Hành quân trong trời lạnh là sự dày vò, mã vương mấy lần muốn dấu cái mũi ướt át của mình vào trong áo choàng của Thiết Tâm Nguyên, sống trong thảo nguyên hậu sơn khí hậu dễ chịu nhiều năm, nó chẳng chịu được khổ cực như ngựa hoang nữa.
Mạnh Nguyên Trực nhìn Thiết Tâm Nguyên đeo đồ che miệng cho mã vương như nhìn tên ngốc, thấy y còn loay hoay khoét hai cái lỗ cho mã vương thở thì không chịu nổi nữa:” Đại vương, không cần làm thế, chiến mã mà chiều quá độ thì làm sao lên chiến trận được.”
Thiết Tâm Nguyên lườm hắn:” Ta còn có cơ hội xung phong hãm trận sao?”
“ Bọn thần chưa chết hết thì đại vương không có cơ hội rồi, để đại vương xung trận là tai họa của tướng sĩ là hạnh phúc của kẻ địch, nên đại vương cứ ở Thanh Hương thành chiếu cố cho gia quyến của bọn thần là đủ.”
Thiết Tâm Nguyên hết nói.
“ Người Khiết Đan đã lấy đi rất nhiều hỏa khí, vì sao đại vương còn nhàn nhã như thế?”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ đầu mã vương cười:” Ta mong người Khiết Đan từ bỏ xạ kỵ, mang hỏa khí tới chơi mà còn không được.”
“ Hỏa khí dễ sử dụng, sát thương cao, nhưng điều quan trọng là phải học cách chế ngự nó, thao tác không cẩn thận là hại mình hơn hại người. Hiện giờ ai hiểu cách sử dụng hỏa khí nhất? Là chúng ta, chúng ta biết làm sao phát huy tác dụng của nó, lợi dụng nhược điểm của nó, chúng ta có cả công tượng doanh với hệ thống kiến thức hoàn thiện cùng hoạch định phương hướng phát triển trong tương lai.”
“ Nếu người Khiết Đan vứt bỏ sở trường, chuyện sang dùng hỏa khí thì chuyện mừng lớn.”
“ Thật sao? Trước kia đại vương coi nó như sinh mạng, cả Đại Tống muốn có cũng rất gian nan mà?” Mạnh Nguyên Trực nghi hoặc:
“ Đã giao cho Đại Tống rồi còn có bí mật gì nữa, không thấy xưởng thuốc nổ của Đại Tống bị nổ bao lần à, Vương An Thạch còn vội vàng tới chỗ chúng ta cầu kinh.”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu, chuyển đề tài hắn quan tâm nhất:” Không biết vương hậu ở Đông Kinh thế nào? Thế tử liệu có khả năng thành trữ quân Đại Tống không?”
“ Lão Mạnh, chuyện đó phụ thuộc vào chúng ta, chứ không phải ở Đại Tống, nếu lần này chúng ta đánh bại Khiết Đan, khả năng sẽ cao lên năm thành. Nếu chúng ta tiếp tục duy trì sự cường đại giàu có này thì khả năng tăng lên tám thành, nếu chúng ta phá Tây Hạ đoạt Yến Vân thì thành mười phần.”
“ Tới lúc đó không phải chúng ta mong Hỉ Nhi thành hoàng trữ Đại Tống, mà đám sĩ đại phu sẽ coi Hỉ Nhi thành hoàng trữ Đại Tống là thắng lợi của bọn họ.”
“ Đó là thắng lợi kiểu gì?” Mạnh Nguyên Trực tròn mắt không hiểu:
“ Huynh có biết vật tổ nguyên thủy của người Hán là con rắn lớn khó coi không? Từ con rắn biến thành rồng uy phong lẫm liệt thế này, đại xà tộc đã phải thôn tính không biết bao nhiêu bộ tộc, dung hợp vật tổ của họ lên rắn lớn của mình.”
“ Không phải mỗi lần đại xà tộc dung hợp khuếch trương đều là người thắng cuộc, nhưng bất kể là bị chiến bại, những bộ tộc cường đại kia đều đã biến mất, chỉ còn họ truyền thừa.”
“ Tồn tại mới là chân lý, đám người trong triều hiện thực lắm, bọn họ làm sao mạo hiểm khai chiến toàn diện với chúng ta được. Tới khi chúng ta đủ cường đại, bọn họ sẽ tự động đưa ra biện pháp hợp lý nhất để đưa Hỉ Nhi lên làm hoàng đế.”
