Khi A Đan trở về thì A Y Toa đã ngủ rồi, nghe thấy tiếng bước chân của hắn liền thức dậy, A Đan về sớm hơn nàng nghĩ.
“ Chàng giết Mã Hi Mồ rồi à?”
A Đan ngồi xuống lắc đầu:” Ta đưa tới chỗ Thiết Tâm Nguyên, ta muốn xem y đối diện thế nào với bằng hữu kiêm kẻ địch này.”
A Y Toa nép mình vào lòng hắn:” Chàng chắc Thiết Tâm Nguyên để hắn vào Cáp Mật chứ.”
A Đan nâng khuôn mặt kiều diễm của A Y Toa lên:” Nơi Mã Hi Mỗ phải dừng bước sẽ chính là địa điểm hai nước thương đàm.”
---❊ ❖ ❊---
Bất kể A Đan hay A Y Toa, Triệu Uyển, Úy Trì Văn, Úy Trì Chước Chước, Cạc Cạc đều đang tiến bộ cùng thời đại.
Chỉ có Thiết Tâm Nguyên như tảng đá giữa dòng nước, chẳng có gì thay đổi, tiến trình lịch sử với y mà nói chẳng có gì bất ngờ.
Trừ đại nhi tử thích đạp nước, và nhị nhi tử suốt ngày ngủ, bú sữa, đái dầm ra, thay đổi mà y tác động vào thế giới này không đáng nói.
“ Con là chứng cứ sự tồn tại của cha ~” Thiết Tâm Nguyên bế Thiết Hỉ từ ao nước lên, nhìn đôi mắt đen láy của nó, trịnh trọng tuyên bố:
Thiết Hỉ báo đáp lại bằng tiếng khóc váng tai, nó đang chơi vui.
“ Khi con còn nhỏ không bao giờ khóc!” Thiết Tâm Nguyên kiêu ngạo nói với mẹ:
“ Con bị nước lũ làm sợ ngốc người thôi.” Vương Nhu Hoa ngồi trên giường vuốt ve hồ ly nói:
Thiết Tâm Nguyên không hài lòng với phán đoán vô căn cứ của mẹ, nhưng chẳng thể nói gì, một đứa bé không khóc quấy mới là bất thường.
Nhìn Triệu Uyển cẩn thận dùng khăn mềm lau nước trên người nhi tử, dùng khăn tay nho nhỏ bọc nhi tử lại, cuối cùng không biết dùng vải gì lau khô đầu nó, trong quá trình đợi tóc khô tự nhiên còn cho nó một bát sữa chua.
Người khác không nhớ chuyện bản thân khi còn nhỏ chứ y thì nhớ rõ lắm, mẹ chăm y đâu có tỉ mỉ như thế, lúc tắm cho y thì bất kể lau chân hay lau đầu đều cùng một miếng vải, còn sữa chua, trước khi y có thể tự kiếm tiền thì chẳng biết nó là cái gì.
“ Con hư tại mẹ.” Thiết Tâm Nguyên nói bốn chữ này chua như dấm:
“ Con thiếp là thế tử, trời sinh ra đã cao quý.” Triệu Uyển hừ một tiếng, liếc nhìn bà bà, thấy bà bà có vẻ không để ý:” Ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng còn có mặt mũi nói nhi tử.”
“ Ừ nàng thì hay rồi, khi ngủ với nàng, ta phải mặc khải giáp.”
Triệu Uyển tức thì mặt đỏ như gấc, đang muốn phản bác thì Vương Nhu Hoa nổi giận quát:” Ra ngoài cả đi.”
Hồ ly kêu mấy tiếng, hai phu thê đành về nhi tử rời nơi ở của mẹ.
“ Chàng không thích thiếp như xưa nữa rồi, có phải vì mới cưới một tiểu thiếp không?” Triệu Uyển u oán nói:
Thiết Tâm Nguyên mặt lạnh tanh:” Còn nói ta, khi chúng ta vừa mới thành thân, trước khi ngủ nàng đều buộc chân lại tránh đá vào ta, bây giờ nàng không làm thế nữa, rõ ràng là cố ý.”
“ Ai bảo chàng không ôm thiếp ngủ nữa.”
“ Không ôm nàng ngủ là vì không muốn bị nàng đá xuống giường, mỗi sáng ngủ dậy đều đau lưng mỏi gối, ai cũng nghĩ chúng ta đêm đêm hoan ái, vì chuyện này ta bị Âu Dương tiên sinh khuyên răn không ít.”
