Hoắc Hiền đứng tháp canh trong quân doanh, nhìn Tát Già và Thiết Tâm Nguyên tản bộ bên phong hỏa đài, ông ta có thể đoán ra nội dung cuộc trò chuyện. Đối với Tát Già đã hoàn toàn thành kẻ giết người, Hoắc Hiền rất khinh bỉ, một quốc gia dựa vào giết người làm sao lâu dài.
Thích khách Phi Ưng sơn mệnh danh là vua sát thủ, nhưng rốt cuộc cường đại như Hoắc Tang chỉ có thể ẩn sâu trong núi, không dám đối diện với kẻ địch của mình, Phật quốc nho nhỏ của Tát Già ở phía tây cũng giống thế, quốc gia ẩn trong bóng tối, không có tôn nghiêm, chỉ khiến người ta căm ghét và sợ hãi.
“ Giết Tát Già đi!” Hoắc Hiền nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên trở về, nói với Hứa Đông Thăng ở bên cạnh:
Hứa Đông Thăng rất bất ngờ, đây là lần đầu tiên Hoắc Hiền hạ lệnh giết người với hắn, song là đầu lĩnh tình báo, hắn hiểu chuyện Tát Già làm, người này giết cũng được:” Nói với đại vương trước rồi hẵng làm.”
“ Đại vương không đồng ý đâu, ngài ấy không ra tay với bằng hữu, đến Mã Hi Mỗ nhiều lần ám hại mà rốt cuộc đại vương chỉ đuổi đi phương xa thì làm sao chịu giết Tát Già, chúng ta không diệt Tát Già, sau này sẽ gặp họa.”
“ Không có cái họa nào bằng đại vương bắt đầu giết người cả.” Hứa Đông Thăng vẫn lắc đầu:” Lão quan, cứ để đại vương như thế này là tốt nhất, mọi người yên tâm hơn. Còn Tát Già, ta gài người bên cạnh ông ta rồi, ông ta sẽ không thể gây ra uy hiếp với Cáp Mật hay đại vương được.”
Hoắc Hiền trầm ngâm:” Vậy bảo những người đó đừng phạm sai lầm.”
Hứa Đông Thăng gật đầu:” Tất nhiên rồi.”
Thiết Tâm Nguyên trước khi vào quân doanh quay đầu nhìn Tát Già ngồi ngây ra trên cát, chỉ biết thở dài, thấy Hoắc Hiền và Hứa Đông Thăng có vẻ đang đợi mình, không dấu diếm:” Ông ta điên rồi.”
Hoắc Hiền cau mày:” Đại vương, chút quân nhu đó không là gì, lão thần lo Tát Già ảnh hưởng tới thanh danh của đại vương, càng lo ông ta khiến chuyện đăng cơ của thái tử thêm phiền phức.”
Thiết Tâm Nguyên đoán ra ngay từ giọng điệu của Hoắc Hiền:” Tướng quốc muốn giết người sao?”
Hứa Đông Thăng chắp tay:” Nếu đại vương không muốn giữ cái họa này, thần đi chuẩn bị ngay, đảm bảo ông ta không cách nào thoát được.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Thôi đi, Tát Già chỉ tham lam một chút chưa tới mức không thể chấp nhận.”
Nói xong về lều.
Hoắc Hiền nhìn Hứa Đông Thăng, ý bảo ông ta đã nói rồi, chuyện này xem ra phải trông vào bọn họ.
Thiết Tâm Nguyên không muốn giết Tát Già, không có nghĩa y là người nhân từ. Đại quân từ hướng Tây Hạ trở về Cáp Mật thì phải đi qua Đại Thạch thành, khi tới huyện Thạch Sa trực thuộc, y gặp một cảnh tượng trước làm huyết quản trên đầu đập liên hồi, toàn thân như muốn nổ tung, có kích động tuốt kiếm giết người lập tức.
Cả công đường lớn khắp nơi là đồ lót của nữ tử, trên bàn còn bày một hàng hài nhỏ nhắn, bên trong tỏa mùi thơm rượu, không cần nghĩ cũng biết, tên ghê tởm kia dùng hài nữ tử uống rượu.
