Mực nước bên hồ Bác Tư Đằng hạ xuống cực thấp, từ sau khi Tháp Một Lý hà đổi dòng, cái hồ này chỉ có hai con sông nhỏ đổ nước vào, hồ nước vốn sâu mấy chục trượng, hiện giờ không bằng được một nửa trước kia.
Hơn nghìn công tượng đang bận rộn bên hồ, một đài gỗ dần dần hình thành.
Thủy Nhi thi thoảng ném đậu rang vào mồm, đối diện với hắn là hai quan viên Khách Lạt Hãn đang chú ý tới việc xây dựng đài gỗ, khác với sự hời hợt của Thủy Nhi, bọn họ rất chịu khó leo lên kiểm nghiệm mức độ vững chắc của nó.
Mặt trời gay gắt, công đầu lau mồ hôi tới báo cáo:” Đại tượng, đã chuẩn bị xong rồi.”
Thủy Nhi lười nhác đứng lên quan sát một lượt, gật gù:” Đợi trời mát thì chuẩn bị lắp đại đỉnh.”
Công đầu nhận lệnh, tuy hắn không biết vì sao phải đúc mười hai cái đỉnh nặng một nghìn cân, lại còn tùy ý đặt ở biên cương đông tây nam bắc Cáp Mật, nhưng không ảnh hưởng tới hắn hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Thủy Nhi thì biết, đại đỉnh đặt ở đâu, chu vi năm trăm dặm xung quanh là quốc thổ của Cáp Mật, có điều hắn chỉ vẻn vẹn biết điều ấy thôi, chứ không hiểu Lưu Phân vì sao lại yêu cầu khi đúc đỉnh phải có rất nhiều văn tự trên đó.
Vị lão tiên sinh đó rõ ràng rất bất thường, đại vương lại giao cho Lưu Phân chủ trì toàn bộ.
Bây giờ mỗi cái đỉnh phải đúc ba trăm mười chữ, làm tăng độ khó cùng hao phí so với ban đầu lên gấp đôi.
Thân là đại tượng, Thủy Nhi chẳng cần biết nhiều, thậm chí văn tự trên đó cũng chưa đọc hết.
Mặt trời buổi chiều gay gắt, ánh mặt trời trắng lóa chiếu xuống mặt đất, công tượng dù không ngừng dùng nước giảm nhiệt cũng vô ích, Thủy Nhi đành phải hạ lệnh ngừng thi công, đợi mặt trời lặn.
Quan viên Khách Lạt Hãn đi tới chất vấn, hai ngày nữa thôi là vô số khách quý tới rồi mà cái đài này vẫn còn dang dở, chưa thấy hi vọng hoàn thành mà công tượng Cáp Mật đã nghỉ.
Thủy Nhi chẳng cách nào giải thích tầm quan trọng của công tượng ở Cáp Mật, công tượng Khách Lạt Hãn là nô lệ, người giỏi nhất thường do quốc vương nuôi, phải nhìn mặt quý tộc mà sống, phục vụ cuộc sống xa hoa của quý tộc.
Công tượng Cáp Mật thì khác, khi gặp nạn, bọn họ được ưu tiên rút lui ngay sau phụ nữ trẻ nhỏ, bọn họ là quần thể đặc thù ở Cáp Mật, nhất là người tương tác giám, là cơ cấu độc lập, không chịu tiết chế bất kỳ ai, tướng quốc cần gì cũng phải tìm họ thương lượng chứ không phải ra lệnh.
Mặc tiếng quát tháo của quan viên Khách Lạt Hãn, đám công tượng vào chỗ râm mát ngáy khò khò, Thủy Nhi cũng đắp khăn ướt lên mặt nằm xuống, tối nay công việc sẽ rất nặng nề.
Ô Lợi Nhĩ ngồi dưới cây Hồ Dương, trước mắt là bàn tiệc thịnh soạn kiểu Cáp Mạt, hắn cùng Thiết Tam Bách uống rượu suốt từ sáng cho tới giờ, mặc dù trời nóng, nhưng không ai cởi áo giáp ra.
“ Người Cáp Mật lúc nào cũng ca tụng Thanh Hương thành là thiên đường của Tây Vực, cái gì cũng tốt nhất, có biết vương của ta dùng cái gì khoản đãi Cáp Mật vương không? ... Lạc đà nướng nguyên con.”
“ Ồ ...” Thiết Tam Bách lè nhè đáp lại:
“ Trong bụng lạc đà có một con dê.”
“ Ồ ...”
“ Trong bụng dê có một con gà.”
“ Ồ ...”
“ Trong bụng gà có một con chim cút.”
Thiết Tam Bách mất kiên nhẫn:” Trong bụng chim cút có một quả trứng đúng không? Ô Lợi Nhĩ, đó là món ăn vặt ở Thanh Hương thành, phàm là nhà nào có đại sự đều nướng một con lạc đà khoản đãi khách, còn quả trứng kia, nói thật, bị đủ loại mỡ ngấm vào .. Ngấy lắm, không nuốt nổi.”
