Món ăn cấp cao này đám quỷ nghèo Khiết Đan ở phía tây không ăn nổi, đám người Tây Hạ ở Hưng Khách phủ mấy năm qua ăn quen rồi, giờ thì muốn ăn cũng chẳng được nữa, có thương cổ Tây Hạ định lén lút giao dịch, kết quả là người Cáp Mật chém chết lấy luôn tiền còn không giao hàng.
Còn về phần người Tây Vực, bọn họ rất hứng thú với món các món thịt muối, đáng tiếc, họ lại trả bằng thịt tươi ....
Thế là Đại Tống thành thị trường tiêu thụ chủ lực của Cáp Mật, đội lạc đà, đội xe, thương đội tới Đại Tống như kiến chuyển nhà, sau đó được đưa lên bàn ăn ngàn vạn gia đình Đại Tống.
Năm nay thịt càng nhiều.
Đồ sát hai bộ tộc bí mật thông đồng dẫn đường cho người Khiết Đan, toàn bộ bò dê của họ tất nhiên thành thịt ăn, Hoắc Hiền tranh thủ thời cơ mùa đông thịt dễ bảo quản, đem tới Đại Tống đổi lấy đồ tốt.
Sân rộng sau hiệu bánh canh Thất ca ở ngõ Tảo Trủng, thịt chất cao như núi.
Triệu Uyển hết lần này tới lần khác kéo Thiết Hỉ khỏi tảng thịt to tướng mà Thiết Đản mang tới, đứa bé này thích ăn thịt, tuy chẳng có mấy răng, việc thích làm nhất là leo lên đống thịt cao như núi gặm, không khác gì dã nhân hết.
Nhiều lúc nàng không hiểu, mình là công chúa, phu quân là người đọc sách, sao lại sinh ra một tiểu dã nhân, nếu chẳng phải cái bớt vẫn còn đó, nàng nghĩ mình bế nhầm con ở đâu rồi.
Thiết Đản đi đánh tiền trạm thôi, sau lưng hắn là đội quân bán thịt liên tiếp tới Thanh Hải.
Mỗi năm chỉ cần Thiết Đản tới Đông Kinh tức là mùa mua bán thịt bắt đầu.
Vương Nhu Hoa đi bên cạnh đống thịt lớn, thi thoảng sai thị nữ rút một cái đùi dê ra ngửi thử xem có biến chất không?
Thịt mặn nấu lên, thái ra đặt lên đĩa thì tất nhiên là món ăn ngon lành, nhưng chất thành một đống thì không những khó coi mà còn khó ngửi, Triệu Uyển nôn hai lần, nếu không có khẩu trang, nàng không có gan đi tới gần đống thi thể này.
Đều do Vương Nhu Hoa ép đi theo.
Kiểm tra xong hàng hóa, Vương Nhu Hoa và Triệu Uyển vào phòng uống trà nghỉ ngơi.
“ Chước Chước rất muốn làm chuyện con đang làm đấy, vậy mà con còn không muốn.”
Thiết Hỉ toàn thân toàn mùi thịt, nếu nó không phải do mình sinh ra, Triệu Uyển sẽ vứt thằng bé này đi thật xa:” Nếu cô ta thích, đợi nhi tức về Cáp Mật, chất thịt trong phòng ngủ cô ta, tha hồ thích.”
Vương Nhu Hoa đánh một cái:” Đừng có nói lời ngốc nghếch, số thịt này là thành quả một năm vất vả của bách tính Cáp Mật, họ dựa vào nó để mong có cuộc sống đầy đủ ấm no, sao tới chỗ con lại thành gánh nặng và vật đáng ghét rồi?”
“ Uyển Nhi, con từ nhỏ ăn sung mặc sướng, tiếp xúc với hồng nho đại đức, mẹ không trách con, con không tiếp xúc, không hiểu, không phải lỗi của con.”
“ Nhưng bây giờ con nên chú ý tới thân phận của mình, nhìn số thịt muối kia con thấy gì không?”
Triệu Uyển lại muốn nôn, cảnh tượng vừa nãy nàng không muốn nghĩ lại.
Vương Nhu Hoa thở dài, nếu mà nàng có khuê nữ như Triệu Uyển cũng sẽ không để tiếp xúc với những thứ này, nên không giận, kiên nhẫn nói:” Con đó, vừa rồi có thấy trên thịt muối có lớp muối không?”
“ Có ạ, thịt muối thì tất nhiên phải có muối chứ ạ.”
“ Nói không sai, nhưng muối quá nhiều ...”
