Mười roi đánh xuống, Thiết Tâm Nguyên mồ hôi đầm đìa, mặt không còn sắc máu, Úy Trì Chước Chước thì đã ngất xỉu.
Lập tức hai phó phụ chu đáo giúp họ bôi thuốc trị thương, Trương ma ma lúc này mới quỳ xuống đất:” Đại vương thứ tội.”
“ Không trách bà, là lỗi của ta.” Giọng Thiết Tâm Nguyên lạc đi, cúi đầu trước gia pháp không có gì mất mặt:
Trương ma ma khấu đầu rời phòng, mấy thị nữ vừa khóc vừa chạy vào, dìu Úy Trì Chước Chước lên giường, Thiết Tâm Nguyên cố nén đau đứng ở bên đợi nàng tỉnh dậy.
Mông đã không còn tri giác gì nữa, xem ra mẹ rất bất mãn với Úy Trì Chước Chước.
Không lâu sau Úy Trì Chước Chước lờ đờ tỉnh dậy, vừa thấy Thiết Tâm Nguyên liền trào nước mắt:” Đại vương, thiếp chết chưa?”
“ Chưa chết đâu, ta cũng khỏe mạnh, thấy không?” Thiết Tâm Nguyên nén đau ngồi xổm dưới giường vuốt má nàng:
Úy Trì Chước Chước nức nở:” Thiếp tưởng rằng mình chết rồi cơ, đại vương, đau, đau lắm ...”
Thiết Tâm Nguyên dỗ dành:” Cố chịu, bây giờ mông tê, chưa thấy đau đâu, nửa canh giờ sau mới đau thật.”
Úy Trì Chước Chước nghe thế tái mặt:” Thiếp không muốn sống nữa.”
Thiết Tâm Nguyên nói rất chuẩn xác, dù có đá lạnh chườm da, một tuần hương sau dây thần kinh phục hồi, Thiết Tâm Nguyên được hai thị nữ dìu cố đi lại cho tan máu bầm, Úy Trì Chước Chước nằm sấp trên giường khóc ầm ĩ.
Ba ngày sau, Úy Trì Chước Chước vẫn nằm trên giường lau nước mắt, Thiết Tâm Nguyên đã có thể đi khắp nơi.
Lão mẫu và lão bà đưa hai đứa con về, mông có đau, Thiết Tâm Nguyên vẫn cười như Phật Di Lặc.
Vương Nhu Hoa trừng mắt với nhi tử một cái, giao Tiểu Thiết Nhạc cho y, Thiết Nhạc nhìn một cái đã khiến người ta thích hơn Thiết Hỉ rồi, Thiết Hỉ nhìn thấy y thì ra sức trốn sau lưng mẹ, còn Thiết Nhạc tóm lấy môi cha, há cái mồm không răng cười chảy cả một đống dãi.
Thiết Tâm Nguyên kéo Thiết Hỉ từ sau lưng mẫu thân nó ra, mỗi tay bế một cái, cười ha hả đi về tẩm cung.
Quãng đường trăm bước, Triệu Uyển đi đằng sau cứ nhè mông Thiết Tâm Nguyên đá chục cái.
Hồ ly bò trong ổ ra, bị ngưỡng cửa quá cao chặn lại, ngửa cổ gọi Vương Nhu Hoa.
“ Cưa ngưỡng cửa đi.” Vương Nhu Hoa ra lệnh cho thị nữ, bế hồ ly lên, giọng xót xa:” Làm sao gầy thành thế này rồi?”
Thiết Tiểu Muội đứng bên cửa thi lễ nói:” Mẹ, giờ hồ ly chỉ ăn được chút sữa trâu, thi thoảng ăn thịt ninh nhừ xé nhỏ.”
Vương Nhu Hoa vuốt ve hồ ly một hồi, quay sang phất tay:” Về đi, kệ các ngươi làm gì thì làm, khỏi nhìn cho bực mình.”
“ Mẹ đường xa, nên nghỉ sớm ạ.” Thiết Tâm Nguyên nói xong bế nhi tử về Tinh Xá:
Thiết Hỉ rời Cáp Mật khi còn chưa biết bò, vì thế chẳng còn nhớ gì nữa, mở to mắt nhìn xung quanh, thấy cái gì cũng mới mẻ.
Tinh Xá là nơi ở Triệu Uyển thích nhất, lần trước Vương Tiệm và thích khách đánh nhau làm hỏng không ít, nàng rời vào Hang Sói ở, sau đó tới Đại Tống, chưa quay về, lúc này vừa vào nhà đã hít hít khắp nơi như hồ ly.
Một lúc sau hài lòng nói:” Tốt, nơi này không có mùi hồ ly tinh.”
Thiết Tâm Nguyên giao hai đứa con đi đường mệt mỏi nên ngáp dài ngáp ngắn cho thị nữ, ôm vai Triệu Uyển:” Uy nghi của Trưởng công chúa ở Đông Kinh, vi phu ở chốn xa xôi cũng nghe thấy.”
