Tới Thạch Phong thành về cơ bản đã vào địa bàn của phòng vệ quân Thanh Hương Thành, Thiết Tam vẫn tráng kiện như xưa sớm ở ngoài ba mươi dặm nghênh đón đại vương về kinh.
Một tiếng tù và trầm trầm từ ngoài xe trở về, báo hiệu có quân đội nghênh đón phía trước, Thiết Tâm Nguyên rời xe ngựa, cưỡi ngựa đi gặp Thiết Tam.
Sáu người Thiết Nhất giờ ngày càng giống kỵ sĩ phương tây, tuân thủ lễ nghi còn qua cả nho gia, một khi bị bọn họ tóm được hành vi buông thả vô lễ, không chỉ Thiết Tam kêu ầm ĩ, cả Thiết Nhất, Thiết Nhị cũng đến tìm khuyên răn đại vương.
Nay quân đội do Thiết Tam quản lý, không chỉ sạch sẽ, nghi dung càng không bới móc được gì.
Mạnh Nguyên Trực dùng tù và đáp lại, chẳng mấy chốc liền nhìn thấy một hải dương đỏ rực.
Một vạn kỵ binh ở Tây Vực không phải quá lớn, nhưng toàn bộ mặc khải giáp, mang áo choàng đỏ rực thì tha hồ tráng lệ, bọn họ tay trái cầm cương, tay phải cầm đao, tư thế sẵn sàng chém giết.
Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn quân đội của Mạnh Nguyên Trực rồi bĩu môi.
Mạnh Nguyên Trực bất mãn:” Đẹp thì được cái gì, đám đại hán tướng quân ở cung điện Đại Tống còn đẹp hơn chúng, có đánh trận nổi không? Sắm sửa bộ trang phục này không biết tốn kém bao nhiêu, không bằng phát tiền lương cho quân sĩ.”
“ Người ta đánh trận cũng đâu tệ.” Hoắc Hiền theo sau cười như cú mèo, chỉ cần thấy Mạnh Nguyên Trực bị thua kém là ông ta vui rồi:
Đội ngũ hình mũi tên với Thiết Tam đi đầu cao ngạo tới gần, biết mình phải bắt đàu duyệt quân, Thiết Tâm Nguyên kiểm tra lại khải giáp, áo choàng, tránh mất tôn nghiệp.
“ Hây!” Thiết Tam đấm ngực một cái hét lớn:
“ Hây! Hây! Hây!”
Một vạn quân phía sau đồng loạt hô vang, mỗi lần hô là một lân giơ vũ khí lên cao, khí thế như muốn nuốt chửng thiên hạ, Mạnh Nguyên Trực thấy cảnh này cũng không khỏi thầm ghen tỵ.
Đây là những người trung thành nhất của mình, Thiết Tâm Nguyên cười lớn đưa tay ra, cùng Thiết Tam đấm một cái, sau đó được mã vương dẫn đi chạy dọc bức tường người, tay lướt qua giáp ngực của họ, coi như đáp lại.
Chạy hết một lượt, quan chỉ huy quát lệnh, đội ngũ chuyển hướng một cách chỉnh tề, từ trận hình chữ nhật thành đội ngũ dài.
“ Ngươi tráng kiện hơn không ít.” Thiết Tâm Nguyên nhìn Thiết Tam một lượt nói:
Không đợi Thiết Tam trả lời, Mạnh Nguyên Trực ở bên ngọt nhạt:” Con bà nó, thế nào còn mọc cả râu?”
Thiết Tam không thèm để ý, Mạnh Nguyên Trực càng hậm hực, càng ghen tị với mình, càng chứng tỏ mình làm tốt.
“ Ngươi nên giúp Thiết Nhất và Thiết Nhị một chút, truyền họ cách ăn uống, hai tên này giờ như dơi, suốt ngày ru rú trong hang, như thế không tốt chút nào.” Nói chuyện với đám Thiết Nhất thì Thiết Tâm Nguyên không khác gì kẻ điên độc thoại:
Mạnh Nguyên Trực nghiến răng:” Thuật dưỡng sinh của đạo gia vẫn có chút đạo lý, thần cũng luyện, cũng ăn, vậy mà chẳng có chút tác dụng gì, lão mũi trâu còn nói gì mà thần cần tiết, không cần bổ.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn Thiết Tam lần nữa, quyết định khi về thành sẽ đồng ý cho lão đạo Hồng Mông Tử đó xây Thuần Dương quan, dù chẳng biết vì sao đệ tử của Thần tiên ngủ Trần Đoàn lại thích thờ Lữ Đồng Tân, Thiết Tâm Nguyên vẫn thỏa mãn yêu cầu của người ta.
