Thiết Tâm Nguyên chạy nhanh như ngựa đua, lão già lại điên rồi, đỉnh Thiên Sơn quanh năm tuyết phủ, người lên được đó đã là kỳ tích, còn muốn khắc chữ trên đó khác gì nằm mơ.
Không hiểu đám văn nhân nghĩ cái gì, đỉnh Thái Sơn cũng khắc chi chít đủ thứ chữ, Hoa Sơn cũng thế, cứ ngọn núi có tiếng là có những kẻ không hiểu đâu ra khắc bừa khắc bậy, hỏng hết cảnh trí thiên nhiên.
Ta tới, ta thấy, ta chinh phục, tuyên bố một câu như thế là đủ rồi, cứ phải khắc tên mình lên núi, muốn để tiếng thối ngàn năm à?
Lưu Phân tới Tây Vực với mục đích tuyên dương vinh quang của tổ tông, kết quả tới Tây Vực mới phát hiện, người nơi này hoàn toàn không biết tới sự tồn tại của người Đường.
Sự hụt hẫng này hủy đi sự kiêu ngạo thiên sinh khi ông ta tới Tây Vực.
Một lão già lên cơn điên thì tránh xa là tốt nhất.
Về tới phủ đúng lúc Úy Trì Chước Chước đang tắm rửa, Thiết Tâm Nguyên nhìn kỹ, mông bà nương này đã khôi phục dáng vẻ mà y thích rồi, vết bầm, vết thương đều biến mất hết, nhẵn nhụi mịn màng, đã mắt vô cùng, thế là đảo mắt nhìn quanh không thấy đại lão bà yêu ác liền nhẹ nhàng mở cửa lách vào.
Uyên ương giỡn nước rất mệt, Úy Trì Chước Chước lại còn hưng phấn chủ động tới ba lần. Thiết Tâm Nguyên xong việc chuồn ngay tới Hang Sói, nếu Triệu Uyển mà biết đòi y mưa móc chia đều thì y không còn đường sống nữa rồi.
Cáp Mật vào tháng năm chính là lúc thanh hương tỏa hương ngào ngạt, toàn thành chìm đắm trong hương thơm đạm nhã đó, chỉ có đám thương cổ là không quan tâm tới.
Tin tức thương đạo mới sắp khai phát làm bọn họ ai nấy mắt đỏ ngầu, người Tống lấy hiệu tơ lụa của Đường Đường làm đầu, đang ra sức chiêu mộ đám lính đánh thuê.
Chợ lính đánh thuê, đao thương kiếm kích loang loáng, một tiếng khẩu lệnh quân đội phát ra, đám lính đánh thuê đáp như sấm rền, làm người ta tưởng nơi này có kẻ tạo phản.
Không cầy cấy thì không có thu hoạch, Đường Đường dùng máu tươi cầy cấy mảnh ruộng nhà mình cũng chẳng sai, quả phụ tịch mịch, Thiết Tâm Nguyên cũng không dám trêu vào, có mục tiêu cho nàng theo đuổi cũng tốt.
Mã Hi Mỗ toàn thân bị cắm ngân châm, tiểu cô nương xinh đẹp quá mức vẫn tiếp tục cắm châm lên người hắn, rõ ràng Trương Phong Cốt đang dạy nó, tiểu cô nương mấy lần cắm sai chỗ vẫn kiên nhẫn chỉ bảo từng châm một.
Nhìn ngực toàn xương Mã Hi Mỗ còn hơi nhấp nhô chứng tỏ là chưa chết.
Thiết Tâm Nguyên đứng đợi, hai tuần hương sau tiểu cô nương thu hồi ngân châm, đắp chăn lên người Mã Hi Mỗ.
Trương Phong Cốt kỳ thực biết đại vương tới từ lâu, dạy học xong liền ra thi lễ:” Đại vương, hắn ngủ hai ngày, sau đó tinh thần tốt hơn không ít, đã ăn được thịt, khôi phục không tệ.”
Thiết Tâm Nguyên hài lòng:” Y quán ta muốn xây tới đâu rồi?”
“ Hai tháng nữa thôi mà toàn bộ sẽ hoàn thiện, tới ngày khai trương, hi vọng được đại vương giá lâm.”
“ Nếu không có chuyện gì quá mức hệ trọng, ta nhất định sẽ tới, nhân số đại phu thế nào?”
Trương Phong Cốt vuốt ve chòm râu dày công chăm sóc của mình:” Toàn bộ Trương thị sẽ tới Cáp Mật?”
“ Ngươi là gia chủ rồi sao?”
“ Một năm trước thần đã trở thành tộc trưởng của Trương thị rồi.”
Cáp Mật lớn mạnh, người hưởng lợi không phải chỉ một mình Thiết Tâm Nguyên.
Một tên tội phạm gian dâm Đại Tống bây giờ thành Đại tướng quân, một tên cường đạo thương nhân tới từ Kinh Triệu phủ nay nắm giữ mạng lưới tính báo lớn nhất Tây Vực, thuộc nhân vật quyền lực đỉnh cấp. Một người hai đầu vốn lẩn tránh chốn hoang dã, giờ có thể thản nhiên bước vào cửa hiệu, uống trà, uống rượu, ăn cơm, tuy bị người ta tính tiền hai người vẫn vui vẻ.
