Sai người đưa Phí Diễm đi rồi, trong phòng chỉ còn Thiết Nhị, Thiết Ngũ, toàn là quân nhân.
Trương Thông mặt xám ngoét dập đầu liên hồi:” Mạt tướng đáng tội chết.”
“ Tám mươi quân côn, đợi sau cuộc chiến chấp hành!” Thiết Tâm Nguyên lạnh nhạt ra lệnh với Thiết Nhị:
Trương Thông không dám tin vào tai mình, làm sao ngờ được mình làm mất thành mà chỉ bị đánh tám mươi quân côn.
Thiết Tâm Nguyên đá Trương Thông một cái:” Tám nghìn quân quân thực sự không cản nổi tám vạn người Tây Hạ, ta giết ngươi cũng quá bất công rồi.”
Trương Thông nước mắt rơi như mưa, bò tới dưới chân Thiết Tâm Nguyên dập đầu liên hồi:” Đại vương tin tưởng phó thác Đại Thành thành cho mạt tướng, mạt tượng lại đánh mất nó ... Nhưng không phải mạt tướng tham sống sợ chết, nhưng dù có dùng toàn bộ bách tính thủ thành cũng không thể kháng cự được mười ngày, trong thời gian đó quân tiếp viện chẳng thể tới kịp.”
“ Vì thế mạt tướng mới cùng phủ tôn bàn tính kế trì hoãn địch rút lui.”
Thiết Tâm Nguyên phất tay, đuổi hắn ra ngoài để hắn nghỉ ngơi, cùng những người còn lại thảo luận ứng phó với tình hình trước mắt.
“ Đại vương phải chặt đầu Trương Thông mới đúng.” Lưu Phân ở ngoài thành tiếp tế nạn dân về, nghe tin Thiết Tâm Nguyên không giết Trương Thông thì không tán đồng lắm:” Thân là tướng quân, sao có thể dễ dàng rời thành, hắn phải ở lại tử chiến mới đúng, cái thói này không thể khuyến khích được.”
“ Tiên sinh nói có lý.” Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Nhưng chúng ta không thể bỏ qua thực tế, Đại Thạch thành chỉ có tám nghìn quân, ưu điểm của Trương Thông là biết mình biết người, võ lực của hắn không phải quá xuất sắc, kế mưu lại càng đáng thương, muốn hắn trong tình thế bất ngờ đối phó với đại quân Tây Hạ là không thể.”
“ Tiên sinh khả năng còn chưa biết, khi ta nghe tin thành Đại Thạch bị công phá, suy nghĩ đầu tiên trong lòng là, hết rồi, ba vạn bách tích của Cáp Mật nguy rồi.”
“ Đợi xuất binh nghe thấy hai người họ dẫn bách tính chạy trốn, tiên sinh có biết trong lòng ta vui mừng thế nào không?”
Lưu Phân vái Thiết Tâm Nguyên một cái:” Lòng yêu dân của đại vương khiến lão phu cảm động, sau này ngài thành hiền vương một đời, bách tính có ngài che chở là phúc phận lớn. Nhưng lão phu vẫn phải khuyên can đại vương một câu, nhân từ không thể thay thế quy củ, thần tử nhận quốc ân, được giao trọng trách, là phải chuẩn bị hiến dâng sinh mệnh. Đây là thiên đạo, không thể làm trái.”
Thiết Tâm Nguyên đột nhiên hỏi:” Chẳng phải Hoắc tướng, tiên sinh cùng Vương Giới Phủ đang làm chuyện thay đổi quy tắc cuộc chơi sao? Chỉ cần là chuyện có lợi với bách tính, chúng ta ủng hộ, chỉ cần là chuyện có hại tới bách tính, chúng ta phản đối.”
“ Ý đại vương là, không xét tới nhân tình lễ pháp, chỉ cần chữ lợi là đủ?” Tóc Lưu Phân có dấu hiệu dựng lên:
“ Vương Giới Phủ đã nói thiên biến không đáng sợ, tổ tông có thể không theo, lời người không cần để ý, chẳng phải là thế sao?”
Lưu Phân trừng mắt một cái:” Tán gẫu thế này thật vô vị.”
Nói rồi phất tay đi luôn.
Xem ra lão già này kỳ thực là phái bảo thủ ẩn nấp trong phe cải cách, Thiết Tâm Nguyên thấy nếu mình đem tư tưởng "mèo trằng mèo đen không cần biết, bắt được chuột đều là mèo tốt", chắc ông ta điên mất.
Một cận vệ đi vào đưa cho Thiết Tâm Nguyên mộ lá thư, y mở ra xem, bên trong chỉ ghi thời gian địa điểm, không có tên người.
Phác Cốt Triết không chết ở Tổ Phổ đại vương phủ liền chuẩn bị tới Đại Thạch thành thử vận may, đám hắc y tăng nhân chỉ lo bản thân không chết cũng đi theo.
