Thiết Tâm Nguyên xử lý văn thư tới khi có mùi thối khét truyền vào mũi mới ngẩng đầu lên, thấy bộ mặt hết sức khó coi của Vương An Thạch.
“ Đại Thạch thành đã bị lửa lớn nung tới mức mỡ người chảy ra ngập cả mặt đất, tiến vào trong thành mà nơm nớp lo sợ, không dám mở mắt nhìn, chỉ sợ thấy thảm cảnh nhân gian.” Vương An Thạch giọng lạc cả đi:
Thiết Tâm Nguyên nhạt giọng:” Nên ta mới không vào thành.”
“ Lão phu vừa rồi thất thố, đại vương đừng để trong lòng.” Vương An Thạch ngập ngừng một lúc, cuối cùng thở dài chắp tay rời đi.
Một trận oanh kích của hỏa pháo không chỉ đánh tan ba vạn quân Tây Hạ, cũng làm Vương An Thạch tới nay chưa lấy lại hồn vía, không dám có thái độ tùy tiện với Thiết Tâm Nguyên như trước.
Ông ta chợt nhớ tới Nhân Bảo thượng sư miệng đọc Phật hiệu mà không biết vì sao trong lòng đầy sát khí, Tát Già Hoạt Phật chết đi sống lại càng coi mạng người như cỏ rác, giết chóc vô số.
Trước khi ra ngoài lòng cảm khái không biết mảnh đất rộng lớn này chịu bao nhiêu tổn thương mới sinh ra một đám người đáng sợ như vậy.
Tây Vực, thực sự cần nhìn lại mảnh đất này rồi, Đại Tống vẫn còn phản ứng chậm chạp như vậy chỉ e họa vong quốc không xa.
Thiết Ngũ dẫn quân đội thành Sa Thạch hỗ trợ Lý Xảo, Vương An Thạch cũng đi theo, ông ta muốn cơ hội này tới Thanh Đường thành tương đối gần, sau đó quay về Đại Tống.
Sự tình quá khẩn cấp rồi, ông ta muốn nhanh chóng đem tình hình Cáp Mật truyền về Đại Tống, tránh những kẻ trong triều dùng suy nghĩ chủ quan quá đương nhiên của mình định ra chính sách sai lầm với Cáp Mật.
Thực ra đã quá sai lầm, song vẫn kịp sửa chữa.
Thiết Tâm Nguyên ở lại Đại Thạch thành đợi một số kẻ, y đã gửi lời mời những sứ giả các quốc gia, bộ tộc Tây Vực tới đây, những kẻ cầm đầu đều đã bị y hạ lệnh bắt giữ, y định chặt đầu toàn bộ, sau đó nhờ Địch Y Tư mang tới cho Một Tàng thị.
Trước tiên là để những kẻ này sống ở Đại Thạch thành vài ngày đã, các tướng quân tiêu diệt nhục thể, còn hủy diệt linh hồn là chuyện của đại vương.
Đại Thạch thành vẫn giữ nguyên bộ dạng như lúc vừa bị thiêu hủy, Thiết Nhị lục soát khắp thành tìm được chưa tới bốn trăm người sống sót.
Bốn trăm kẻ này cũng không thể coi là người nữa, chúng chỉ khác người chết ở chỗ vẫn còn thở mà thôi.
Cảnh tượng trong ao chứa nước uống trong thành không cách nào dùng ngôn ngữ có thể miêu tả được, ao nước chu vị trăm trượng bị thi thể ních chặt, cho dù tất cả đã chết vẫn đứng trong ao, vì không có chỗ cho chúng ngã xuống.
Ao nước bên ngoài đã kết băng, ao nước trong thành giờ vẫn còn ấm.
Ngay cả người như Hứa Đông Thăng vào thành nửa ngày mà lúc quay ra cũng như thứ quỷ ăn xác, hai mắt đỏ ngầu, tay còn co giật, gân nổi chằng chịt khắp người. Quân tốt Cáp Mật vào thành ít nhiều đều có vấn đề, như không ăn được cơm, đêm gặp ác mộng, sợ bóng tối v.. v.. v...
Tình hình nghiêm trọng tới mức Thiết Nhị phải hạ lệnh quân tốt vào thành xử lý chiến trường không được phép vượt quá một canh giờ.
Cuộc chiến của Thiết Tâm Nguyên kết thúc rồi, Lưu Phân lần nữa can gián, một vị vương không nên tùy tiện rời vương thành, kiên quyết thỉnh cầu y trở về Thanh Hương thành, Thiết Tâm Nguyên đồng ý, song phải làm vài việc trước.
