Thanh Hương thành vào mùa đông vẫn phồn hoa như cũ, chỉ là trong thành có thêm nhiều người mặt mang vết xẹo đỏ sậm rất đáng sợ, đó là quân sĩ bị lạnh nứt da, không khôi phục được.
Liêu Ngũ Thúc cẩn thận phục vụ một đám quân hán uống rượu, những kẻ này bộ dạng hung dữ, uống rượu toàn từng bát lớn, không nói không rằng.
Tiểu Cửu Nhi đưa món nhắm tới chào hàng, bọn họ mua hết, nhưng không yêu cầu Tiểu Cửu Nhi cùng uống rượu ca hát, không khí quỷ dị.
Đại hán cầm đầu uống hết bát rượu ném một nắm tiền đồng lên bàn rồi đi ngay, những người khác cũng vội vàng uống xong rượu của mình, rời khỏi quán rượu nhỏ bên đường, đuổi theo hắn.
Bên ngoài người qua kẻ lại tưng bừng náo nhiệt, đám quân hán cứ đứng ngây ra đó, ánh mắt hoang mang như lạc lối.
“ Đại ca, về quân doanh đi, nửa canh giờ còn phải điểm danh đấy.”
Đại hán nghe nhắc mới sực tỉnh cúi đầm lầm lũi đi tiếp.
Người vừa rồi lại nói:” Đại ca, nếu đã muốn về Đại Tống thì cứ đi đi, tòng quân đủ ba năm là có kỳ nghỉ nửa năm, vậy là đủ thời gian rồi.”
Đại hán cười thảm:” Về thì sao? Chúng ta vẫn là tội tù, khác gì, cha mẹ thê nhi chắc gì đã nhận.”
“ Ngày mai đại vương tới thống kê quân công, với chiến công của huynh đệ chúng ta, thế nào chẳng có một khoản. Quỷ nghèo về quê tất nhiên là thê lương, nếu đại ca mang tiền về, cho dù phía tẩu tẩu có biển, chỉ cần hai tiểu chất nhi là đủ, cho tẩu tẩu ít tiền, đại trượng phu lo gì không có thê tử.”
“ Huống hồ đại ca đang là giáo úy, chẳng mây công quân đủ thăng quan thì lên làm giáo úy, như vậy là áo gấm về quê rồi còn gì.”
Đại hán hết gật lại lắc, nhìn những người khác:” Các ngươi có kế hoạch gì không?”
Cả đám nhao nhao:” Về thôi, đại vương cho nghỉ mà, nhân cơ hội hiếm có để cưới lão bà, ở Cáp Mật này khuê nữ Hán gia còn quý hơn vàng, đám quân hán chúng ta chẳng mơ với tới. Bà nương Tây Vực thì đầy đặn ngon mắt lắm, nhưng mà chẳng may sinh ra đứa tóc xám mắt xanh thì không dám về nhận tổ tông nữa.”
“ Đúng rồi, cứ về kiếm lấy khuê nữ nông gia chân tay nhanh nhẹn đưa tới Cáp Mật, tha hồ lãi, nơi này dễ sống, đệ muốn an gia luôn.”
Đại hán nghe đám huynh đệ vui vẻ tếu táo một hồi, tâm trạng tốt hơn:” Chúng ta tới chỗ Lão Hổ Cẩu thu tiền cho vay, sau đó huynh đệ chúng ta cùng về Đại Tống.”
“ Đội chính, mua nhiều chiến mã về, thuận tiện đi đường, lại có thể bán được.”
Đại hán cười ha hả, đấm vai người vừa đưa ra chủ ý:” Hoài An, ngươi là Trí Đa Tinh trong số huynh đệ, vậy ngươi đi thu tiền, dám nói không, rỡ cái ổ điếm của lão.”
Hoài An nhổ một bãi nước bọt:” Lão Hổ Cẩu không dám chơi chúng ta, chuyện mua chiến mã phải nhờ qua lão, quan hệ của chúng ta không tốt.”
“ Đi đi, điểm danh ta ứng phó cho.”
Hoài An đáp một tiếng chạy đi ngay tới ngõa thị tử, tuy có đội chính giúp điểm danh, nhưng mà tối đóng cửa quân doanh còn chưa về sẽ bị coi là đào binh.
Trong quân doanh, Vương Tụ xem văn thư nói với quân tư mã Hàn Bình:” Sáu thành tướng sĩ Hán gia muốn nghỉ phép, thế này khó.”
Hàn Bình trầm ngâm:” Chắc trong thời gian ngắn không kẻ nào dám tới kiếm chuyện với Cáp Mật ta đâu.”