Thiết Tâm Nguyên phát hiện ra một điều rất phiền phức, trong tất cả những người y biết, có thể khiến người ta đi hẹn hò với cái chết mà không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào chỉ có một người, đó là lão thần côn Tát Già.
Thành Sa Thạch là tòa thành thần bí nhất của Cáp Mật, cho dù là Thiết Tâm Nguyên cũng có cảm giác đó.
Trước kia khi Lý Xảo tới tòa thành này, vì đề phòng tăng nhân xây dựng để lại cửa bí mật nào đó, cưỡng chế đóng cửa bốn thông đạo của thành, vì thế hình thành bốn bảo lũy độc lập.
Trong đó một bảo lũy thông tới Hồ Dương hà, nước sông cuồn cuộn chạy qua nơi này, đổ xuống núi thành một cái thác nước treo trên thành.
Vì có con sông treo kỳ quái này, sa mạc phía tây thành Sa Thạch biến thành vùng đầm lầy lớn, ba năm trôi qua, đầm lấy mọc toàn lau sậy, gió lạnh thổi qua cuốn lên vô vàn hoa lâu, tráng lệ vô cùng.
Thiết Tâm Nguyên thong thả dạo bước trong đầm lầy, dẫm trên sạn đạo gỗ, mỗi bước đi đều lắc lư.
Mặt nước dưới sạn đạo kết lớp băng mỏng, chỉ cần thêm một đợt gió lạnh nữa, nó sẽ đóng băng hoàn toàn, thành nơi tác chiến hoàn mỹ.
Tát Già ở sâu trong bãi lau sậy, hoa lau màu vàng bay qua sau lưng, trông ông ta như cao tăng thật sự, Phác Cốt Triết và một hắc y tăng nhân hùng tráng như hai kim cương hộ pháp bảo vệ ông ta.
Cảnh này làm Thiết Tâm Nguyên muốn ném ngay quả tạc đạn vào đó.
“ Người kia trước đó không lâu còn là tử sĩ của ta, sao giờ thành người của ông rồi?” Thiết Tâm Nguyên trước nay chẳng có chút ngại ngần gì với Tát Già, mà ông ta cũng chết rồi, chẳng cần khách sáo gì hết.
Phác Tốt Triết vẫn ngồi vững như núi, xem ra đã quyết một lòng theo lão già này.
“ Chuyện Trạch Mã, ta đã làm mọi việc có thể làm ...”
Tát Già quá quen thuộc Thiết Tâm Nguyên, một tên Phác Cốt Triết không là gì, hắn có đứng về phía nào cũng không thể khiến Thiết Tâm Nguyên nổi giận, nguyên nhân chỉ có một thôi, chủ động lên tiếng giải thích:” Vì Trạch Mã, mười một võ tăng của Bổn giáo ẩn trong Thừa Thiên Tự bị bại lộ, Một Tàng thị ngũ mã phân thây, đại vương chẳng có lý do gì để nổi giận.”
“ Nếu các ngươi ra tay sớm hơn đã có cơ hội đưa Trạch Mã trở về bình an, hoặc ít nhất cũng đỡ thê thảm hơn.” Chỗ này không có người khác, Thiết Tâm Nguyên chẳng cần tỏ ra bình thản trấn tĩnh, răng nghiến chặt mặt vặn vẹo:
“ Hoa nở hoa tàn, đại vương quá cố chấp sinh tử rồi, một cái vỏ da bị dày vò có là gì. Lão tăng đã mang linh hồn bên trong còn sống trở về, đại vương nên thỏa mãn.”
“ Ta là người hẹp hòi lại ích kỷ, ông nên biết thế, Trạch Mã không phải là nữ nhân của ta, nhưng cũng không khác là bao, ta không tiếp nhận nàng là chuyện của ta, tuyệt đối không ai được làm tổn thương nàng.”
Tát Già chắp tay niệm Phật hiệu:” Nữ nhân đúng là ma chướng, tăng nhân Đại Lôi Âm tự là con dân của đại vương, chết mười một người mà ngài không hề có chút thương cảm. Một nữ nhân bị tổn hại, ngài dẫn đại quân đi đòi lại công đạo, đây không phải là hành vi đế vương anh minh nên làm.”
“ Ta thích làm hôn quân, ông cản được à? Ta thích nhìn Trạch Mã khiêu khích dụ dỗ ta, đó là sự ám muội nhỏ giữa ta và nàng, liên quan rắm gì tới ông? Còn mười một kẻ đã chết kia, trong lòng họ mà chết vì Cáp Mật, bản vương sẽ đề tang cho họ, đem chôn long trọng ở Thất Lý Pha cho bách tích Cáp Mật đời đời cung phụng, còn chúng chết vì điều khác thì sao ta phải thương tâm.”