Vương Nhu Hoa hôm nay mở đại tiệc chiêu đãi toàn bộ quý phụ của Cáp Mật, Triệu Uyển cũng muốn nhân cơ hội này định ra đẳng cấp thân phận, Úy Trì Chước Chước muốn thu hút thêm lượng lớn cổ đông cho sản nghiệp len dạ cùng phát tài, vì thế phủ thành chủ không có chỗ cho Thiết Tâm Nguyên.
Đám sĩ tử thế gia tử Đại Tống bây tới tướng quốc phủ bái kiến Hoắc Hiền, phải qua khảo hạch mới cân nhắc quan chức của họ.
Đây là đại điển chọn hiền tài đầu tiên của Cáp Mật, Lưu Phân cho rằng tạc dụng của Thiết Tâm Nguyên trong việc này không lớn, y chỉ cần phát lương cho người được chọn là được.
Thế là giữa lúc Cáp Mật bận rộn, Thiết Tâm Nguyên thành phế vật không có gì làm,
Nghĩ một lúc y quyết định đi tìm Đồng Tử.
Đồng Tử sống rất hạnh phúc, chỉ cần nhìn thôi là thấy rồi, dù mặt dính đầy mực, vẫn cực kỳ phấn chấn, chắc là nữ nhân Ba Tư kia cho hắn động lực mới để tiến lên.
"Tôn Dương chính điếm tuyển được cao thủ nấu rượu, dày công nấu ra Lê hoa bạch thơm thuần, có thể làm say toàn thành .."
Đó là tờ rơi quảng cáo của Tôn Dương chính điếm.
" Rượu nếp Trương Hoa Mã đệ nhất Thanh Hương thành, đại vương cũng khen ngon." Bên trên tờ giấy này vẽ một bát rượu nếp, rất sinh động.
Thiết Tâm Nguyên không nhớ ra mình quen tên Trương Hoa Mã này, mai đi tìm, ăn không ngon sẽ đập cửa hiệu nhà hắn.
Xưởng in của Đồng Tử làm ăn rất tốt, mở cửa chưa bao lâu đã có hơn mười cửa hiệu tới tìm hắn in quảng cáo, người có thể bỏ tiền in quảng cáo đều là cửa hiệu cao cấp, khách hàng cũng là quần thể trí thức biết chữ, ví như sĩ tử mới từ Đại Tống tới.
Thiết Tâm Nguyên hồi nhỏ cũng từng giúp Đồng Tử in chữ, làm quen lại rất nhanh, in xong quảng cáo hỏi:” Nữ nhân kia đâu rồi?”
Đồng Tử múc gầu nước uống:” Đi rồi.”
“ Hả?”
“ Đi rồi, nàng ấy muốn ta mỗi tháng cấp cho nàng mười quan tiền mới ở lại bên ta, ta không trả nổi, thế là nàng đi luôn.”
“ Dứt khoát thế sao?” Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Thiết Tâm Nguyên, Hách Tư Đề Á dung mạo bình thường, nên Tiết Tâm Nguyên chẳng có ấn tượng gì với nàng, y ngạc nhiên vì sự dứt khoát của Đồng Tử hơn:” Ngươi không giữ lại à?”
“ Vì sao phải giữ?”
“ Chẳng phải ngươi thích nàng sao?”
“ Vậy cũng không thể cản trở người ta kiếm tiền, thanh xuân của nữ nhân được vài năm, nếu không tranh thủ thời gian này kiếm đủ tiền thì nửa đời sau sống bằng gì?”
Thiết Tâm Nguyên cứng họng, muốn phản bác ra mà không biết từ đâu, đây là tiêu chuẩn tư tưởng Tây Vực, không ngờ Đồng Tử học nhanh như thế. Chợt nhận ra, mọi người đều làm việc theo quy luật xã hội, chỉ y là dị loại.
Triệu Uyển cho rằng mình là vương hậu, ức hiếp Úy Trì Chước Chước là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Úy Trì Chước Chước cũng cho rằng mình đáng bị ức hiếp, điều duy nhất có thể làm là thông qua các loại thủ đoạn để giảm thiểu tổn thất.
Cho nên mẹ mới cho rằng đánh một trận là được, nhi tử chẳng nợ hai nhi tức phụ cái gì, nhi tử đương nhiên phải làm đại gia, được hai nữ nhân cung kính, giờ nhi tử lại vì thế mà tự thấy có lỗi, là thứ vô dụng, tất nhiên là mặt nặng mày nhẹ với y.
