Lão thợ rèn đã đi, cửa thành vừa mở là đi luôn, dù lưỡi bị trọng thương, uống nước cũng thành vấn đề, song ông ta vẫn dứt khoát bỏ đi.
Không ai biết ông ta muốn đi đâu, một cỗ xe ngựa chở theo tất cả những thứ kiếm ăn, rời Lâu Lan thành liền đi về phía đông.
Một trăm kim tệ mà Thiết Tâm Nguyên ban cho vẫn đặt chỉnh tề trong phòng, lúc đưa tới thế nào thì lúc đi vẫn nguyên xi như vậy.
Xương Bồ hải là một cái hồ đang không ngừng trưởng thành, năm năm trước Thủy Nhi chặn Tháp Mộc Lý hà, cưỡng ép nó dổi dòng nam hạ, tạo ra sinh cơ mới cho cái hồ này.
Trải qua năm năm tích lũy, đầm lầy năm xưa có biến hóa nghiêng trời lệnh đất, có lẽ nước sông đánh thức sinh mệnh xung quanh, Thiết Tâm Nguyên được may mắn chứng kiến rừng hồ dương non đang điên cuồng trưởng thành.
Chúng đâm chồi nảy lộc ngay chính trong rừng hồ dương đã chết, nghĩa địa hồ dương thê thảm cổ quái nở trạng thái nửa chết khô nửa tươi tốt.
Đó là kiệt tác của đại tự nhiên, có lẽ những cái cây hồ dương kia chưa bao giờ chết, nó luôn đợi một cơ hội để sống lại.
Còn lau sậy đã bao chùm ven bờ Bồ Xương hải, trước kia cần người chăm sóc mới sống được, bây giờ mọc um tùm rậm rạp, mới tháng sáu mà đã cao bằng nửa người rồi, đây là điều hiếm có ở Tây Vực, lau sậy nơi khác mới trổ lá cao một thước.
Bồ Xương hải nổi danh nhờ lau sậy, rất nhiều vật liệu sinh hoạt làm từ lau sậy, thậm chí truyền thuyết người ta còn dùng lau sậy làm thuyết.
Thiết Tâm Nguyên ngồi bên mép nước, vốc một ít uống thử, nước mát và ngọt, không có vị phèn như y nghĩ.
Xa xa mười mấy guồng nước quay cót két, chậm rãi đưa nước lên những chiếc máng dài, máng nước dẫn tới đâu hai bên là nông biên manh mướt đi theo tới đó, nông điền xanh mướt ngay bên sa mạc vàng, hình thành cảnh trí đối lập.
Thấy đại vương chú ý tới điều này, Hoàng Nguyên Thọ vô cùng kiêu hãnh chỉ cát vàng xa xa:” Đại vương, bên hồ là rừng cây, sau rừng cây là vườn quả, sau vườn quả là ruộng lúa mạch, cuối cùng là ruộng dưa. Đại vương ruộng dưa càng gần sa mạc thì càng ngọt, năm ngoái thậm chí còn bị thương cổ Đại Tống ở Quan Trung đặt mua, cả Tây Hạ cũng tới.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Ta nghe nói rồi, ông vì chăm sóc ruộng dưa mà ngay cả thăng tiến quan chức cũng không để ý.”
“ Đại vương thứ tội, vi thần trước kia chú ý hư danh nhiều hơn thực tế, nay muốn làm chút việc thật, dù là trồng dưa cũng được.” Hoàng Nguyên Thọ vui vẻ chắp tay:
Thiết Tân Nguyên căn dặn: “ Cáp Mật quốc tuy không lớn, cũng không nhỏ nữa, không dung được bậc vương tài đi chẻ củi gánh nước, càng không để nhân tài có thể trị thiên hạ đi trồng dưa chơi. Chuẩn bị một chút, chọn người thay thế mình, tháng mười đi sứ Đại Tống.”
Hoàng Nguyên Thọ khom người:” Thần tuân lệnh.”
Vừa đứng lên thì thấy Triệu Uyển cưỡi ngựa tới, liền cáo từ rời bên hồ, ông ta thực sự không quen gặp lúc nào cũng gặp Triệu Uyển thế này, với ông ta mà nói, vương hậu phải ở yên trong hậu cung, không phải cưỡi ngựa chạy lung tung như dã nha đầu.
Mỗi người đều có sự kiên trì của mình, Thiết Tâm Nguyên không ép người ta thay đổi.
