“ Nam tử phải như thế, chịu khổ mới có thể đứng trên người khác.” Châu Nhi giọng vô cảm khen Thiết Hỉ một câu, sau đó thổi tắt đèn, đi ra gian ngoài, nàng ngủ gian ngoài, giống năm xưa hầu hạ công chúa vậy.
Thiết Hỉ muốn giữ Châu Nhi ở lại kể chuyện nhưng không dám lên tiếng, cha rất hay kể chuyện cho huynh đệ nó trước khi ngủ.
Trong những câu chuyện đó, thuyền sắt có thể bay trên trời, nhà cao tầng không phải chỉ có sáu tầng như Phàn lâu mà cả trăm tầng.
Nó thích trăng không có Hằng Nga, chỉ có hoang nguyên không bóng người, từ khi nó hiểu chuyện, mẹ thường hay dùng câu chuyện Hằng Nga bay lên mặt trăng để ví dụ bản thân, sau đó giáo dục Thiết Hỉ, nam nhân đều là thứ vô lương tâm.
Hằng Nga tốt nhất là bị Ngô Cương dùng rìu chém chết, sau đó Ngô Cương ăn thịt con thỏ chết tiệt, cuối cùng vì sợ Ngọc Hoàng giáng tội mà tự sát mới là câu chuyện đẹp nhất.
Chuyện cha kể không được nói với người ngoài, cha dặn như thế, thực ra không cần cha dặn thì Thiết Hỉ cũng không nói, riêng chuyện con người ngồi trên thuyền sắt bay lên trời đủ khiến người ta cười rụng răng.
Thiết Hỉ không muốn bị người ta cười, nhưng thích nghe những câu chuyện cha kể.
Mỗi ngày trước khi ngủ Thiết Hỉ nghĩ lại toàn bộ chuyện xảy ra trong ngày, đó là cách cha dạy, cha nói, người Thiết gia kỳ thực không thông minh, được cái cẩn thận.
Hôm nay gặp hoàng hậu tổ mẫu, tuy là ngoại tổ mẫu, nhưng không được gọi chữ "ngoại" ra ngoài, chẳng biết hoa hạnh ở chùa Tướng Quốc nở chưa, nếu nở rồi, mai đi bẻ một cành tặng hoàng hậu tổ mẫu, vì hôm nay đã nói giúp nó rất nhiều.
Thiết Hỉ cứ nghĩ hết chuyện này tới chuyện khác, dần dần chăn ấm lên liền ngủ thiếp đi.
Khi Đông Kinh bao chùm trong bóng đêm, Lương Châu đã nghênh đón những tia nắng đầu tiên trong ngày.
Mùa xuân lạnh giá, Âu Dương Phát vẫn dùng nước lạnh rửa mặt, đầu óc lờ đờ sau một đêm không ngủ liền trở nên tỉnh táo.
Đại quân tạo sát nghiệt vô biên ở nơi này, đầu người chất đầy sườn núi phía nam, hắn nhìn còn choáng váng, huống gì bách tính Lương Châu.
Quân đội dùng để giết chóc, quan văn phụ trách cai trị, hai đằng không liên quan.
Mục tiêu chinh phục tiếp theo của đại quân là Ô Sào lĩnh, xét thực tế Tây Hạ Cam Túc quân ti cơ bản đã bị diệt toàn quân, chinh phạt Ô Sào lĩnh hẳn là rất đơn giản. Chỉ cần chiếm lấy hiểm quan này, đất Lũng mở toang ra trước mắt, Một Tàng Ngoa Bàng sẽ không dám ở lại Đại Vương Xuyên, nếu không sẽ bị giáp kích hai mặt.
Thế cục hiện giờ rất có lợi cho Cáp Mật, chưa nói đám Địch Thanh đang quyết chiến ở Hoành Sơn, Chủng Ngạc quấy nhiễu ở Hoàn Châu, khiến Một Tàng Ngoa Bàng ngày đêm lo sợ, vứt bỏ hành lang Hà Tây chỉ là điều sớm muộn.
Chỉ đám thủ lĩnh bộ tộc đáng lo, trước cuộn chiến bọn họ đứng giữa, không bị tổn thất lớn, lần này hắn vội vàng tới đây là vì người Khương.
Chuyện không dễ làm, chuyện không dễ xử lý, đám người Khương đó không ngờ sinh tâm thái thỏ chết cáo thương, dẫn hơn nghìn người đi thiêu hủy thủ cấp người Tây Hạ.
Xem ra đại quân đồ sát Lương Châu chấn động tới đám thủ lĩnh bộ tộc, cho rằng đối tượng đại quân muốn đối phó tiếp theo là mình.
