“ Đại vương, ngài nói đi chứ, chặn ngài lại ở đây không phải là chủ ý của mạt tướng, có giận đừng trút lên mạt tướng.”
Đầu xuân rau dại chưa nhú, thân binh đào đất tan băng được ít củ, chế thành món rau, Thiết Tâm Nguyên rất thích, kệ Dương Hoài Ngọc tới tìm mình kể khổ, cứ ăn hết bát canh mới lau miệng nói:” Sau này nhi tử của ta làm hoàng đế, ngươi mà dám thông đồng với ngoại quốc, ta chặt đầu.”
Dương Hoài Ngọc cười khổ:” Vỗ mông ngựa sờ nhầm dái ngựa rồi, đại vương phải giận Phú Bật mới đúng chứ.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Ai vì chủ nấy, Phú Bật tuy ngu xuẩn một chút, nhưng ông ta trung thành với Đại Tống không phải là sai.”
Dương Hoài Ngọc vốn tới đây để xem có chút đền bù quân lương nào không, thấy Thiết Tâm Nguyên thái độ cứng rắn đành bỏ:” Mạt tướng chạy chậm một chút thôi là mất mạng rồi.”
“ Không tổn thất nhân mạng, các ngươi không nhớ, không thể hiện quyết tâm không thoái nhường của ta.”
“ Đại vương có thể sai sứ giả tới, ngài không nhìn xem, đám tướng sĩ ngốc nghếch kia có ai coi quân Cáp Mật là địch đâu, đều là tướng sĩ bách chiến, mức độ mẫn cảm với địch cực cao, nếu là đội quân khác, họ không lơ là như thế.”
Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng:” Ăn lương thực Cáp Mật ta bao năm, dù là lợn cũng thân rồi, bọn chúng dám thù địch với Cáp Mật thì ta chẳng để chúng sống.”
Dương Hoài Ngọc thở dài:” Thôi vậy, không nói chuyện nhỏ này nữa, khi n ào chúng ta tiến binh Khách La Xuyên?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Chí của ta chỉ ở Hành lang Hà Tây, còn hai châu Ngân Hạ, có lấy được hay không thì phải xem bản lĩnh các ngươi. Dù ta muốn giúp cũng không được, nếu không lúc đó triều đình Đại Tống sợ Cáp Mật hơn cả Tây Hạ.”
“ Hành vi của Phú Bật cơ bản đại biểu cho thái độ triều đình Đại Tống, Lão Dương, ngươi nên biết nếu ta chiếm hữu Lương Châu phủ, Đại Tống có thể chấp nhận, vì nơi này nằm trong vòng vây của quân đội Đại Tống, chỉ cần ta không trú trọng binh ở đây, thần kinh quá mẫn cảm của họ sẽ không kích thích quá độ.”
“ Nhưng nếu tiến binh Khách La Xuyên, lúc đó ta có thể thoải mái mở rộng rồi.”
Nói tới đó ném vò rượu tới:” Uống đi, coi như rượu tiễn chân.”
“ Đại quân Cáp Mật tiến tới đây là dừng, nói với Phú Bật, hai trăm dặm nữa sẽ do quan văn tiếp nhận, chớ giở trò chọc giận ta. Ta về đây, nếu các ngươi tiếp tục giữ áp lực với Một Tàng Ngoa Bàng, ta giữ ba nghìn kỵ binh ở Cổ Lãng là đủ.”
Dương Hoài Ngọc sáng mắt, điều này có nghĩa là an nguy của hành lang Hà Tây nằm trong tay quân đội Đại Tống rồi, đây là nhượng bộ cực lớn của Cáp Mật:” Tiếp theo, đại vương định làm gì?”
“ Tiêu diệt cái Tổ Phổ quốc rắm chó, giúp các ngươi thu hút sự chú ý của Khiết Đan.”
“ Đại vương định tiến quân Vân Trung sao?”
Thiết Tâm Nguyên phẩy tay:” Ăn rồi uống rồi thì đi đi, tránh Phú Bật cho rằng ngươi đã đầu hàng Cáp Mật.”
Dương Hoài Ngọc thất vọng lắm, hắn kỳ thực rất mong có thể cùng Thiết Tâm Nguyên tấn công Khách La Xuyên.
Quân Tống tháo chạy đã nhanh chóng tụ lại lập thành quân ngũ, kỵ binh lên ngựa, bộ tốt chỉnh đội hình, rút về Lan Châu phủ.
Hoắc Hiền đứng trên vách núi tiễn quân Tống đi, thở phào:” Cũng tốt, thế này khi dung hợp hai nước không quá tốn công.”
Thiết Tâm Nguyên không lạc quan như vậy:” Không đơn giản đâu, ít nhất phải vài chục năm, hai đời người khi bọn họ quen với chuyện này thì Cáp Mật với Đại Tống mới có thể.”
Hoắc Hiền vuốt râu:” Vậy là đại vương cho rằng Cáp Mật sẽ dung hợp Đại Tống ?”