Triệu Uyển dựa lưng vào lòng Thiết Tâm Nguyên:” Biết chàng sẽ không bao giờ chịu thiệt mà.”
Thiết Tâm Nguyên cười bế nàng lên, đi vào ao đã dẫn đầy nước nóng .
Cho dù sinh hai đứa con, Triệu Uyển còn rất trẻ, vì thế thân thể khôi phục rất nhanh, chỉ đầy đặn hơn hồi thiếu nữ một chút, xuống ao nước như mỹ nhân ngư, Thiết Tâm Nguyên ở bên bờ đợi.
“ Phu quân sao không xuống cùng thiếp?”
“ Biết rồi còn hỏi.” Thiết Tâm Nguyên cười khổ:” Mông không còn cách gặp ai nữa rồi, tạm thời vẫn phải tránh nước.”
“ Còn con hồ ly tinh thế nào?”
“ Thảm hơn nhiều, sáng nay vẫn chưa rời giường được.”
Triêu Uyển hài lòng vốc nước lên người kỳ cọ bụi đất trên thân thể:” Thiếp dù sao cũng cần một nơi lập uy, không chà đạp ả nữa, thiếp là vương hậu, tôn nghiêm không thể túy ý vứt bỏ, cũng phải giữ cho phu quân chút thể diện.”
Thiết Tâm Nguyên thầm thở phào, thế là tạm qua rồi, chuyện không thể thay đổi, Triệu Uyển là nữ nhân thông minh sẽ không làm quá căng, nhưng chắc chắn nàng sẽ nắm lấy cái thóp này thi thoảng lấy ra dày vò hai bọn họ.
Sáng hôm sau Thiết Tâm Nguyên rời giường, vô cùng mệt mỏi.
Đừng hiểu lầm không phải vì chuyện đó.
Triệu Uyển rất chu đáo, khéo léo từ chối trượng phu, nàng cho rằng người trong thời gian dưỡng thương không nên suy nghĩ linh tinh, nhưng khi còn nhỏ vì luôn có cảm giác thiếu an toàn, cái tướng ngủ của nàng vô cùng ác liệt ... Một cái giường lớn cũng chẳng đủ.
Vương Nhu Hoa không bao giờ cho Triệu Uyển ngủ với hai đứa con.
Khi ôm chăn ngủ Triệu Uyển theo thói quen gác chân lên rồi đạp, nếu ngủ đối diện với nhau thì phía trước gặp nguy, còn quay lưng lại thì cái mông đầy thương tích gặp họa.
Bị nàng đá thức dậy, đắp lại chăn cho Triệu Uyển, Thiết Tâm Nguyên khẽ khàng rời giường, hai đứa bé ngủ gian ngoài, đứa lớn đứa nhỏ đều ngủ rất ngoan, ma ma trông coi thấy Thiết Tâm Nguyên đi vào liền biết ý lui ra.
Ánh sáng ban mai soi sáng căn phòng u ám, Thiết Tâm Nguyên ngồi giữa hai cái nôi, lúc nhìn đại nhi tử, lúc nhìn tiểu nhi tử, hạnh phúc đến quên cả mệt mỏi.
Cả hai đứa có lông mi dài và đậm, lúc ngủ trông như bàn chải, hơi cong tự nhiên.
Thiết Nhạc bỗng nhiên thức dậy, mở mắt ra không thấy mẹ là ngoạc miệng khóc ngon lành, Thiết Tâm Nguyên bế nó lên, Thiết Nhạc rúc vào lòng y một lúc, sau đó khóc càng to.
Triệu Uyển mắt lim dim từ gian trong đi ra, trên người mặc chiếc áo ngủ lụa, vẫn chưa tỉnh ngủ, cứ vậy đón lấy nhi tử, vạch vạt áo ra, Thiết Nhạc ngửi thấy hơi sữa tìm đúng chỗ mút chùn chụt.
Nữ nhân cho con bú xinh đẹp và thần thánh.
Đại nhi tử cũng dậy rồi, đứng trong nôi đái ra ngoài, Thiết Tâm Nguyên không kịp lấy chậu, rất ngu ngốc lấy tay ra hứng ...
Rất khỏe, cả vốc tay không hết, nước con phun lên người cha nó.
Đái xong thằng tiểu tử thối nằm vật xuống ngủ luôn, không cho y cơ hội cũng thể hiện tình cha vĩ đại, Triệu Uyển cười khúc khích đắc ý lắm.
Trượng phu yêu cầu rất cao về sự sạch sẽ vậy mà dùng tay hứng nước đái cho con, đổ đi rồi còn hết sức tự nhiên chùi tay lên áo đi đắp lại chăn, nụ cười càng thêm kiêu ngạo.
Khoảnh khắc đó nàng ý thức được, trượng phu vẫn là của mình, không ai cướp đi được.