Trước kia khi cùng đám Thiết Nhất, Hứa Đông Thăng gian khổ vượt sa mạc, cả thiên hạ chẳng có ai tới tặng than trong tuyết, giờ Cáp Mật phồn vinh, người tới thêu hoa trên gầm bất tận, chẳng cần đưa ra yêu cầu, họ đã chủ động tới tìm mọi cách lấy lòng.
Tuy chỉ còn mấy chục dặm đường, nhưng ba vạn đại quân, còn có quân nhu, hậu cần, phải đi mất gần hai ngày.
Thanh Hương thành uy nghi sừng sững đã ở trong tầm mắt, nhưng không thấy bóng dáng Triệu Uyển đâu.
“ Khi nàng đi thì Uyển Nhi đang làm gì?” Thiết Tâm Nguyên tò mò hỏi Úy Trì Chước Chước, Triệu Uyển hay mang tới chấn kinh hơn là niềm vui bất ngờ.
“ Vương hậu dẫn toàn bộ thị nữ cùng người Y Tái Đặc chuẩn bị vạn vũ đón ngài khải hoàn trở về.” Úy Trì Chước Chước hậm hực nói:
“ Không mời nàng?”
“ Không, nói thiếp có khuôn mặt của hồ ly tinh, đại quân nhìn thấy không lành.”
Thiết Tâm Nguyên tự trách bản thân lắm mồm làm gì, ngậm mồm lại, ngồi thật ngay ngắn.
Hình tam giác được coi là hình thái ổn định nhất, nhưng mà không thích hợp dùng giữa nam nữ, Thiết Tâm Nguyên thân là cái cạnh đáy, nỗ lực chống đỡ hai nữ quái vật sớm đã thấy kiệt sức rồi.
Trên đường về nhà còn có một cái hồ nước xanh thẳm, hồ tháng năm phản chiếu mây trắng trên trời, phẳng lặng như một tấm gương.
Ở giữa sa mạc đào một cái hồ nước lớn đã là quá đáng rồi, qua đáng hơn nữa là bảy tám chiếc thuyền hoa trên đó, số thuyền hoa này làm theo kiểu lâu thuyền, trong đó có ba cái điêu khắc long phượng, kim quang lấp lánh là của Thiết gia.
Mạnh Nguyên Trực giải tán quân đội, vũ khí của tương sĩ giao cho doanh hậu cần tới nghênh đón, sau đó vội vàng chạy tới bên hồ chuẩn bị xem vũ đạo hoàng gia hiếm khi thấy được một lần.
Thiết Tâm Nguyên xem múa quạt của Triệu Uyển rồi, nhìn xa cũng được, xem ở gần thì đầy rẫy sơ hở.
Bên trái lăng tẩm Thất Lý Pha vốn là vùng đất trũng, mảnh đất nhiễm phèn, gió thổi một cái là bay trắng xoa khắp nơi, thành chủ Hoàng Nguyên Thọ thấy đất phèn rơi vào bát cơm nhà mình, thế là một buổi sáng phát động hương lão hội, tìm cách giải quyết đất phèn ngoài thành.
Rất nhanh bọn họ tìm ra giải pháp là dùng nước thau chua rửa mặn.
Sau khi người Cáp Mật không còn nỗi lo cơm áo, bọn họ rất hứng thú với việc cải tạo hoàn cảnh sống xung quanh, nơi nào trồng được cây là reo mầm, nơi nào trồng được cỏ là cỏ um tùm, bọn họ còn dùng thuốc nổ phá núi, dẫn con suối nhỏ ra ngoài thành.
Con suối này dẫn tới mảnh đất trũng bên Thất Lý Pha, dần dần hình thành hồ nước, trải qua hai năm, thành nơi có thể trồng lau sậy.
Cuối cùng thành ra thế này.
Nhàn cư vi bất thiện.
Thế nên tuy chuyện này tốn kém, Hoắc Hiền vẫn thấy đáng làm, ông ta nghĩ mọi cách sai khiến bách tính làm việc.
Chỉ nhìn lâu thuyền trên hồ một cái, Thiết Tâm Nguyên liền chuyển sự chú ý sang Thất Lý pha.
Nếu như cái hồ nước không nên xuất hiện kia đại biểu cho sự giàu có vật chất của Cáp Mật, vậy thì bia mộ trải dài kia đại biểu giàu có tinh thần.
Trên Thất Lý pha hương khói lượn lờ, bao phủ bia mộ, trang nghiêm không nói lên lời.