Từ sử thư mà xét bất kỳ dị tộc nào muốn dung hợp Hán tộc đều thất bại, chưa từng có ngoại lệ.
“ Cáp Mật sẽ mãi mãi là Cáp Mật, cái dung hợp chỉ là hệ thống hành chính quản lý thôi. Ta không để Cáp Mật mình dày công gây dựng mất đi bản sắc của mình.”
“ Ha ha ha, đại vương đã tự tin thế lão thần cắn răng sống thêm hai mươi năm nữa mở mắt xem, nếu không phải là thái hậu hủy đan dược, thần sống thêm trăm năm không hề gì.”
“ Hừ, không có mẹ ta hủy nó thì ông xanh mộ lâu rồi.”
“ Dù sao đan dược không còn, đại vương nói sao chẳng được.” Hoắc Hiền quay đầu về phía Cáp Mật, giọng bùi ngùi lẫn tiếc nuối:” Đại vương, thần thực sự muốn sống thêm năm mươi năm nữa.”
“ Đại vương, có tin khẩn từ Khách Lạt Hãn.” Thiết Tam Bách ở dưới núi chạy lên, giơ cao một phong thư vừa vẫy vừa gọi:
Đợi hắn lên tới nơi Thiết Tâm Nguyên vừa mở ra xem đã nhíu mày:” A Nhi Tư Lan (Alp Arslan) cha của A Y Toa đánh bại quân Bái Chiêm Đình ở phía tây, bắt sống hoàng đế La Mạn Nỗ Tư đệ tứ (Romanos IV), toàn bộ địa khu Bái Chiêm Đình đã thu phục vào tay ông ta.”
Rồi đưa cho Hoắc Hiền:” Đã là chuyện tháng tám năm ngoái rồi.”
Hoắc Hiền mặt trở nên nghiêm trọng:” Đại vương, đường xa như vậy, biết được là quý rồi, nếu không phải A Đan vương nhìn ra nguy hiểm trong đó, đoán chừng chúng ta vẫn chưa biết.”
“ Ài, Lạc Mạn Nỗ Tư không biết dùng binh, lại thích cầm quân, thế này không bại sao được?”
Thiết Tâm Nguyên cũng cảm thán:” Bốn ngày, một trăm vạn quân bị người ta đuổi bắt, dù là đàn lợn cũng đâu bắt nhanh như thế.”
Hoắc Hiền xem hết thư chắp tay sau lưng:” Tắc Nhĩ Trụ đánh bại một đám ô hợp thần không quan tâm, nhưng Tắc Nhĩ Trụ vương thả La Mạn Đỗ đệ tứ làm thần chấn kinh.”
“ Nếu người Tắc Nhĩ Trụ dồn ép, Bài Chiêm Đình sẽ đoàn kết chống ngoại xâm, nay ông ta lại thả quốc vương chiến bại trở về, Bái Chiêm Đình chỉ có thua tiếp và thua tiếp thôi, cha A Y Toa thật lợi hại.”
“ Ta không sợ quân đội Tắc Nhĩ Trụ, cho dù ông ta cường đại tới mấy, đến Cáp Mật cũng là cung giương hết đà. Cáp Mật ta lại dưỡng sức bảy năm, sử dụng hỏa khí cũng thuần thục, ba trăm hỏa pháo của chúng ta sẽ bắn địch nát bét.” Thiết Tâm Nguyên ngạo nghễ:” Xưa nay đánh trận, Cáp Mật Ta có sợ ai.”
Hoắc Hiền chắp tay:” Đại vương, quốc gia tuy lớn, hiếu chiến ắt vong.”
Thiết Tâm Nguyên bực mình:” Sáu năm qua Cáp Mật ta chỉ có mỗi chiến dịch này, vậy mà các ngươi cứ thi thoảng lại lấy câu này ra nới bản vương.”
“ Đó là chức trách của lão thần, lúc đại vương đắc ý thì nhắc đại vương cẩn thận, lúc đại vương sa sút phải làm đại vương phấn chấn lại.” Hoắc Hiền nghiêm nghị nói:” Trong nhà, trong nước, lúc nào cũng cần có người đầu óc tỉnh táo, người đó nếu không phải là đại vương thì phải là lão thần.”
“ Đại vương ở Lương Châu giết chóc đã quá đáng rồi, bất kể giết ai, giết người chỉ là thủ đoạn chấn nhiếp, đạo lý cái gì quá cũng không tốt, ắt đại vương hiểu, điều này ảnh hưởng tới thanh danh đại vương, liên lụy tới đánh giá của đại vương trên lịch sử.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Ta thà để lại đánh giá khiến người ta sợ hãi chứ không muốn như nhạc phụ ta, được thanh danh tốt nhưng cả đời vô vi. Thực ra quân vương của quốc gia là dùng để khiến kẻ địch căm hận và sợ hãi, nếu mà được kẻ địch yêu quý thì nói lên rằng quân vương đó không xứng chức.”