Gần đây tâm tình của Úy Trì Chước Chước không tốt, nàng bị chuyện nhuộm vải len làm tiểu tụy, theo như nàng tìm hiểu, người Cáp Mật thà mặt áo lông cừu chứ không mặc thứ không lông, còn ngứa người này, mặc vào trông không khác gì cừu bị cạo lông.
Thế nên nhất định phải nhuộm màu thành công, nếu không chẳng có sức hút.
Úy Trì Chước Chước dẫn mười mấy cung nữ đang không ngừng dùng gậy gỗ ngấy, hậu hoa viên khói lửa ngùn ngụt như xưởng luyện thép.
Những bồn hoa mỹ lệ bị dính tro than tới không nhìn ra màu sắc nguyên thủy, quả hạnh đạo rụng đầy đầy, dẫm một cái là choe choét mà không ai dọn. Thiết Tâm Nguyên thấy mình trở thành người bị hại đầu tiên của thời kỳ tiền công nghiệp hóa rồi.
Váy tơ đắt tiền trên người Úy Trì Chước Chước sắp thành vải rách rồi, hoặc là đã thành rồi, trên đó dính đủ thứ màu nhuộm, mặt mày, đầu tóc cũng có, bàn tay trắng trẻo giờ không biết phải dùng từ ngữ gì miêu tả.
“ Đại vương nói xem, lần này thiếp dùng thạch lục (Malachit) để nhuộm có thành công không?”
Thiết Tâm Nguyên nhìn hai tay nhem nhuốc của nàng nắm lấy áo lông trắng muốt của mình, mặt co giật:” Nhất định sẽ thành công.”
Úy Trì Chước Chước cao hứng lắm:” Thiếp cũng nghĩ như thế, lần này giặt hai lần mà không phai màu, nếu như chịu được nhiều lần hơn là thiếp thành công.”
Thiết Tâm Nguyên nắm lấy hai bàn tay nàng giơ lên, buông một tiếng thở dài:” Nói thế tức là cái áo mới này của ta cũng khỏi phải giặt nữa rồi.”
“ Á.” Úy Trì Chước Chước giật mình lùi lại, chỉ thấy cái áo choàng lông trắng cực kỳ sang quý của y có hai chỗ màu xanh lét.
Cái áo này dó chính tay nàng làm, lựa chọn lông hạn thát tốt nhất, khâu từng mảnh, từng mảnh nhỏ lại, bây giờ thoáng cái bị hủy rồi, thế là mắt đỏ hoe.
Thiết Tâm Nguyên phì cười, nắm tay nàng bôi lên áo mấy cái, rồi nhúng tay nàng vào chum thuốc nhuộm màu đỏ bôi lên áo, tiếp tục là màu vàng ...
Dần dần Úy Trì Chước Chước từ ân hận chuyển thành hoan hỉ.
Thiết Tâm Nguyên vòng tay ôm eo nàng kéo vào lòng, nhẹ nhẹ vuốt ve tấm lưng ong:” Thế nào, bức Phù quý mẫu đơn đồ nhân gian hiếm có chứ hả?”
Úy Trì Chước Chước ngước đầu lên mắt long lanh.” Đại vương thật tốt.”
Hành động đó gây ra hậu quả.
Vì bồi tiếp Úy Trì Chước Chước hai ngày, sáu quân trại của Cáp Mật ở Bắc Thiên Sơn liên tục bị dã nhân chiến mất.
Hơn nữa còn thế như chẻ tre đánh tới Thiên Sơn lộ.
Ánh mắt Lưu Phân nhìn Thiết Tâm Nguyên rất bất thường, ngữ khí vô cùng bất thiện, hoàn toàn là dáng vẻ đối đãi với hôn quân.” Thiếu niên giới sắc, nếu không Mã Ngôi Pha chính là kết cục.” (*)
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Lưu tiên sinh, nói thế là quá rồi, lão bà của ta không phải là Dương Quý Phi, ta cũng không phải là Đường Minh Hoàng hồ đồ, đó chỉ là kế dụ địch của Mạnh tướng quân thôi, không phải ông không biết.”
Lưu Phân ném chồng tấu chương dầy lên bàn, vỗ tấu chướng hét lên:” Đại quân đang ở ngoài chiến đấu, đại vương lại chìm đắm trong mỹ tửu mỹ nhân, đó là dấu hiệu vong quốc.”
Thiết Tâm Nguyên liếc nhìn qua số tấu chương đó:” Chuyện lương thực nhập kho ta đã xử lý rồi, sao tiên sinh còn lấy về?”