Cáp Mật là nơi sáng tạo kỳ tích, là nơi mỗi ngày đều có chuyện mới mẻ, trong đó có chuyện được mọi người quan tâm nhất là, khi nào Trạch Mã có thể chinh phục được Cáp Mật vương vĩ đại.
Nghe nói đổ trưởng ngầm còn cho đặt cược.
Trạch Mã sau khi từ Tây Hạ sống sót trở về, càng được nhiều bách tính quan tâm và chúc phúc, ai cũng muốn nàng có kết cục đẹp. Mỗi khi nàng ra đường, ai cũng nở nụ cười và cho nàng ánh mắt thân thiện nhất … trừ đại vương của bọn họ.
Trước kia Trạch Mã quyến rũ y rất khéo léo, Thiết Tâm Nguyên cũng hưởng thụ quan hệ ái muội như có như không của hai người.
Nhưng từ sau bữa tiệc hôm đó công khai kéo nàng vào lòng trước mặt đám tộc trưởng dã nhân, Trạch Mã trở nên lớn gan hơn nhiều, ví như khi cùng quần thần thương lượng quốc sự trên triều, nàng tỉ mỉ giúp đại vương vuốt nếp nhăn trên áo, lấy khăn tay lau nước bọt bên mép đại vương vì nói chuyện quá kích động.
Những lúc như thế, không ai trách móc Trạch Mã, chỉ ném cho đại vương ánh mắt trách cứ.
Tới ngay cả Triệu Uyển sau khi biết sự việc, cũng chỉ tìm trượng phu kiếm chuyện, chứ bao dung vô hạn với Trạch Mã.
Thiết Tâm Nguyên trước kia dung túng Trạch Mã, giờ càng yếu thế trước nàng.
Ví như lúc này đây.
Bầu ngực đầy đặn của Trạch Mã dán sát vào vai Thiết Tâm Nguyên, chuyện ướt át như thế, vậy mà y ngồi thẳng nhìn thẳng, không dám cử động dù chỉ nhỏ nhất.
“ Mở đường tới Đại Tuyết Sơn thành làm gì chứ, tòa thành đó sở dĩ quan trọng là vì dễ thủ khó công, nếu như mở con đường rộng rãi, chiến mã cũng có thể dễ dàng đi lên thì làm sao xứng với bốn chữ Chìa khóa Cáp Mật nữa.”
“ Cáp Mật nhiều thành trì như thế, cái nào cũng phát triển rực rỡ, chỉ có Đại Tuyết Sơn thành sập xệ nhất, người ở ít nhất, thương nghiệp kém nhất. Đại vương trừ xây một cái nhà ngục, ném phạm nhân vào đó liền không thèm để ý tới nữa, đó là bất công với bách tính Đại Tuyết Sơn thành.”
Hơi thở ấm áp của Trạch Mã liên tục khiêu khích lỗ tai y, toàn thân Thiết Tâm Nguyên ngứa râm ran, khẽ rung vai:” Nói chuyện tử tế được không, cô có chỗ ngồi của mình cơ mà, cái ghế này tượng trưng cho quyền lực của Cáp Mật vương, đừng bám vào đó.”
“ Thế này có giống quân thần trò chuyện không?”
Không biết từ khi nào, chuyện Trạch Mã thích nhất là khiến Thiết Tâm Nguyên khổ sở, không nghe lời y về chỗ còn quàng tay ôm cổ y, vẩu cái miệng xinh xinh dùng giọng trẻ con làm nũng:” Đại vương, nếu Đại Tuyết Sơn vẫn giữ trạng thái phong bế này, vài năm nữa nó sẽ thành góc tối u ám của Cáp Mật, mãi mãi không có ngày thấy ánh mặt trời.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ cần nhích tới thêm một chút là liền có thể tùy ý hưởng thụ đôi môi mọng ướt và đẹp đẽ, song dùng ý chí siêu cường kiềm chế ham muôn đó lại, kiên quyết lắc đầu:” Đại Tuyết Sơn không có ưu thế địa lý, bản thân nó vốn là tử địa, thêm vào núi cao hiểm yếu, lên xuống chỉ có một đường, muốn thành quân thành cũng không thể.”
“ Mảnh đất đó vốn là tổ tiên cô chuẩn bị để vùi xương, nên mọi nhân tố đều suy xét tới, đoạn long thạch cũng chuẩn bị, nơi đó trừ làm lao thành thì không có tác dụng gì cả.”
“ Năm xưa tổ tiên cô dùng hơn mười vạn người mở đường, chết bao nhiêu người biết không? Nói một bậc thang một mạng người không phải quá, sao ta có thể làm thế được.”
“ Phụ thân cô nếu không thích Đại Tuyết Sơn thành nữa thì có thể chuyển tới Thanh Hương thành sống, thậm chí nếu muốn chọn một nơi phong cảnh đẹp ở thảo nguyên hậu sơn xây phủ cũng không thành vấn đề.”
Trạch Mã ngân ngấn nước mắt, giọng ủy khuất vô hạn:” Biết mà, thân thể của thuộc hạ bị người ta chà đạp rồi, không đáng tiền nữa.”