Người chạy vào hầm ngày càng nhiều, đến khi mọi người ấm áp rồi, Thiết Tam Bách lệnh văn thư thống kê tổn thất mỗi đội.
Hôm nay rất lạ, trời vừa mới sáng người Khiết Đan liền mò tới, nhân số đông chưa từng có, liên tiếp đánh lui ba cuộc tiến công của người Khiết Đan mới được yên.
Trước kia người Khiết Đan tấn công rất có phương pháp, luôn lựa chọn chỗ yếu nhất, trọng điểm tiến công, ba chiến tuyến phía trước vì thế mà mất.
Lần này thì khác, hơn vạn quân Khiết Đan cứ thế dàn hàng ngang xông lên, đây vốn là chiến thuật khi quyết chiến, còn lúc đột phá chiến tuyến thì ngu không bì kịp rồi.
Lão Hầu nhổ một bãi nước bọt tới bên cạnh Thiết Tam Bách:” Tổn thất hai nghìn bảy trăm, nửa số huynh đệ ở lại bên ngoài rồi. Tướng quân, đánh thế này không ổn, chúng ta chết hết mất, bên trên nghĩ thế nào vậy, khó khăn lắm mới rèn ra được một đám người để dùng lại gọi hết về, bổ xung một đống tân binh, nhìn chúng đánh nhau như nạp mạng, thuộc hạ không đành lòng nhìn.”
Thiết Tam Bách hé môi đổ ít rượu vào, môi hắn bị nứt dính nước là xót tận tim, nhưng mà không thiếu rượu được:” Đại soái đang luyện binh, chỉ cần đánh qua trận này, chiến lực quân đội Cáp Mật chúng ta sẽ tiến lên một bậc.”
“ Nhưng mà nhìn huynh đệ chiến tử trước mắt không đáng như thế, ài ...”
“ Cắn răng chút nữa, đoán chừng không đánh lâu nữa đâu.”
Lão Hầu phấn chấn tinh thần:” Tức là sao?”
Thiết Tam Bách cười khẩy:” Đám khốn kiếp bên kia sở dĩ tấn công vào thứ thời tiết quỷ quái này là để cầm chân chúng ta cho người Tây Hạ cắn trộm sau lưng. Đại Thạch thành bị công phá, đại vương đích thân dẫn Cận vệ quân xuất chiến, giết sạch toàn bộ rồi.”
“ Hả?” Lão Hầu há hốc mồm, muốn đứng lên nhảy nhót, sực nhớ ra:” Đây là tin mừng lớn, sao giờ thuộc hạ mới nghe thấy?”
“ Đại soái phong tỏa tin tức để người Khiết Đan tiếp tục tiến công.”
Lão Hầu đứng bật dậy chỉ về phía lều soái, hắn sắp chết tới nơi rồi mà đám đại lão gia đem tính mạng người ta ra tính toán này nọ, chỉ là nhớ tới hai cái đầu của ma quỷ tướng quân, đành nuốt vào ...
Thiết Tam Bách vừa kéo Lão Hầu xuống thì bên ngoài có tiếng chiêng trống vang lừng, cả hai vội vàng xách đao chạy ra ngoài, lại nhìn thấy người Khiết Đan ùn ùn xông về phía khu phòng ngự của mình.
Đánh trận tới mức này đã không cần ai nhắc nhở ai nữa, đội chính ở từng hầm ngầm cũng ngay lập tức dẫn thuộc hạ xông ra đón địch.
Sa mạc vừa yên tĩnh không lâu lại bắt đầu sôi trào, dưới ánh mặt trời yếu ớt của mùa đông, hai đội quân lần nữa đâm sầm vào nhau ...
Không ai chú ý tới hai chấm đen trên đồi cát đằng xa.
Nhất Phiến Vân đưa kính viễn vọng cho một lão hán không phân biệt đâu là mi mắt với râu.
Lão hán nhìn một lúc lẩm bẩm:” Mẹ nó chứ, lâu rồi không ra ngoài, không hiểu giờ người ta đánh trận kiểu gì nữa, lạnh thế này đáng lẽ phải quấn chăn lông ngồi trong lều mới đúng.”
“ Lão Ba Sát nhìn cho kỹ, mấy chục thằng nhãi trong tay ông dưới sự tất công kiểu này thì cầm cự được bao lâu?”
