“Phừng!”
Lửa bốc lên, thiêu cháy những cây bụi trên mặt đất, dầu lan đến đâu, cây cháy tới đó, bất chấp tuyết đọng nhanh chóng hóa nước nhỏ xuống.
Thì ra kẻ dùng đạn cháy là Cạc Cạc, chỉ có hắn mới dám đối đầu với quân pháp mà còn cơ may sống.
Lửa thiêu mặt đất nóng lên, chẳng mấy chốc ướt sũng, không trung càng bị hơi nước làm mù mịt.
Cạc Cạc ra sức trải một tấm da trâu lên mặt đất vẫn còn bốc khói, các quân tốt khác cũng làm như vậy, một đám người phun ra hơi trắng lởn vởn bên cạnh không tan.
“ Mau, mau lên, trải da trâu, mặt đất lạnh rồi là không dính lên được nữa.”
Đợi mảng bụi rậm bị thiêu hủy thành tro, liền bị da trâu vàng nhạt bao phủ, khi Thiết Tâm Nguyên tới nơi thì Cạc Cạc mồ hôi đầm đìa, trời lạnh thế này, toát mồ hôi là chết, trừ khi ngươi có thể đảm bảo cơ thể tỏa nhiệt liên tục ...
Hai thị vệ đi tới bắt Cạc Cạc lột sạch, kệ hắn la hét, dùng khăn lau khô thân thể, sau đó ném vào cái túi ngủ dầy.
Cái túi ngủ này rất trơn, toàn bộ dùng tám tầng tơ dầy làm thành, không những chống nước mà ngay cả không khí cũng chui lọt, toàn Cáp Mật chỉ có một cái như thế là của Thiết Tâm Nguyên.
Một cái mũ lông úp lên mặt Cạc Cạc, hắn vừa bất mãn kéo ra thì thấy ánh mắt dữ dội của Thiết Tâm Nguyên, rụt đầu lại, nằm im thin thít.
Hơn một trăm cái lều dùng tốc độ nhanh nhất dựng lên trên mảnh đất trải da trâu, mỗi cái lều kỳ thực do hai cái chồng lên nhau, cứ mười cái lều nối liên tiếp làm một cửa đấu cửa, sau đó lấy dao cắt mặt lưng nối với cái lều khác, cái cuối cùng treo tấm rèm dầy.
Thiết Tâm Nguyên đi vào, bên trong vẫn lạnh cóng, nhưng ít nhất hoàn toàn chắn được gió.
Quan sát một lúc liền hiểu da trâu phía dưới là để ngăn cách hơi lạnh từ mặt đất, lều nối liền với nhau, đặt bếp ở cửa để tăng nhiệt, không khí ẩm thấp bốc hơi sẽ dán vào khe hở giữa lớp lều, sau đó nguội đi đông cứng, cách tuyệt hơi nước bên ngoài xâm nhập.
Đơn giản nhưng hữu dụng.
Đoán chừng Cạc Cạc chẳng hiểu vì sao, trước kia hắn là dã nhân, có lẽ bộ tộc của của hắn dùng cách này.
Thiết Tâm Nguyên lập tức hạ lệnh tướng sĩ theo đó mà làm.
Không khí lạnh thường tối đa duy trì hai ba ngày, cùng lắm là năm nay, đây là một loại thời tiết đặc thù của hoang nguyên, hơi nước không thể bốc lên thành mây, giữ lại trong tầng thấp của không khí, chúng len lỏi khắp nơi, làm người ta càng lạnh.
Hơn ba vạn người chui hết vào lều, chẳng mấy chốc trở nên náo nhiệt, chỉ là hơi thở của mọi người bị lò lửa gia nhiệt sau đó thành bông tuyết mịn rơi xuống.
Lều của Thiết Tâm Nguyên không có kỳ cảnh đó vì người ít mà bếp lò thì nhiều.
“ Nghỉ vài ngày, đợi gió lớn thổi tới xua đi khí ẩm rồi chúng ta tiếp tục hành quân.”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu, nơi này kỳ quái không thể ở lâu, sớm về Thiên Sơn thành mới có thể an toàn.
Lãnh Bình đi nhanh vào lều, hạ rèm xuống, không kịp thi lễ với Thiết Tâm Nguyên đã ôm lấy ấm trà sưởi:” Đại vương, đại tướng quân, than chúng ta mang theo không duy trì được lâu, tới ngày mai thôi là than sẽ hết.”
