A Đan hít sâu mấy hơi lấy lại bình tĩnh, dù căm hận tới không thể ăn sống nuốt tơi Thiết Tâm Nguyên, song hắn biết bản thân chưa đủ cường đại, bây giờ mỗi một bước phải tiến thật vững chắc, không cho phép có sai lầm.
Lần này tới hội minh chủ yếu là xử lý mối lo sau lưng, đạt được hòa bình với Cáp Mật mới có thể tính toán lâu dài.
Cáp Đức Tư còn định nói nữa, thấy A Y Toa bế con đi lên thì lui ra.
Tường thành Quy Tư làm bằng đất nện làm bẩn váy dài của A Y Toa, phía tây ráng chiều đỏ rực, nàng giao con cho A Đan, ngồi xuống ụ thành ngắm mặt trời lặn dần, hoàng hôn luôn là lúc khiến người ta trào dâng nhiều cảm xúc.
“ Chúng ta không có không gian phát triển về phía đông, Cáp Mật là nơi sản vật phong phú, phá hoại nó không có ích lợi gì cả. Mặc dù xuất phát điểm của Thiết Tâm Nguyên không tốt, song y đề xuất phân công hợp tác rất có lý. Bách tính Khách Lạt Hãn muốn giàu có, quốc lực muốn được tăng cường phải dựa vào giao thương với Cáp Mật, bọn họ sản xuất, chúng ta vận chuyển tiêu thụ, coi như hợp lý.”
“ Điều chúng ta cần làm là đảm bảo thông đạo an toàn giữa hai nước.” A Y Toa luôn lo A Đan bị thù hận lấn át lý trì, nên luôn nhắc nhở hắn:” Nghe nói Thiết Tâm Nguyên đang dùng thê tử hỗ trợ, mưu tính hoàng vị của nhạc phụ y.”
“ Ta không vô sỉ như y.” A Đan vừa nựng con vừa đáp:
“ Nếu chàng muốn trở thành vương vĩ đại thì phải học sự vô sỉ của y.”
A Đan ngẩn người chăm chú nhìn A Y Toa:” Ý nàng là, chúng ta cũng có thể ...”
“ Đúng thế, chàng là vương, trong lòng không nên có tình thân, phụ thân vĩ đại của ta không có thứ đó. Trong hoàng tộc mà nói tới tình thân là xỉ nhục. Thiết Tâm Nguyên đã cảm nhận được, nên y mới định mục tiêu ở phía đông và nam chứ không chú ý tới chúng ta nữa.”
“ Nếu như Cáp Mật và Khách Lạt Hãn gắn bó răng môi, chúng ta cũng có thể hoàn thành mục tiêu ở phía tây và bắc của mình, vì thế hãy chôn dấu thù hận dưới đáy lòng.”
Gió từ phương xa thổi tới, A Đan bọc nữ nhi trong áo bào, hời hợt nói:” Gặp Thiết Tâm Nguyên rồi quyết.”
Khi sử tử và hổ nhắm vào nhau, linh cẩu sẽ thành kẻ thắng lợi cuối cùng.
Nhất Phiến Vân đứng dưới ráng chiều, mồm miệng đều đang chảy máu, khải giáp nhiều nơi đã bong ra, song vẫn mỉm cười đá thi thể dưới chân, thi thể đó tóc rồi bù, mặt hốc hác, nếu không phải mặc hoàng kim chiến giáp, ai có thể ngờ đó là Hồi Hột vương ngày nào.
Lão Ba Sát dùng trường mâu chống đỡ thân thể thở hồng hộc, năm mươi người đánh năm trăm người, ông ta không dám tin mình thắng rồi:” Lão già, ông vẫn liều lĩnh như xưa.”
Nhất Phiến Vân ngồi phịch xuống xác Hồi Hột vương:” Quả nhiên mã tặc có thể thành quốc vương, quốc vương không thể thành mã tặc được, thu hoạch của chúng ta ra sao?”
“ Mười lăm con lạc đà chở đầy báu vật của Hồi Hột, đây là vụ mua bán hời.”
“ Dùng một nửa mua tạc đạn của Cáp Mật, lần này chúng ta tiêu hao lớn quá.” Nhất Phiến Vân nhìn đám người reo hò tưng bừng đằng xa, lão nhớ cảm giác này, tựa như có thể ngửi cả mùi hoàng kim trộn lẫn trong máu tanh nồng:
“ Bọn chúng bán sao, trước kia chúng ta còn phải vất vả đi trộm.”