“ Không nói thế được, phiền toái lớn hằn là không có, phiền toái nhỏ sẽ không ngớt. Hồ Dương thành từ nhập thu tới nay không có giọt mưa nào, đông tới thì bão đen mấy đợt, e đến mùa xuân khó bình an, nên bẩm báo lên cho đại tướng quân có chuẩn bị là hơn.”
“ Vậy số đơn nghỉ phép này có phê không?”
Vương Trụ thở dài:” Đám huynh đệ xa quê bốn năm năm trời, trải qua trận chiến sinh tử như thế, lo liệu tương lai cũng là chuyện thường tình của con người. Con bà nó, bà nương Hán gia còn to hơn ta, xấu kinh lên được mà đòi một trăm quan sính lễ, còn vương pháp nữa không?”
Hàn Bình cười ngặt ngoẽo:” Sao, tướng quân mà cũng gặp phải chuyện này à?”
Vương Trụ ve cằm:” Định kiếm một hai thiếp thất sinh thêm mấy đứa cho chắc, kết quả bà mối vừa dẫn người tới, hỏi ta là nương tử trong nhà chết chưa? Không ai chịu làm thiếp.”
Hàn Bình cười càng tợn, mãi mới đấm ngực thở đều lại:” Thôi, đừng than nữa, tướng quốc phủ cố ý làm thế, để tăng cường nhân khẩu, đại vương cũng chẳng dễ dàng gì.”
Đại vương trong miệng Hàn Bình thực sự thê thảm, người khác bị thương lạnh thì một tháng là khỏi bảy tám phần, có y là cả tháng mà vết thương mới vừa đóng vảy, gậy gãi ngứa một khắc không rời tay.
Trương Phong Cốt nói da đại vương quá mềm, nên khôi phục chậm hơn người khác.
Mặt thì chỗ đen chỗ đỏ, hai tai như xủi cáo nướng cháy, không cách nào ra ngoài, Thiết Tâm suốt ngày ở trong thư phòng làm bạn với đống tấu chương cao như núi.
Úy Trì Chước Chước cẩn thận bóc một miếng vảy trên tai Thiết Tâm Nguyên, đưa tới trước mặt y như khoe công:” Lại được một miếng nữa.”
Thiết Tâm Nguyên bực bội che tai:” Đừng bóc nữa, ta sở dĩ lâu lành như vậy chính là nàng cứ bóc, sở thích kỳ quái, nàng muốn ăn à?”
Úy Trì Chước Chước dựa vào người y:” Thiếp thích cuộc sống thế này.”
“ Thích bóc vảy à? Cho vào doanh thương binh bóc sướng thôi.”
“ Thiếp thích đại vương ngồi phê duyệt tấu chương, thiếp nhuộm vải len, đại thần bận rộn ra vào, bách tính bình an.” Úy Trì Chước Chước hạnh phúc nói:” Khi đại vương phê chuẩn tấu chương cho tướng sĩ nghỉ phép nửa năm, ai ai cũng vui mừng.”
Thiết Tâm Nguyên đặt bút xuống ngả lưng vào lòng Úy Trì Chước Chước, nở nụ cười mãn nguyện. Đám sĩ đại phu nước Tống đem chuyện Yến Vân và hoàng trữ gắn với nhau truyền khắp nơi, ý muốn đám quan viên Cáp Mật gây sức ép Thiết Tâm Nguyên xuất binh, không ngờ tình hình trái ngược, ai cũng lo y vì vị trí hoàng trữ này tổn hại lợi ích của Cáp Mật.
Không tệ, mọi người đều cho rằng Cáp Mật quan trọng hơn Đại Tống, chứng tỏ mấy năm vất vả của y không uổng phí.
Con người là động vật dễ thay đổi nhất trên thế giới, không phải là một trong, là nhất.
Dục vọng thúc đẩy thay đổi, khiến tương lai luôn tràn ngập biến số khó lường.
Mới đầu ai cũng hi vọng cái cây Cáp Mật kết trái quả mỹ lệ, sau đó đem đổi lấy trái quả lớn hơn phía Đại Tống. Giờ thì cái cây Cáp Mật nở ra bông hoa rực rỡ, thật khó đánh giá tương lai nó sẽ kết thành trái quả lớn cỡ nào.
Dưới tình huống đó, chẳng mấy ai muốn dùng trái quả mình vất vả bồi dưỡng ra đi đổi quả của người khác.
(*) Cáp Mật từng bước một đứng vững rồi, không chỉ là sức mạnh quân sự mà còn là lòng người.