Lương Châu bao năm qua là yếu địa hành lang Hà Tây, phủ nha cao lớn nguy nga, nó đã tồn tại sáu trăm năm, mái nhà bốn góc thẳng, khác biệt lớn với Đại Tống, đây là phong cách Hán Đường.
Cột nhà to lớn đầy vết nứt, có chỗ thậm chí nhét bàn tay vào được, nhưng vẫn vững trãi.
Âu Dương Phát tới quan nha, nhìn mấy trăm lão hán im lìm, bất giác hít sâu một hơi, bọn họ tuy y phục hoa lệ, nhưng đều mặt nạ đá, đây là thứ vốn chỉ dùng cho người chết.
Đám người này không giống tới thương lượng, mà tới nạp mạng.
Âu Dương Phát vỗ đường mộc, quát:” Ngôi Danh Di đâu?”
Đám đông hỗn loạn một lúc, lão hán râu rậm ôm mọi người xung quanh như từ biệt, sau đó đi lên trên cùng, người không mang vũ khí, chỉ có nắm đấm siết chặt.
Ngôi Danh là hoàng tộc Tây Hạ, Lý Nguyên Hạo tên là Ngôi Danh Nẵng Tiêu, đây là bộ tộc lớn nhất Tây Hạ, sau khi Lý Nguyên Hạo chết, đại quyền Tây Hạ nắm trong tay Một Tàng thị, Ngôi Danh tộc sống vô cùng thê thảm.
Nhi tử Lượng Tộ của Lý Nguyên Hạo tới nay vẫn chỉ là con rối, bị quyền thần Một Tàng Ngoa bàng liên thủ với muội tử giam lỏng trong cung cấm, không được tùy tiện ra ngoài nửa bước.
Một Tàng Ngoa Bàng không tin Ngôi Danh tộc, cho dù lúc chiến sự Lương Châu thảm liệt nhất, Ngôi Danh tộc vẫn nhận lệnh giữ lãnh địa bộ tộc, không được đi đâu.
Đế khi Cáp Mật kéo hỏa pháo tới bọn họ mới được lệnh xuất binh, vội vội vàng vàng tới chiến trường thì nghênh tiếp họ là nòng pháo lạnh băng của quân Cáp Mật.
Ngôi Danh Di chưa từng nghĩ mình có thể sống sót trở về, hi vọng duy nhất của ông ta là dùng tính mạng của mình cùng sự thần phục của Lương Châu Ngôi Danh tộc để đổi lấy người trẻ tuổi bị Cáp Mật quốc bị bắt.
Âu Dương Phát lật văn thư đọc:” Vương lệnh, thu đất đai Đại Doanh sơn của Ngôi Danh tộc làm quốc hữu, tịch thu bò dê, da thú, đồ sắt, cung nỏ của Ngôi Danh tộc ...”
Ngôi Danh Di nghe tới đó đã nắm tay gầm lên:” Cáp Mật vương muốn Ngôi Danh tộc ta chết đói chết rét sao?”
“ Bao năm qua các ngươi là hoàng tộc Tây Hạ, hưởng hết phú quý nhân gian nay tới lúc trả nợ rồi.” Âu Dương Phát lạnh lùng nói:
Ngôi Danh Di quay đầu lại rống với đám thủ lĩnh bộ tộc:” Hận không thể tử chiến sa trường, để nay chịu nhục, chỉ cần một người Ngôi Danh tộc còn sống, quyết không bỏ qua cho Cáp Mật quốc.”
Nói xong không đợi giáp sĩ tới bắt, lao thẳng vào cột trụ lớn, óc văn tứ tung ...
Cái chết của Ngôi Danh Di khiến đám thủ lĩnh bộ tộc vốn trầm lặng sôi trào, một người phẫn nộ hét to:” Đó chính là kết cục của chúng ta, không sống được nữa, chúng ta cùng chết thôi.”
Âu Dương Phát lạnh lùng nhìn lão giả gào thét như dã thú xông về phía mình, đập đường mộc:” Láo xược, lui lại.”
Lão giả kia chẳng hề có ý dừng lại, song khi còn cách Âu Dương Phát năm bước, đoản mâu trong tay giáp sĩ ném ra xuyên lồng ngực, ông ta vẫn gầu gừ vươn tay ra như cố với Âu Dương Phát rồi từ từ nhũn người ngã xuống.
Hàng giáp sĩ giơ ngang trường thương chĩa về phía đám thủ lĩnh bộ tộc, quát:” Kẻ nào dám bước lên bậc thềm, giết!”