Lão Ba Sát thấy một đội thám báo chạy qua liền rụt người chui vào trong túi ngủ, kéo khóa, ngọ nguậy như con giun, thế là cả người chui vào đống cát xốp, không để lại tung tích gì.
Thám báo Khiết Đan từ phía đồi cát đối diện phóng xuống, quan sát một hồi đi qua bên cạnh thám báo Cáp Mật.
Giữa lúc khai chiến, thám báo hai quân cơ bản không đánh nhau, quy luật này dù là quân đội quốc gia nào cũng vậy, coi như một sự hiểu ngầm.
Thám báo đi xa rồi hai lão già mới thò đầu lên, ra sức hít không khí, Lão Ba Sát nói:” Người Cáp Mật lợi hại như thế mà ông vẫn dám đi ăn trộm vũ khí của chúng à?”
“ Trộm vũ khí thì tất nhiên là phải trộm thứ tốt nhất, đánh cướp thì cướp của kẻ yếu nhất, đó là yếu quyết của mã tặc. Chẳng lẽ ông muốn ta đi trộm vũ khí của người Khiết Đan, sau đó đi cướp của người Cáp Mật à?”
“ Lão già ông luôn đúng, giờ là thời cơ tốt, người Cáp Mật đi truy kích người Khiết Đan rồi, chúng ta tranh thủ kiếm xác chết lấy thuốc nổ thôi.”
Thế là hai lão già mặc áo vải màu vàng chui khỏi túi ngủ, lăn xuống cồn cát sau đó lén lút tiếp cận chiến trường.
Một quân tốt Cáp Mật bị thương được đồng bạn đặt sau đống cát khuất gió, đợi cứu viện, đột nhiên trong đống cát có bàn tay gầy guộc thò ra, bóp chặt yết hầu, quân tốt quẫy đạp một lúc rồi nhũn ngời.
Cái tay kia lần mò trước ngực hắn lấy đi hai quả tạc đạn rồi biết mất.
Quân Cáp Mật bị khiêu khích cả một ngày rồi, lần này nóng máu quyết định cho đám người không biết điều một bài học, dù người Khiết Đan rút lui vẫn truy sát, tới khi thấy viện binh ở đại doanh địch xuất hiện mới thôi.
Thiết Tam Bách khi trở về bước chân như đeo đá, cùng Lão Hầu dìu nhau đi tới một hầm ngầm, bên trong không có ai, gọi mấy lần không có người mở cửa.
Cả hai nhìn nhau cẩn thận đợi thêm vài huynh đệ tới cảnh giới, sau đó dùng đao nạy cửa hầm ngầm ra, tức thì có mấy quân tốt tay cầm nỏ lăn vào.
Trong hầm không ai còn sống, Lão Lục tay cầm thìa, mắt mở trừng trừng nhìn phía trước, cổ bị cứa một đao gọn gàng, bốn thương binh mỗi người một tư thế, chết không nhắm mắt.
Thiết Tam Bách lặng lẽ đi vuốt mắt từng người.
Trong hầm im phăng phắc.
Lão Hầu băng bó vết thương mà lòng phẫn hận vô cùng, đây đã là lần thứ tư rồi, ba lần trước bọn họ chỉ nghe nói, lần này tới nơi ở của mình gặp họa.
Bọn họ vốn ít người hơn quân Khiết Đan, mỗi lần xuất chiến dốc toàn lực còn thấy không đủ nhân thủ, tất nhiên không thể để nhiều người ở nhà phòng ngự.
Thiết Tam Bách nghiến răng ken két:” Phải tìm ra, phải tìm cho ra.”
Lão Hầu căm hận:” Tìm ra sao, phòng tuyến bị chúng phá thủng lỗ chỗ rồi, đâu cũng có sơ hở, sa mạc thì chỗ nào cũng là đường, bao la như thế, làm sao tìm được chúng, thuộc hạ đoán nhóm này chắc hẳn không đông.”
“ Phải báo tình hình lên cho đại soái thôi, đã là lần tư rồi, không phải chuyện nhỏ nữa.”
Lão Hầu gật đầu, phòng tuyến thứ ba đã có nhiều hầm ngầm thất thủ, giờ trận địa cùng quân địch đan cài lẫn nhau, dễ dàng bị nhóm nhỏ của địch sâm nhập, nếu như không có viện binh bổ xung, đành phải rút về phòng tuyến thứ tư.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Lão già Nhất Phiến Vân này đúng là thú vị, Thiết Tâm Nguyên hơi coi thường lão rồi.