Một đám sâu trần truồng ở bên mé công đường cười đùa uống rượu, bọn chúng chơi rất say sưa, ngay cả Thiết Tâm Nguyên đi vào cũng không phát hiện.
Tên phó nhân áo xanh quỳ ở cửa không dám nhúc nhích.
Thiết Tâm Nguyên nén giận trầm tĩnh ra sau bàn ngồi xuống, lấy bút lông khều hài ném xuống đất, có ca cơ phát hiện ra Thiết Tâm Nguyên, ré chói tai ôm ngực chạy vào hậu đường.
Tiếng thét đó đánh động những kẻ khác, thế là đám ca cơ kẻ che trên kẻ che dưới chạy tán loạn, để lộ tên nam tử to béo trần truồng.
Nhìn thấy giáp sĩ mắt toàn sát khí, không ngờ chẳng kinh hoảng, hai tay che hạ thể, cười khổ:” Tướng quân có thể để mỗ mặc quần áo vào đã được không?”
Thiết Tâm Nguyên nhạt nhẽo nói:” Sao, làm chuyện đó ở công đường có cảm giác lắm hả?”
“ Tướng quân, Cáp Mật ta văn võ đường đi riêng, văn không quản võ, võ không quản văn, dù bản quan hành sự không đúng, tự có ngự sử cáo lên ngự sử đài. Tướng quân tự ý ngồi vào chỗ của ta, tội danh càng lớn.”
Cứ tưởng tên này sẽ nổi giận hoặc hổ thẹn, không ngờ có thể trần truồng tranh luận, ông trời ơi kẻ này rốt cuộc là mặt dày tới cỡ nào?
Tên béo tựa hồ nhìn thấy tâm tư Thiết Tâm Nguyên:” Bản quan lộ ra tấm thân thanh bạch do cha mẹ ban cho, có gì phải xấu hổ? Nếu tướng quân chưa hài lòng, bản quan cứ thế này đi ra phố một chuyến cũng được.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn ra, tên này thực sự vô sỉ, vừa rồi còn định mang hắn đi giễu phổ, lập tức loại bỏ ý nghĩ đó.
Vì không ích gì cả.
Người ta nhận tội danh mất thể diện trên công đường, cùng lắm phạt chút bổng lộc có là gì? Xem ra Cáp Mật luật còn chưa chặt chẽ.
Huyện lệnh của Cáp Mật gần như đều do chính Thiết Tâm Nguyên lựa chọn, mỗi một huyện lệnh trước khi nhập chức đều được y dặn dò động viên, mỗi tên này là chưa bao giờ gặp.
Hàn Đại Bang!
Đến ngay cả tên cũng chưa bao giờ nghe qua.
Nhân lúc Thiết Tâm Nguyên suy nghĩ, tên béo tìm được quần áo của mình, nhưng không tìm được giày.
“ Ngươi nhậm chức bao giờ?”
“ Năm Trung Hoa thứ ba.”
Thạch Sa huyện được lập ba năm trước, nói cách khác tên này là huyện lệnh đầu tiên.
Vừa rồi Thiết Tâm Nguyên dẫn thân vệ vào thành, có ấn tượng rất tốt về tòa thành này, đường phố sạch sẽ trật tự, bách tính lễ độ, sự phồn hoa tuy không thể so được với huyện thượng đẳng, song có thể chấp nhận.
Ngay cả cây cối hai bên đường cũng có canh phủ kéo xe nước đi tưới, thậm chí trước khi vào huyện nhà còn nghe thấy tiếng trẻ con đọc sách vang vang, xem ra học đường cũng tổ chức không tệ, chỉ có mỗi ...
: Dâm dục giữa ban ngày, ngươi đã biết tội chưa?”
“ Tướng quân, Cáp Mật ta không có tội này, bản quan sao có tội được.” Mặc quần áo vào Hàn Đại Bang càng thêm ung dung, lấy ống tay áo chùi vết son trên mặt, cực kỳ trầm ổn:
“ Tội trễ nải chính sự thì ngươi không thoát được đâu.”
Nói chuyện tới mức này Hàn Đại Bang còn không đoán ra được người ngồi đường Thạch Sau bàn với ánh mắt đầy uy áp kia là ai thì quá ngu xuẩn, quỳ xuống:” Vi thần biết tội.”