Ký thực Thiết Tâm Nguyên dám tự tin như vậy vì thư của Lý Xảo đang cất trong lòng.
Chuyện này ăn một trận đòn là xong, trước đó còn không biết phải dỗ dành Triệu Uyển ra sao, sau khi nhận được bồ câu truyền tin, Thiết Tâm Nguyên nhảy cẫng lên vỗ tay vì trí tuệ của mẹ.
Mẹ đang giúp y dùng cách nhanh nhất thô bạo nhất hàn gắn tình cảm gia đình, trần đời không ai tốt với mình hơn mẹ nữa rồi.
Hành hạ hồ ly mãi cũng không tốt, lúc này hành hạ Úy Trì Chước Chước thì cũng vô sỉ quá, Thiết Tâm Nguyên liền về thư phòng.
Mã vương cũng lẽo đẽo theo sau, dùng con mắt độc nhất quét một vòng, thấy không có gì để ăn, cũng chẳng có gì để chơi, thuận miệng ngậm chậu cây cảnh Thiết Tâm Nguyên đặt trên giá sách.
Cây cảnh là thứ xưa nay để tạo hình chứ không phải là đế ăn, là hồ dương cảnh m à ngay cả sơn dương ăn tạp nhất cũng không thèm, nói gì mã vương là quý tộc trong giới ngựa.
Thiết Tâm Nguyên nhìn mã vương nhổ cây cảy ra, lấy móng dẫm nát, sau đó chổng mông vào y, đứng chặn ở cửa không đi nữa.
“ Này, làm sao lại chặn cửa thế?” Úy Trì Văn bê một chồng văn thư vất vả đẩy mã vương mới chen được vào phòng:” Đại vương, nó làm cái gì vậy?”
Thiết Tâm Nguyên thuận miệng đáp:” Giống ngươi, nó bất mãn chuyện điều chỉnh chức vụ.”
Úy Trì Văn gãi đầu:” Thần vì sao lại bất mãn, điều lệ ti chỉ có hai quan viên là thần và Vương Đại Dụng, đợi vào năm nữa lão Vương chết vì ăn nhiều hoặc là tham ô bị chặt đầu, thần sẽ là lão đại.”
“ Mọi chế độ quy định ở Cáp Mật từ tay thần mà ra, chưa tới hai mươi đã đảm nhận trọng trách của tể tướng, sao lại bất mãn?”
Thiết Tâm Nguyên trừng mắt:” Không được nói thượng ti như thế.”
“ Thần nói cả trước mặt Lão Vương rồi, lão già đó nói nằm mơ, sau đó tới trưa ăn thêm một cái đùi gà, đoán chừng muốn chết luôn ở cái ghế đó. À, phải rồi ... Chắc là do tỷ tỷ thần nói linh tinh, tỷ ấy gần đây không bình thường, toàn làm việc thiếu suy nghĩ.”
Thiết Tâm Nguyên hài lòng tiểu tử này trưởng thành hiểu chuyện lắm rồi:” Vương Đại Dụng làm gì ngươi mà ngươi mong ông ấy chết sớm?”
Úy Trì Văn chỉ chồng văn thư dầy:” Toàn do thần làm cả đấy, ông ta lấy ra hai cuốn ( lại bộ thất ti pháp) và ( Cảnh Định lại bộ điều lệ), muốn thần và mười mấy tư lại trích dẫn sao chép toàn bộ, nhiều khi chỉ thay hai chữ Hoàng Tống bằng Cáp Mật.”
“ Thần nói những điều lệ này không thích hợp với Cáp Mật, chỉ hại nước hại dân, ông ta bảo thần muốn chế định điều luật, thần phải đọc ( Khổng tử ) ( Mạnh tử ) ( Thượng thư ) ( Tả truyện ) ( Xuân Thu ) ( Luận ngữ ) còn phải tinh thông ( Chu lễ ) tới ( Pháp kinh) do Lý Khôi thời Chiến Quốc, ( Luật lệnh) của Tiêu Hà Đại Hán biên soạn.
“ Còn nói thần là thằng ngốc không hiểu gì hết ... Thiếu chút nữa thần giết ông ta.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vai hắn:” Những thứ đó ta cũng học rồi, khi đó chỉ muốn giết đám giáo dụ Thái học, ngươi còn trẻ, còn có thời gian để học.”
“ Đọc sách là chuyện ngàn năm, mấy năm qua ngươi bỏ bê rồi. Tiểu Văn, thủ đoạn có thể đắc thế nhất thời, học vấn mới là nền tảng sâu xa, làm quan cao cần có học vấn sâu rộng lẫn thủ đoạn thuần thục mới ngồi vững được.”
Úy Trì Văn cúi đầu mãi lẩm bẩm:” Thần đi học.”
“ Cạc Cạc, ngươi cười cái gì đấy, ngươi phải theo A Nhị đọc binh thư, đừng trốn, ta sẽ nói với họ, ngươi mà trốn tự biết hậu quả.”