Thiết Tâm Nguyên ở bên Bồ Xương hải cả một ngày, chẳng làm gì hết, chỉ ngồi bên hồ nhìn thôi.
Một người ngây ra nhìn hồ nước cả ngày thì nhất định là có vấn đề, ít nhất Triệu Uyển nghĩ thế, bên hồ ngoài lau sậy ra chỉ có mặt nước bao la thôi, có gì đẹp mà nhìn cả ngày, lại còn thi thoảng cười như tên ngốc.
Dù sao thứ bất thường mà trượng phu làm nhiều lắm, nàng qua thời gian đi hỏi nguyên nhân mỗi chuyện ngốc nghếch mà y làm rồi, kệ là được.
Hứa Đông Thăng đi thăm dò địa hình Yên Kỳ đã trở về, mang theo tin tức không tốt, Khách Lạt Hãn đã tới Quy Tư, đồng thời hết sức vô lý lấy tòa thành không có phòng ngự đó làm nơi chú chân.
Xem ra muốn đáp lại chuyện Thiết Tâm Nguyên trú quân ở Lâu Lan.
“ A Đan đề xuất dọn sách người quanh Yên Kỳ, không cần biết mục dân tới chăn thả hay là cư dân bản địa, lý do những người này có ràng buộc với Cáp Mật.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Thiết Tam Bách nói sao?”
“ Ý của Thiết tướng quân là người Khách Lạt Hãn yêu cầu vô lý, hiện đang giằng co với tướng Ô Lợi Nhĩ bên đó.”
“ Mai ta sẽ lên đường, huynh đi trước một bước, tới tìm A Y Toa hỏi thẳng, Cáp Mật phải nhượng bộ thế nào thì họ mới thừa nhận ta là minh chủ ở hội minh.”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Thần thấy khó lắm, A Đan vương nói, thương đạo này do họ khai thác, họ phải là minh chủ.”
“ Ồ, được thôi, không vấn đề, chúng ta có thể không xen vào bất kỳ chuyện gì ở thương đạo, chỉ đảm nhận bên cung cấp hàng hóa. Đương nhiên thương đạo ta nói là sau khi rời Khách Lạt Hãn, còn đoạn trước đó giữa Cáp Mật và Khách Lạt Hãn, thương đội có thể tự do qua lại, nói cách khác hơn vạn dặm thương đạo, chúng ta chỉ cần đoạn hai nghìn dặm này thôi.”
Hứa Đông Thăng ngạc nhiên:” Đại vương, làm sao họ chấp nhận điều kiện này được, ai chẳng biết đó là bộ phận giá trị nhất của thương đạo, hơn nữa chúng ta còn thưa hội minh đã tiết lộ ý đồ của mình liệu có ổn không?”
“ Chỉ cần chuyển lời với họ là được.” Thiết Tâm Nguyên cười không giải thích thêm:
Lợi ích của một quốc vương mà nói chẳng qua là một loại công cụ mà thôi, có vô số sách sử dụng, khi cần vì mục tiêu lớn mà hi sinh lợi ích trước mắt.
A Đan là vương tử Ba Cách Đạt, mặc dù tòa thành mỹ lệ đó nay không thuộc về gia tộc của hắn nữa, cha mẹ hắn chẳng qua là con rối đáng thương do người Tắc Nhĩ Trụ thao túng.
Với một vương tử cao ngạo mà nói, đó là xỉ nhục không thể rửa sạch, hơn cả xỉ nhục của Thiết Tâm Nguyên.
Rơi vào tay kẻ địch, dù chết cũng không có gì oán hận, chỉ cần không chết, sau này chặt đầu y là báo hết thù.
Trong mắt người Tây Vực, A Đan giờ là hùng ưng vương vĩ đại, quên mất trước kia hắn là vương tử Ba Cách Đạt.
Thiết Tâm Nguyên sở dĩ khẳng định A Đan sẽ thần phục ở hội minh, tên đó tâm tư báo thù rất cao, người Tắc Nhĩ Trụ đã cướp Ba Cách Đạt của hắn, không tin hắn để yên.
Trong giai đoạn tích trữ lực lượng thì không thể thiếu sự ủng hộ của Cáp Mật, toàn bộ Tây Vực rộng lớn, chỉ có Cáp Mật, nơi sản xuất phong phú đáp ứng cho kế hoạch báo thù của hắn.
Hắn không để ý tới cái vị trí minh chủ, dã tâm của hắn ở Lương Hà xa xôi ...