Chưa khi nào Thiết Tâm Nguyên thấy may mắn khi có Tát Già ở bên cạnh như vậy, lão thần côn này cùng một đám tăng nhân sát thủ vào quân doanh, tổ chức một tràng pháp sự lớn, còn dùng đá lập bia trấn hồn ở cổng thành, đám quân tốt bị chấn thương tâm lý mới dần khôi phục.
Thiết Nhị đang yên đang lành bỗng nhiên lại đổ bệnh, Úy Trì Văn vừa nói một câu tà ma nhập thể bị Thiết Tâm Nguyên phun bọt đầy mặt.
Từ lúc đại quân lên đường tinh thần Thiết Nhị đã căng như dây đàn, toàn quân chỉ trông cậy vào hắn, Thiết Tâm Nguyên không biết đánh trận là sự thực, không ai rõ hơn hắn, mọi chuyện đều do hắn an bài, Thiết Tâm Nguyên chỉ mỗi việc tuốt bảo kiếm hạ lệnh xung phong.
Căng thẳng vất vả quá độ là sự tàn phá lớn với thân thể vốn đã tả tơi của hắn.
Bây giờ cuộc chiến kết thúc, tinh thần thả lỏng, mọi thương tật cực nhọc đổ dồn tới.
Lều bạt dù dày thế nào cũng không thể ngăn cản gió lạnh đầu đông, thân thể hư nhược của Thiết Nhị rất sợ lạnh, vì thế Thiết Tâm Nguyên học kinh nghiệm từ Hứa Đông Thăng, cho Thiết Nhị vào một cái nồi lớn chứa toàn cát, dưới đáy nồi đặt hỏa long, suốt ngày đốt lửa. Người thường ở trong đó một lúc là toát mồ hôi, vậy mà Thiết Nhị vẫn quấn một cái áo choàng lông dày, miệng cứ há ra.
Thiết Tâm Nguyên đưa cho hắn bát nước thuốc:” Không có lưỡi đừng có nói, càng không được căn dặn hậu sự, không ai nghe được đâu, càng không rảnh để đoán.”
“ Nhi tử ta mùa xuân sang năm sẽ về, nó biết đi rồi, ngươi không muốn nhìn nó trưởng thành à?”
Thiết Nhị há mồm ô a một tràng dài, chả ai hiểu gì.
Thiết Tâm Nguyên cho thêm một cục đường vào bát thuốc, lẩm bẩm:” Năm xưa ngươi xẻo một đao thống khoái, giờ thì hối hận chưa, uổng phí bề ngoài tuấn tú.”
Thiết Nhị thích đồ ngọt, cũng chẳng còn cách nào, gốc lưỡi chỉ nếm được vị ngọt, còn chua đắng cay mặn thì không liên quan gì tới hắn.
Khả năng vị ngọt là vị hạnh phúc, Thiết Nhị mau chóng ngủ thiếp đi.
Ngủ được là tốt, chứng tỏ cơ thể còn sức phản kháng, chứ nếu tỉnh táo la hét như quỷ thì có nghĩa là chức năng phòng vệ của bản thân đã mất, chẳng thể cầm cự được mấy ngày.
Tình hình cuộc chiến không có nhiều tiến triển.
Tuyết đã xuống, dã nhân không thể vào Thiên Sơn lộ, chỉ có thể giằng co với Mạnh Nguyên Trực ở đồng hoang, đối diện với dã nhân chạy như ngựa, Mạnh Nguyên Trực cũng rất ít biện pháp, hi vọng dùng gió lạnh Tây Vực vây khốn đám dã nhân không có nhiều tiếp tế hậu cần này.
Trong sa mạc Tiêu Hiếu Mục ca vang tiến mạnh, A Đạt tầng tầng ngăn cản, gây sát thương cực lớn cho người Khiết Đan, song quân địch quá đông, năm phòng tuyến phòng ngự đã mất hai, đánh tới tầng thứ ba rồi, mấy trăm dặm sa mạc giữa mùa đông mà náo nhiệt hơn bất kỳ lúc nào.
Ba mươi vạn người tụ tập chém giết tối tăm trời đất, khiến kền kền khắp nơi tụ tập bay vòng vòng, quân hai bên chỉ cần ngẩng đầu nhìn kền kền trên trời là biết được chiến sự nơi nào vừa kết thúc.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.