Nhìn hai tên huynh đệ khổ nạn gục đầu lầm lũi bước đi, Thiết Tâm Nguyên thở dài.
Chuyện này nhìn đơn giản là tranh cãi giữa Vương Đại Dụng và Úy Trì Văn kỳ thực có nguyên nhân sâu xa, đám quan viên tư lại trước kia tới Cáp Mật làm quan đang rất hoang mang, Cáp Mật vốn là nơi duy nhất chấp nhận cùng cho họ cơ hội thể hiện tài hoa, song cùng với lượng lớn sĩ tử tới Cáp Mật, con đường này cũng gặp vấn đề.
Hoắc Hiền thời gian qua bận rộn làm công tác trấn an nhân tâm, hiệu quả không được cao, Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị mở đại hội nghị do quan viên cấp huyện lệnh trở lên tham gia, dùng hình thức lập pháp để cho những người có cống hiến trọng đại với Cáp Mật này một viên thuốc an thần.
Ở Cáp Mật, thăng tiến không luận xuất thân mà luận thành tích.
Thiết Tâm Nguyên ngồi phê duyệt tấu chương mà không sao tập trung được, thi thoảng nhìn ra cửa, dù biết mẹ về sẽ phái thám tử báo tin từ trước, vào thành cũng có người truyền tin, song vẫn làm chuyện ngờ ngẩn đó.
Dù sao cũng không thể tập trung làm việc, Thiết Tâm Nguyên quyết định thôi luôn, dù sao đã rất lâu rồi không đi dạo phố. Thiết Tâm Nguyên liền đội nón sâu, mặc thanh y, đi một đôi giày vải bình thường tới không thể bình thường hơn, đeo kiếm, một kiểu trang phục du hiệp thịnh hành, tự tin sải bước giữa đường phố Thanh Hương thành, cảm thụ biến hóa của nơi này.
Qua hai con phố, mua vài món ăn vặt, vừa mới định vào hiệu bánh mới mở thì bỗng đâu có một người lao tới ôm chân hét lớn:” Nguyên ca nhi, cứu ta với.”
Thị vệ tuy cảnh giác xung quanh, không ngờ tên ăn mày rách rưới đang ngồi đó đột nhiên nhào tới, hơn nữa còn thực hiện được mục đích, khiến cả đám mồ hôi ròng ròng, nếu chẳng may là thích khách ...
“ Vương bát đản, lão tử đã cải trang thành thế này mà ngươi còn nhận ra được à?” Thiết Tâm Nguyên vừa nói vừa lạnh lùng liếc mắt đám thị vệ:
“ Hu hu hu, dù ngươi cháy thành tro ta cũng nhận ra.”
Nhìn người bạn từ thủa nhỏ đầu tóc bù xù, quần áo bẩn thỉu, Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Được rồi, đừng khóc nữa, sao thành ra thế này, không ở Lâu Lan thành mở xưởng in, chạy tới đây làm gì?”
Đồng Tử ngớ ra:” Hả, ngươi biết nhà ta tới Tây Vực sao?”
“ Thừa lời, ngươi nghĩ ưu đãi của nhà ngươi là ở trên trời rơi xuống chắc, đi theo ta, xem chừng lâu rồi ngươi chưa ăn uống gì.” Thiết Tâm Nguyên đá Đồng Tử ra, một hiệp khách lại bị tên ăn mày ôm chân, mất mặt:
Đồng tử vội vàng bò dậy, bắt gặp ánh mắt giết người của đám thị vệ, bám sát Thiết Tâm Nguyên không dám rời nửa bước.
Thịt dê ở Tôn Dương chính điếm có thể gọi là nhất tuyệt ở Thanh Hương thành.
Đúng, mọi người không nghe nhầm đâu, đúng là Tôn Dương chính điếm cái tửu lâu xa hoa của Đông Kinh từng bị Lý Xảo cho một mồi lửa thiêu rụi, giờ quang minh chính đại mở ở phố bắc phồn hoa nhất của Thanh Hương thành.
Giống Phàn Lâu, thích xây cao, giành cho loại khách thích ngồi trên cao, nhìn thấy chuyện xảy ra trong cấm uyển của hoàng gia.
Lý Xảo muốn cho mồi lửa thiêu lần nữa, Thiết Tâm Nguyên không cho, người ta không phạm pháp, mỗi năm lại nộp khoản thuế lớn, sao lại đốt? Đó mới là phạm tội.
Ký ức của Lý Xảo về Tôn Dương chính điếm không tốt, Thiết Tâm Nguyên lại lưu luyến, ở đó lần đầu thấy phong thái của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, tuy mỹ nhân không còn, song tài nghệ của Tôn Dương chính điếm vẫn được lưu truyền.
Thực sự mà nói, bất kể là Cáp Mật hay Đại Tống, chẳng có mấy tửu điếm so nược với nó.