào sụt sịt mũi: "Xin lỗi, lời ngài nói thâm thúy quá, tôi nghe không hiểu."
"Tôi cũng chỉ có một người bạn đời, cho đến khi một trong hai chết đi, thì cũng chỉ có một mà thôi."
Liễu Đào ngơ ngác nhìn La Quân.
"Tôi sẽ không lấy vợ lẽ."
“Tôi chi cưới cô làm vợ của tôi thôi."
Liễu Đào không kìm được, vừa chớp mắt, nước mắt lại chực trào rơi xuống: "Nhưng mà... cưới một con hát làm vợ cả, ngài sẽ bị người ta chê cười đấy."
"Tôi không quan tâm." La Quân đáp, "Là tôi lấy vợ chứ có phải bọn họ đâu, liên quan quái gì đến bọn họ?"
"Canh trần bì của cô nấu từ lúc nào vậy?"
Liễu Đào liếc nhìn hộp cơm: "Hồi sáng ạ."
"Đưa cho tôi đi, nguội rồi lại càng khó uống hơn.”
Liễu Đào vô thức đưa hộp cơm sang, La Quân mở nắp, bên trong rõ ràng là Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì, lại còn rất chu đáo chuẩn bị sẵn một chiếc thìa.
"Trà Trần Bì... mà lắm nhân thế này sao?" La Quân nhíu mày.
"Vâng." Liễu Đào ngơ ngác gật đầu, sau đó mới sực tỉnh, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, "Không phải không phải, đây là Trần Bì..."
"Không phải cái gì?" La Quân đã nếm thử miếng đầu tiên, "Mùi vị cũng được đấy chứ, sao Ban Chủ cứ nhất quyết không cho tự cô nấu vậy?"
Trên mặt Liễu Đào ngập tràn vẻ vưi mừng: "Mùi vị cũng được thật ạ? Mấy ngày nay tôi vẫn luôn học theo chị A Hồng, tôi cho thêm đường đỏ, muối, ngân nhữ, hạt sen và Trần Bì, chị A Hồng cững bảo tôi nấu tiến bộ hơn rồi. "
"Nếu ngài thích, sau này ngày nào tôi cũng nấu cho ngài uống!"
Tần Hoài rời khỏi ký ức.
Trước khi rời khỏi ký ức, Tần Hoài chỉ muốn nói đúng một câu cuối cùng.
Ha, toàn cẩu lương.
Thảo nào La Quân chẳng hé răng lấy nửa lời, hóa ra ký ức của ông ấy, toàn bộ đều là cẩu lương.
Đợi đến khi Tần Hoài hoàn hồn, đối diện hắn là La Quân vẫn đang húp Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ và Trần Huệ Hồng đang ngồi cắn hạt dưa.
Nhìn bát Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ trước mặt La Quân, Tần Hoài vô thức muốn cười khẩy một tiếng.
May mà hắn nhịn được.
"Xem xong rồi à?" La Quân liếc nhìn Tần Hoài, "Thấy chưa?"
"Thấy rồi ạ." Tần Hoài thành thật đáp, thấy được nhiều lắm luôn, những gì nên thấy hay không nên thấy thì đều thấy sạch rồi.
Ngay cả màn tỏ tình vừa ngầu lòi vừa thâm tình của ông cháu cũng thấy nốt, hóng drama ngay tại trận, khoảng cách cực gần, đứng ngay giữa hai người mà xem, gần xịt luôn, biểu cảm thần thái của mỗi người đều nhìn rõ mồn một.
"Cháu có một vấn đề muốn hỏi một chút, lúc cháu xem ký ức thì ở ngoài này trôi qua bao lâu rồi?" Tần Hoài hỏi.
Hắn lờ mờ cảm nhận được thời gian lúc mình xem ký ức vẫn đang trôi, chẳng qua trôi rất chậm đến mức có thể bỏ qua không tính.
"Chưa đến một phút đâu." Trần Huệ Hồng vừa cắn hạt dưa vừa nói, "Chị mới đi lấy nắm hạt dưa, còn chưa kịp cắn được hai hạt thì em đã tỉnh rồi."
"Tiểu Tần, em nhìn thấy gì thế?" Trần Huệ Hồng công khai hóng hớt ngay trước mặt La Quân.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút: "Nếu không có gì bất ngờ, thì chắc là cảnh La tiên sinh hẹn hò đi xem phim với vợ ông ấy."
"Khụ khụ khụ." La Quân ho sặc sụa mấy tiếng, suýt chút nữa là sặc thật, giọng hơi khàn khàn nói: "Mấy cái thứ râu ria này đừng có lãng phí thời gian kể lể nữa, cậu xem ký ức không phải là sẽ nhận được công thức món ăn sao? Nhận được món gì rồi?"
Tần Hoài lúc này mới mở bảng điều khiển trò chơi lên, tìm đến mục thẻ nhân vật chuẩn bị xem thẻ của La Quân. Sau khi mở bảng điều khiển, hắn mới phát hiện phần thưởng [Sự khẳng định của Khuất Tĩnh] nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến của cô, hắn vẫn chưa hề xem nội dung cụ thể.
[Sự khẳng định của Khuất Tĩnh]: Sự khẳng định của bác sĩ Khuất tận tâm. Đạt được danh hiệu này đồng nghĩa với việc bạn đã được Khuất Tĩnh công nhận, trở thành một trong số ít những người bạn của cô ấy. Có một xác suất cực nhỏ cô ấy sẽ mở lòng với bạn, cho phép bạn nhìn thấu bí mật mà cô ấy đã che giấu nhiều năm.
Tần Hoài nhìn nội dung của [Sự khẳng định của Khuất Tĩnh] mà ngẩn người.
Nhìn thấu bí mật cô ấy che giấu nhiều năm ư?
LVQ8371