“ Con dê thì còn ăn được chứ gà nào chim cút nào đều khô như củi, nhai không nổi, món này chỉ được cái cầu kỳ tốn công, khoe khoang thôi. Tướng quốc phủ bọn ta hạ lệnh không phải lễ trọng yếu không được làm món này, quá lãng phí.”
Ô Lợi Nhĩ xem thường:” Đó là vì các ngươi không có đều bếp giỏi, lạc đà nướng là món ngon nhất ở Khách Lạt Hãn.”
“ Ô Lợi Nhĩ, ta biết ngươi từ một chiến sĩ nô lệ đi lên vị trí này, cho ngươi biết ta cũng không khác là bao, ngươi hay dở còn có tên, ta mà không được đại vương đặt tên cho thì không có rồi.”
Thiết Tam Bách xua tay liên hồi:” Chúng ta xuất thân giống nhau, nên đừng quanh co vòng vèo nữa, ta nghe đau đầu lắm, nói thẳng nhé, ngươi không xua đuổi mục nhân xung quanh, ta cũng không ngăn cản ngươi xua đuổi mục nhân, chúng ta ai về lo doanh nấy.”
Ô Lợi Nhĩ lãnh đạm nói:” Địch Y Tư bà bà nói, không được tin người Cáp Mật mắt hí, một chữ cũng không tin, dù các ngươi nói bầu trời màu xanh cũng phải ngẩng đầu lên nhìn trời rồi mới quyết tịnh.”
“ Ta không đặt sự an nguy của đại vương và vương hậu vào sự tín nhiệm với các ngươi, các ngươi không xứng đáng.”
Nếu như để Địch Y Tư nói những lời trên, bà ta sẽ dùng ngôn ngữ như thi ca miêu tả cực kỳ êm tai nhưng chưa ngoa khắc bạc.
Còn từ miệng kẻ xuất thân nô lệ như Ô Lợi Nhĩ, thẳng thừng tới mức làm tất cả người Cáp Mật phẫn nộ, mấy thị vệ đã tuốt đao ra quát tháo, nếu không phải Thiết Tam Bách ngăn cản thì đánh nhau to.
Cáp Mật tới đây không phải để chiến đấu.
Ô Lợi Nhĩ cũng kiềm chế người mình, nếu nói chuyện không được thì tốt nhất không nói nữa, hắn khoác áo choàng rời đi, tới quan sát đài gỗ.
Đài gỗ rất dốc, cầu thang không phải là cho người ta đi, mà giống để leo.
Vất vả lắm mới leo lên được đài cao, tầm mắt thoáng đạt hẳn ra, dù là Bác Tư Đằng hồ xanh lam hay thảo nguyên khô vàng đều thu hết vào tầm mắt.
Ngẩng đầu nhìn trời, tựa hồ vươn tay ra có thể chạm vào được.
Song Ô Lợi Nhĩ không hứng thú với mấy thứ này, cảnh trí đẹp tới mấy cũng không thực tế bằng một miếng thịt nướng, dậm chân thử mấy cái, đài được xây dựng rất chắc chắn, dù thân hình hùng tráng cộng khải giáp của hắn tha hồ nhảy, dẫm đạp cũng không suy chuyển. Thậm chí hắn còn sai người mang một con ngựa lên cưỡi thử.
Mặt trời dần ngả về phía tây, Thủy Nhi ngủ say cả chiều được phó thủ đánh thức, liền dụi mắt gọi công tượng tiếp tục làm việc.
Đỉnh sắt lớn được thừng trâu lớn buộc chặt, men theo một dốc dựng bằng gỗ, từ từ đưa lên đài cao đặt ở giữa đài.
Cũng dưới buổi chiều tà đó, A Đan đứng trên tường thành Quy Tư cũ nát, hít sâu một hơi:” Thiết Tâm Nguyên tới rồi, ta thậm chí ngửi thấy mùi thối do y tỏa ra.”
Lão tướng Cáp Đức Tư cười:” Lão thần rất muốn gặp vị vương giả trẻ tuổi đã đoạt lấy danh hiệu Sư Tư vương này.”
“ Hừ, y không phải hùng sư, càng không xứng là sư tử vương, y là con hồ ly, là con rắn độc, tuy nhiên, dù thế nào cũng không thể xem thường y được.”
Cáp Đức Tư thấy vương nghiến răng nghiến lợi thì ôm ngực nói:” Vương, người là hùng ưng trên trời cao, vỗ cánh vạn dặm, không nên cứ chỉ chú ý tới Cáp Mật nhỏ bé ấy, mục đích của chúng ta không phải tới chinh phạt Cáp Mật.”