Mạnh Nguyên Trực kích động nắm tay:” Chỉ còn hoàng tộc ..”
“ Đại Tống là cùng sĩ đại phu cai trị thiên hạ mà, ha ha ha ..”
“ Ha ha ha.” Mạnh Nguyên Trực cũng ngửa cổ cười lớn, khi Thiết Hỉ lên làm hoàng đế, hắn có thể được an táng long trọng trong mộ tổ Mạnh gia rồi.
Mã vương đeo khẩu trang có vẻ hưng phấn lắm, cứ dẫm mạnh vó đập nát hết băng tuyết trên đường, còn thi thoảng chạy một lúc.
Cho dù là kỵ binh, dẫn theo đội xe bước thấp bước cao đi cả một buổi sáng cũng chỉ được ba mươi dặm, đường xá khó đi chỉ là một phương diện, chủ yếu là quá lạnh, quân sĩ xuống ngựa đẩy xe một lúc là chân lạnh cóng, không cẩn thận dính da vào giày là nguy.
Mạnh Nguyên Trực phải hạ lệnh nghỉ ngơi, đốt lửa đun nước nóng.
Bầu trời mù mịt, không trung toàn là nước nửa ngưng kết, sương mù không phải do mặt trời làm bốc hơi nước, mà nhiệt độ quá thấp, đông cứng trong không khí, trôi nổi giữa không trung hại người.
Ngay cả những người sống cả đời ở Tây Vực cũng không nhớ đã bao giờ lạnh như thế chưa.
Có lều cũng không khác gì không có, đốt bếp lò lên, ngồi trong lều vẫn cứ phả hơi thành băng, lửa cháy cao hai thước mà không ấm được là bao.
Mạnh Nguyên Trực đi từ ngoài vào, khẽ báo:” Đại vương, tướng sĩ lạnh tới không chịu được nữa, có người dùng đạn cháy sưởi ấm.”
Thiết Tâm Nguyên thất kinh ra ngoài, thấy khói đen bốc cuồn cuộn, cả một mảng cây bụi lớn bị lửa thiêu cháy rừng rực, thời tiết này không sợ lửa cháy lan thành họa, nhưng quân pháp nghiêm cấm tùy ý sử dụng ngoài chiến trận, chứng tỏ quân sĩ lạnh tới bấp chấp cả quân pháp rồi.
“ Đồ giữ ấm của chúng ta còn đủ không?”
“ Mỗi người đều có áo bông và túi ngủ, nhưng không kháng cự nổi thời tiết lạnh thế này, lạnh tới mức này thật vô lý, Cáp Mật bao năm qua chưa bao giờ lạnh như thế.”
Thiết Tâm Nguyên không còn tâm trạng nào thảo luận chuyện biến đổi khí hậu nữa, hỏi thẳng:” Có cách nào không?”
Mạnh Nguyên Trực lắc đầu:” Không có, phải cắn răng mà về Thiên Sơn thành thôi, nếu không sẽ tổn thất lớn.”
Tây Vực mấy năm qua liên tục lập kỷ lục về nhiệt độ thấp, năm ngoái một đợt không khí lạnh bất ngờ khiến một bộ tộc nhỏ do chưa đủ lương thực dự trữ nên cố nán lại hoang nguyên, cuối cùng biến thành băng hết.
Lừa ngựa trâu bò bị đóng băng thậm chí còn ở tư thế đứng, bọn chúng chưa chết đã bị băng tuyết do không khí lạnh mang theo đóng cứng.
Thiết Tâm Nguyên không muốn gặp phải cảnh ngộ tương tự.
Lúc này còn tiếp tục hành quân là thiếu trách nhiệm với sinh mệnh của tướng sĩ, cắm trại tại chỗ cũng không phải là ý kiến tốt, nhưng không còn cách nào khác.
Đất đai đông cứng còn lạnh hơn cả sắt, ngay cả muốn đào một cái hố để tránh rét cũng không được.
Mạnh Nguyên Trực lệnh quân sĩ mặc toàn bộ đồ chống rét lên người, ba vạn bốn nghìn quân sĩ, nếu không thoát được đợt không khí lạnh này sẽ là thảm họa.
(*) Lão Kiết miêu tả tốt quá, đáng tiếc đang nóng chảy mỡ ra.