Đồng Tử thấy Thiết Tâm Nguyên không ngừng dùng tay đấm đầu, còn tưởng y không vui:” Hách Tư Đề Á đi theo một thợ da, ta cũng không biết đi đâu.”
Thiết Tâm Nguyên ôm Đồng Tử một cái:” Ngươi làm rất đúng, là ta sai, sai lớn.”
Trên đường về phủ thành chủ, Thiết Tâm Nguyên hối hận không thôi, dùng tính cách đỏng đảnh của nữ nhân đời sau mà suy đoán hành vi của hai nàng đúng là ngu.
Bao năm qua chỉ quen chiều chuộng, yêu thương Triệu Uyển, quên mất nàng là nữ nhân lớn lên trong cái ổ chủ nghĩa phong kiến, chỉ cần mình lờ hai nàng đi, dưới sức ép xã hội lễ giáo, họ sẽ tự tìm được cách chung sống, chính mình mới là người khiến mọi chuyện phức tạp.
Vừa mới về tới cửa, nhìn thấy xe ngựa nghìn nghịt, oanh yến ríu rít, y quay đầu đi luôn, ở nhà lúc này y ở phe thiểu sổ tuyệt đối.
Tướng quốc phủ cũng tấp nập, tín sứ, tư lại, quan viên ra vào như phố chợ, Thiết Tâm Nguyên không đi theo cửa chính, ra hậu môn, tiến vào vườn hoa nhỏ, hoa nghênh xuân nở rất đẹp, cánh hoa vàng tầng tầng lớp lớp che kín thân cây thấp lè tè.
Hoắc Hiền là người sống đơn giản, một ấm trà, hai món bánh điểm tâm thôi cũng đủ làm ông ta hài lòng rồi, thấy Thiết Tâm Nguyên tời liền pha ấm trà nóng mời đại vương.
Bánh đào cho nhiều mỡ lợn quá, xốp, nhưng ngấy, Thiết Tâm Nguyên ăn một cái rồi thôi, trà thì không tệ, nước trà vàng vàng, nhìn đã thấy thơm.
Hoắc Hiền bọng mắt to tướng, khi mắt mở ra như cá vàng, song vẫn sắc bén, chậm rãi uống trà, khi hít hết hương thơm của chén trà mới đặt xuống:” Thương đạo tới La Mã thành khả năng cao sẽ được đả thông, chúng ta có thể thở phào rồi.”
“ Thể diện của A Đan và A Y Toa lớn thật.” Thiết Tâm Nguyên đem hết trọng lượng của mình lên ghế, thể thân thể nghỉ ngơi tối đa:
Con đường tơ lụa đã bị cắt đứt ba trăm năm rồi, không phải vì hai bên không có nhu cầu giao dịch, mà vì thương đạo này chiến loạn không dứt, đạo tặc như rươi, khiến người ta phải từ bỏ.
Thêm vào người Ả Rập và người Tống đồng thời khai thác con đường tơ lụa trên biển, dưới năng lực vận tải lớn và tiêu hao ít trên đường, càng làm người ta lãng quên thương đạo từng phồn hoa.
Không có con đường tơ lụa các quốc gia ở Hà Trung, Tây Vực dần đi xuống, khiến cho sử sách ghi chép lại về nơi này thường chỉ có vài chữ, mà còn là suy đoán. Dẫn tới đời sau các quốc gia ở Hà Trung muốn nghiên cứu lịch sử quốc gia, tư liệu duy nhất vẫn là hơn hai nghìn chữ trong Hán Thư.
Khi Cáp Mật chiến tranh với Khiết Đan, Tây Hạ, A Đan tấn công Thiên Trúc, mang về vô số chiến lợi phẩm, song lại chẳng thể chuyển hóa thành tài phú. Vì thế A Y Toa phái sứ giả tới chỗ phụ thân nàng, hi vọng mượn sức ông ta mở đường hành hương, đồng thời uy hiếp người Bách Bách mở thương đạo về phía tây, thực tế đường hành hương cũng thói quen dùng như thương đạo.
Không ngờ kế hoạch to lớn của nữ nhân đó lại thành công, các quốc gia nội địa phương tây rất muốn giao dịch với thương nhân phương đông, vì đám thương nhân Uy Ni Tử ( Venice) đang lũng đoạn thị trường.
Bái Chiêm Đình và Tắc Nhĩ Trụ không tiếp nhận tập đoàn lợi ích do hải tặc và hung đồ ở Uy Nhi Tư tạo thành, cũng tích cực tìm kiếm thương đạo khác, vì thế kế hoạch của A Y Toa được đa số quốc gia có con đường tơ lụa cũ đi qua tán đồng.