“ Than ưu tiên cung ứng cho tướng sĩ không bị thương ... Cùng hỏa đầu quân.” Mạnh Nguyên Trực trầm ngâm một chút rồi ra lệnh:
Thiết Tâm Nguyên coi như không nghe thấy quân lệnh này, Mạnh Nguyên Trực là đại tướng quân, khi hắn phát lệnh rồi nên tôn trọng.
Lều thương binh vì không có than, phải đốt củi nên càng lạnh, đại vương đến thăm, thương binh có sức sống thêm một chút, nhất là đại vương ăn cơm cùng nồi làm lòng họ ấm áp.
Nhưng lòng ấm áp chẳng sưởi ấm được thân thể, nhìn bộ hộ co ro rúc vào một chỗ, Thiết Tâm Nguyên bất lực.
Thi thoảng có người bị khiêng đi, điều đó đồng nghĩa với tử vong.
Gió lớn mà Thiết Tâm Nguyên chờ đợi không tới, thuốc nổ chôn xuống chỉ làm ngọn đồi rung chuyển một chút, lõm vào cái hố không lớn, muốn phá thành cái hang đủ lớn rất khó khăn.
Thiết Tâm Nguyên không ngừng hành vi vô ích đó, ít nhất đem tới hi vọng để quân sĩ cắn răng cầm cự.
Cạc Cạc cùng một nhóm binh sĩ gian nan kéo mấy cái cây lớn đi trên mặt tuyết, bọn họ không dám đi nhanh, sợ cơ thể ra mồ hôi, thực ra thì người cũng sắp đông cứng rồi, muốn đi nhanh cũng khó, trời lạnh, da rất giòn, dễ nứt, mặt ai náy như đao cắt qua, máu chẳng có.
Về tới doanh mọi người chặt số củi ít ỏi này ra cho vào lò, ở hoang nguyên muốn tìm được củi đốt không dễ.
Há mồm ăn miếng thịt khô đun nóng, bây giờ cả ngày chỉ lúc ăn uống là mọi người còn cảm thấy chút hơi ấm.
Đại quân đã dừng lại ba ngày.
Chập tối, mặt trời vừa lặn xuống, chẳng có giai đoạn hoàng hôn, trời tối đen ngay lập tức, khi Thiết Tâm Nguyên đi tuần doanh, chợt phát hiện đầu mã vương như có gầu, ngảng đầu lên mới phát hiện ra tuyết lác đác rơi xuống:
“ Tuyết rơi rồi!”
“ Tuyết!”
“ Đúng là tuyết rồi.”
Tiếng reo hò cứ thế mà truyền đi, tuyết rơi chứng tỏ khí lạnh đã bị thổi tan, không ít người chạy ra khỏi lều la hét nhảy múa như đám trẻ con.
Mới đầu tuyết rơi không lớn, rất lạnh, như từng mảng lông ngỗng phủ xuống, Thiết Tâm Nguyên quát tháo đuổi đám người ngu xuẩn đang quay cuồng nhảy múa kia vào trong lều.
Trời sáng, không gian bốn xung quanh sáng tới chói mắt, mặt trời trên đỉnh đầu biến thành lòng trứng đỏ, đại quân bắt đầu nhổ trại, chỉ cần rời khỏi cái vùng lòng chảo chết tiệt này đi vào núi sẽ ấm áp hơn nhiều, sẽ càng có nhiều nguyên liệu để đốt.
Nhìn thấy một ngọn núi nhỏ toàn thông, Thiết Tâm Nguyên lập tức hạ lệnh phóng hỏa đốt núi, chỉ có người lạnh gần chết mới hiểu được niềm vui khi lệnh này ban ra.
Rất phiền, gân trâu ở nỏ pháo đã mất đi tính đàn hồi, cố dùng chỉ khiến nó đứt thôi, không sao, đạn cháy vẫn còn, ném vào rừng thông đầy dầu, chẳng mấy chốc cả ngọn núi biến thành đống lửa lớn, núi cháy cả ngày, đại quân cũng ấm áp cả ngày.
Bảy ngày liên tiếp Thiết Tâm Nguyên đốt bốn ngọn núi.
Toàn quân tiến vào Thiên Sơn thành, ai nấy đều quay đầu nhìn Bắc Thiên Sơn, đều có cảm giác đã qua địa ngục.
(*) Đây là kiểu thời tiết mà VN mình tất nhiên không có, mình chỉ có thể dịch là không khí lạnh cho quen thuộc thôi, đây là loại hơi lạnh có độ ẩm cực cao, đi tới đâu đóng băng tới đó.