Triệu Uyển đuối lý liền đánh trống lảng:” Không nói chuyện này nữa, vì sao trong kho của thiếp thiếu tám viên ngọc thạch? Cho tiểu lão làm trang sức rồi à?”
“ Nếu nàng có cơ hội gặp A Y Toa sẽ thấy sợi dây chuyền trên cổ cô ta rất quen mắt.”
“ Gì, chẳng lẽ ngay cả A Y Toa mà chàng cũng ...”
Thiết Tâm Nguyên trừng mắt:” Trông ta giống kẻ háo sắc đến thế à?”
“ Cưới tiểu thiếp rồi còn nói mình thanh bạch.” Triệu Uyển cảm thấy mình đã có được thần khí chiến thắng Thiết Tâm Nguyên:
Thiết Tâm Nguyên cũng dự liệu được rồi, Triệu Uyển sống bao lâu thì cái chủ đề này cũng sẽ tồn tại bấy lâu.
Phủ thành chủ cùng với sự trở về của thái hậu, vương hậu và hai vương tử mà trở nên náo nhiệt, những quý phụ ra ra vào vào mặc bộ trang phục mùa xuân đẹp nhất, đeo những thứ trang sức thể hiện thân phận của mình nhất, như con khổng tước xòe cánh khoe vẻ đẹp của mình với nhân gian.
Giúp bọn họ giữ lại hình ảnh đẹp đẽ đó là Úy Trì Chước Chước, vì muốn có một bức tranh do Úy Trì Lôi vẽ quá khó khăn, trừ lão bà của Mạnh Nguyên Trực thì không ai có tư cách mời ông ta vẽ cho, nên Úy Trì Chước Chước liền có cơ hội thể hiện thân thủ.
Triệu Uyển về tiến hành một cuộc thanh tra kinh tế chưa từng có, trước khi sổ sách làm rõ, không ai được đụng chạm dù một xu trong kho.
Thế là Úy Trì Chước Chước liền dùng tài hoa hội họa của mình kiếm ít bạc vụn mua son phấn.
Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển dọc đường đấu khẩu tới khô họng, xách ấm trà lên thấy bên trong trống không, trên bàn chẳng có thứ gì mà ăn:” Hết nước rồi.”
Úy Trì Chước Chước đang cầm bút tô tô vẽ vẽ đáp:” Đại vương đợi chút, thiếp vẽ xong tranh cho Ngô phu nhân, sẽ có hai mươi quan tiền công, khi đó mua rượu nếp cho ngài ăn.”
Thiết Tâm Nguyên chép miệng nằm xuống ghế, nhìn trần nhà:” Đúng là hai hòa thượng không có nước mà uống.”
Úy Trì Chước Chước xong nét bút cuối cùng, đứng xa xa ngắm nghía tác phẩm của mình, hài lòng nói:” Đại phương xem, vóc dáng của Ngô gia phu nhân ...”
“ Sắp bằng Thiết Tam Bách rồi.”
Úy Trì Chước Chước không chịu, lắc tay y:” Đặt trên triều đường thì là hình mẫu của quý phụ rồi.”
“ Thực sự hết tiền rồi à, tháng trước Thỉ Xa tộc dâng lên hai trăm cân vàng cám, ta đưa nàng hết cơ mà.”
“ Thiếp dùng hết rồi.”
“ Hả?”
“ Giờ thiếp là tiểu thiếp lấy sắc lừa người, không tiêu tiền bừa bãi làm sao xứng với cái danh hồ ly tinh.”
Thiết Tâm Nguyên bóp trán:” Giỏi đi kiếm Uyển Nhi mà gây sự, đừng trút giận lên ta. Lão tử một ngày long nhan đại nộ trăm lần, dù đúc bằng thép cũng không chịu nổi.”
Rồi bực bội cầm miếng bánh cứng đờ ăn dờ trên bàn nhét vào mồm, Úy Trì Chước Chước cướp ngay lấy ném ra ngoài cửa sổ, vội vàng chạy đi, lát sau có ấm trà nóng và đĩa bánh tinh xảo đặt lên bàn, tiếp tục vẽ tranh kiếm tiền, không thèm để ý tới y.
Thiết Tâm Nguyên đau đầu, trong một khoảnh khắc muốn đưa Trạch Mã về sủng hạnh cho hai nàng biết mặt, lại sợ lúc đó thành loạn tam quốc thì mình hết sống.
Thôi thì cắn răng mà chịu vậy.