“ Khặc khặc, lấy danh nghĩa một nhóm mã tặc đối đầu với người Khiết Đan mà mua, bọn chúng sẽ bán, chúng sẽ vô cùng vui vẻ nhìn chúng ta làm loạn ở Khiết Đan.”
“ Lão già, ta đã sáu mươi tư rồi.” Lão Ba Sát trầm ngâm:” Cho dù lòng này chưa chết, song rốt cuộc chúng ta vất vả thế này có thể đạt được cái gì chứ?”
“ Quốc vương, Lão Ba Sát, ta thực sự muốn thành quốc vương, nếu trước khi chết ta có thể đội vương miệng lên đầu, kiếp này coi như sống không uổng.”
Lão ba Sát hâm mộ Nhất Phiến Vân, cái lão già đó dù gặp bao nhiêu trở ngại, lúc nào cũng bừng bừng đấu chí, có lẽ năm xưa ông ta thua vì thế, vì ông ta sớm thỏa mãn, Nhất Phiến Vân thì không:” Thế ông định lập quốc ở đâu?”
“ Tổ Phổ đại vương phủ.”
Lão Ba Sát ngớ người, sau đó vỗ đùi cười khành khạch:” Hay hay, lão già thật thú vị, để ta đi triệu tập mã tặc, hi vọng cái tên Nhất Phiến Vân còn hữu dụng.”
Mặt trời lặn hẳn rồi, chỉ còn ánh sáng đỏ rực le lói ở đỉnh núi xa, dưới buổi hoàng hôn rực rỡ ấy, rất nhiều người sinh ra ý tưởng vĩ đại.
Còn Thiết Tâm Nguyên thì có suy nghĩ rất đơn giản, được ăn một bữa rau xanh, với y đã là sự an ủi lớn rồi, đường xá bên Khổng Tước hà rất khó đi, cho dù có sáu con ngựa kéo, bánh xe vẫn liên tục bị cát cản trở, đi rất khó khăn.
Nhiều khi cát bị nước sông biến thành cát chảy, đội xe phải đi một đường vòng lớn mới có thể đi tiếp.
Thiết Tâm Nguyên quyết định rồi, khi về không ngồi xe ngựa nữa mà cưỡi lạc đà, đi trên sa mạc chỉ có thứ này mới là lựa chọn khôn ngoan nhất.
Triệu Uyển có bị trúng nắng nhẹ, cả ngày không ăn gì, Thiết Tâm Nguyên phải tự mình nấu mỳ rau cho nàng ăn.
Ăn no rồi Triệu Uyển nằm trong một cái ao nước dùng đá cuội đắp thành, dưới ao là cát mịn, đêm sa mạc lạnh giá, ao nước lại bốc lên làn hơi nước mỏng.
Mười mấy thị nữ do được Châu Nhi suất lĩnh không ngừng cho thêm nước nóng vào ao, nhìn đổ một thùng sữa ngựa vào ao, mặt Thiết Tâm Nguyên vặn vẹo.
Nàng là vương hậu, có đủ đặc quyền hưởng thụ mọi thứ vốn không có khả năng hưởng thụ.
Đến khi hai thi nữ khiêng một tảng đá lớn nặng ba trăm bị nung nóng đi vào màn che, Thiết Tâm Nguyên cũng rất muốn nằm trên tảng đá đó, so với lão bà, y thấy mình đúng là nhà quê.
Xung quanh Triệu Uyển luôn có một đám nô tỳ chỉ sợ hầu hạ nàng không được chu đáo, bên cạnh Thiết Tâm Nguyên chỉ có một đám phế vật chỉ biết đòi ăn.
Đám nô tỳ đó không những biết hầu hạ chủ nhân, còn biết giúp chủ nhân dụ dỗ chủ nhân khác ...
Dưới ánh trăng trong vắt, thân thể như ngọc của Triệu Uyển chỉ khoác một chiếc áo lụa mỏng, ánh đuốc nhảy nhót chiếu lên, ửng hồng cám dỗ, thêm vào mái tóc dài bồng bềnh trên nước, nửa bầu ngực lấp ló, nàng đẹp hơn cả nữ thần ánh trăng ...