Lưu Phân kéo cái ghế ngồi xuống, đưa cho y một bản tấu, giọng nén giận:” Đại vương xem kỹ đi.”
“ Khách Lạt Hãn muốn nhiều lương thực thế làm gì? Chúng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?” Thiết Tâm Nguyên bất ngờ:
Lưu Phân lại rút một bản tấu khác:” Đại vương lại xem cái này.”
“ Đều là bảo thạch Thiên Trúc, A Đan dù lấy tiền ăn cướp đi mua lương thực thì sao nào? Lại chẳng phải là cướp của chúng ta.”
“ A Đan lấy cả vương miện đi đổi lương thực, đại vương thấy bình thường à?”
“ Khách Lạt Hãn nửa năm không mưa, lương thực chẳng có được vài hạt, không mua lương thực thì làm thế nào?” Thiết Tâm Nguyên đặt bản tấu chương cười:” Nếu ta là hắn cũng làm thế, vương miện không còn, sau này sai thợ rèn làm cái khác, bách tính không còn thì hắn bóc lột ai?”
Lưu Phân mặt vô cùng nghiêm túc:” Chuyện này không có gì buồn cười, bây giờ trang sức của vương hậu Khách Lạt Hãn cũng xuất hiện trong cửa hiệu ở Cáp Mật rồi.”
Thiết Tâm Nguyên biết ông già này tới khảo nghiệm mình:” Đứng ở lập trường nhân phẩm, hai người này không tệ, coi bách tính quan trọng hơn tài phú, đúng là dị loại ở các quốc gia Tây Vực. Nếu đứng ở lập trường quốc vương, ta nói đây là hai kẻ vô dụng, quốc gia nghèo khó chẳng phải là vinh diệu của quốc vương.”
“ Nay A Đan xuất chinh, trong nước không đủ quân lực đàn áp, gặp phải nạn đói, A Y Toa chỉ có thể cùng bách tính chia sẻ khó khăn. Đáng tiếc, dù nàng có bán hết trang sức cũng chẳng đủ giúp bách tính Khách Lạt Hãn no bụng, chẳng bao lâu sẽ bùng phát chiến loạn, lúc đó phải xem thủ đoạn trị quốc của A Y Toa rồi.”
Lưu Phân thấy đại vương không chỉ quan tâm tới mỹ nhân, vẫn nắm rõ tình hình mới nguôi giận phần nào.
Thiết Tâm Nguyên rút một bàn tấu nữa ném tới:” Ta còn cho Khách Lạt Hãn mua chịu lương thực nữa, tiên sinh khỏi lo.”
Lưu Phân mở tấu chương ra xem, là phê duyệt Thiết Nhị bán lương thực ở Hang Sói cho quý tộc Khách Lạt Hãn, ông ta hiểu ngay, Cáp Mật đang dùng lương thực chi viện cho những kẻ dã tâm, như thế Khách Lạt Hãn ứng phó với quân nổi dậy mệt nhoài rồi, không thể can thiệp vào cuộc chiến giữa Cáp Mật và Khiết Đan.
Đế vương lãnh khốc mới tốt, như thế mới một lòng suy nghĩ cho quốc gia, Lưu Phân liếc mắt sau rèm nơi Úy Trì Chước Chước ẩn nấp, chắp tay cáo lỗi ra về.
Thiết Tâm Nguyên không giận sự vô lý của Lưu Phân, ông ta ngay cả Triệu Trinh còn chẳng nể nang thì khỏi nói tới mình, huống hồ nếu không phải lo lắng cho Cáp Mật cũng không làm thế, phải coi là dấu hiệu đáng mừng mới phải.
Chỉ là liếc nhìn Úy Trì Chước Chước tay giữ chặt cổ áo thì thở dài.
Hôm qua nữ nhân này chỉ mặc mỗi yếm lót chạy khắp phòng, cái đùi nuột nà làm Thiết Tâm Nguyên nhìn một cái là hứng trì dạt dào, hôm nay đoan trang như tiểu ni cô mới từ giới luật viện ra.
Xem ra thời gian tới khó làm ăn được gì rồi, buồn chán định giải quyết ít công việc tồn đọng thì có tấu chương Mạnh Nguyên Trực gửi tới, kỵ sĩ đưa tin kiệt sức, được hai thị vệ dìu vào thư phòng, như đống bùn nhão nằm bẹp dưới đất, thở hồng hộc đưa ống da dê lên.