“ Á, Nguyên ca nhi chẳng những bán thịt, còn đang bán cả muối nữa.” Triệu Uyển hiểu ngay, muối sắt do quan gia độc quyền kinh doanh, đó là quốc sách của Đại Tống, tự ý kinh doanh muối là trọng tội, thế nên muối của Cáp Mật cơ bản không thể vào Đại Tống:” A nương, người nhìn ra, chẳng lẽ không có người Tống nào nhìn ra manh mối? Hay là quan phủ bị Nguyên ca nhi thẩm thấu rồi?”
Khi nói những lời này lòng Triệu Uyển rất mâu thuẫn, vừa bi ai vì phụ hoàng, vừa hoan hô vì thủ đoạn xấu xa của Cáp Mật thành công.
Vương Nhu Hoa quan sát sắc mặt của nhi tức mỉm cười:” Chiều tiến cung kể chuyện này cho phụ hoàng.”
Triệu Uyển lắc đầu:” Nhi tức sao có thể làm hỏng chuyện của Nguyên ca nhi được?”
“ Cứ đi đi, muối ăn do quan kinh doanh là thủ đoạn kiếm tiền quan trọng của tam ti sứ, nếu nay người này cắn một cái, mai người kia cắn một cái thì lấy gì duy trì triều đường.” Vương Nhu Hoa thở dài:
“ Nhưng nếu phụ hoàng con nổi giận, Cáp Mật đem thịt bán cho ai?” Triệu Uyển kiên quyết lắc đầu:
“ Con nói ra cũng không anh hưởng gì, sớm muộn gì phù hoàng con chẳng biết, con mà không nói mới có ảnh hưởng.”
Triệu Uyển ngẫm nghĩ, đoán ra thế nào cũng có người nhìn thấu việc này, thế là vội vàng đi luôn, nàng phải mau chóng nhận sai, chi hi vọng phụ hoàng đừng làm liên lụy quá nhiều.
Thịt muối ở Cáp Mật không đáng tiền, nhưng sau khi mang đi gần vạn dặm đường liền trở nên đắt đỏ, khó mà bán được.
Trong khi đó muối ăn ở Tống rất đắt, nếu chỉ bán thịt thôi thì người Tống chưa chắc đã mua, nếu trên thịt có lớp muối dày, như thế giá thịt sẽ giảm đi, vì mua thịt đồng nghĩa với việc mua muối.
Chính như Triệu Uyển suy đoán, chuyện này không thể làm thêm được nữa, cứ tới mùa đông, giá muối sụt giảm, ảnh hưởng lớn tới thuế muối, tam ti sứ không ngồi yên được nữa.
Nếu quan phủ không hỏi tới, bách tính tất nhiên không tiết lộ chuyện có lợi cho mình này, nhưng giờ quan phủ tra hỏi rồi, liền có người đem bí mật nói ra, tiếp đó đến tai ngự sử lên tam ti sứ rồi hoàng đế là chuyện không phải nghi ngờ.
Mấy năm trước còn ít, năm nay thương đạo Tây Hạ đã đóng, thịt lại quá nhiều, chuyện này không che dấu được nữa.
Kỳ thực Triệu Trinh biết lâu rồi.
Cáp Mật và Đại Tống lần đầu giao dịch thịt muối chỉ một vạn sáu nghìn cân, trong đó muối chiếm một nửa, đã có mật điệp ti bẩm báo rồi, lúc đó Triệu Trinh rộng lượng, Cáp Mật nghèo khó, để lén kiếm chút tiền không ảnh hưởng gì.
Năm thứ hai lượng giao dịch vọt lên mười lăm vạn cân, trong đó có năm vạn cân muối.
Khi ấy nữ nhi mang thai, Triệu Trinh càng chú ý ngoại tôn sắp ra đời hơn là chuyện buôn lậu muối, tam ti sứ dâng tấu lên, Triệu Trinh giữ lại không phê.
Năm thứ ba, do Đại Tống lấy được Hà Hoàng, Cáp Mật và Đại Tống không còn bị chia cắt nữa, lượng giao dịch lên tới ba mươi lăm vạn, tam ti sư không dâng tấu, vì Hoàng Hà đổi dòng khiến vùng muối Sơn Đông gặp thảm họa, Đông Kinh thiếu muối, quan viên đành phải ngầm chấp nhận hành vi này.
Năm nay thịt muối hoang đường lên tới trăm vạn cân, có thể nói Cáp Mật dốc toàn bộ quốc lực bán thịt muối sang Đại Tống, thuế muối mới đầu mùa đã sụt giảm hai thành rồi.
Tam ti sứ không ngồi yên được nữa.