“ Chuyện của đệ đệ ngươi nhất định phải nói trước cho tiên sinh là không liên quan tới ta.” Thiết Tâm Nguyên tuy rất hoan nghênh Âu Dương Tu tới Cáp Mật, nhưng không muốn gánh tội cho hai tên chẳng chịu yên thân kia, không biết vị tiên sinh bảo thủ coi trọng chính thống đó nổi giận thế nào khi nhi tử cưới một cô nương tóc vàng:
Nói thật, Thiết Tâm Nguyên chỉ ngăn cản bề ngoài vậy thôi, để sau này Âu Dương Tu không trách được y chứ trong thâm tâm y cũng tán đồng lắm.
Ở Cáp Mật chỉ có người Cáp Mật thôi, ai cưới ai chẳng được.
Âu Dương Phát chỉ biết thở dài:” Thần tổ chức đại hôn cho chúng, tất nhiên tội lỗi cho thần chịu, hẳn gia phụ khi biết chuyện của hai bọn chúng sẽ không quá trách móc.”
“ Có nội tình gì sao?” Thiết Tâm Nguyên tò mò:
“ Lời hứa của quân tử đáng ngàn vàng, thứ cho thần không thể nói.”
Nghe ngón chuyện riêng tư của người ta cũng không hay, thấy Âu Dương Phát không muốn nói, Thiết Tâm Nguyên chuyển sang chuyện công.
“ Lương Châu sẽ lập phủ, tương lai địa vực quản hạt thậm chí rộng hơn cả toàn bộ Cáp Mật, chẳng những rộng lớn, nơi cần cố thủ cũng nhiều, tướng quốc phủ chỉ có thể tổ chức bộ khung cơ bản, còn lại phải tự ngươi bù đắp, về nhân tuyển tướng quân, ngươi thấy ai tới thống ngự quân đội Hà Tây là thích hợp?”
“ Nếu được, thần muốn A Đại tướng quân.”
Thiết Tâm Nguyên hơi bất ngờ, dừng chân nói:” Ta tưởng ngươi muốn Lãnh Bình và Vương Trụ, Đại ca Nhị ca ta dũng mãnh vô song, lại còn học thuật bá vương, song tướng mạo không thích hợp giao thiệp với người.”
“ Vi thần cần dũng lực và sức uy hiếp của A Đại tướng quân thôi.”
Nếu hắn đã thấy như thế, Thiết Tâm Nguyên cho rằng không vấn đề:” Cái chết của Ngôi Danh Di ở công đường có ảnh hưởng gì không?”
“ Không ạ, sự diệt vong ba tộc Ngôi Danh. Mặc Mục, Dã Lợi chính là do bọn họ gây ra, từ khi bọn họ tiếp nhận bò dê và nữ nhân trẻ nhỏ các tộc kia, họ đã thành kẻ địch của Tây Hạ.”
“ Tiếp theo vi thần dựng lên bộ khung châu phủ, bắt đầu phân chia đồng ruộng cho nông phu Hà Tây ....”
Âu Dương Phát rất có tài phò tá, Thiết Tâm Nguyên cực kỳ hài lòng, trừ yêu cầu muốn A Đại hơi đột ngột ra thì những cái khác là chuyện nhỏ.
Cùng với đại thắng ở phương tây của Tắc Nhĩ Trụ truyền đi, A Đan như con lừa hoảng sợ, liên tục gửi quốc thư, thỉnh cầu Cáp Mật vương sớm ngày ban sư.
Khi Thiết Tâm Nguyên về tới Sa Châu, nhìn thấy Tát Già cô độc đứng trong sa mạc.
Lão già này khả năng sắp chết rồi, tăng bào mặc lên người như treo trên mắc áo áo vậy, trong mấy lão già mà Thiết Tâm Nguyên biết, Mục Tân càng ngày càng giống quỷ, Nhất Phiến Vân càng ngày càng giống quốc vương, còn Tát Già càng ngày càng giống người chết.
Ánh tịch dương chiếu lên phong hỏa đài cổ xưa tàn tạ, làm cảnh sắc thêm thê lương.
Cát biến thành màu hoàng kim, tới ngay cả những cục đá cuối cũng phủ thêm sắc vàng, Tát Già thởi rất gấp, mặt ông ta đỏ một cách thiếu tự nhiên, theo kinh nghiệm của Thiết Tâm Nguyên người như vậy sống không lâu.
“ Sợ hãi đã phá vỡ Phật tâm của ông rồi phải không?”
“ Lão tăng không có gì phải sợ cả, chỉ sợ không truyền được đạo khắp thiên hạ thôi.”
Thiết Tâm Nguyên nghiêm nghị nói:” Ông điên rồi, ông giết người Thổ Phồn thì ta vui, ông dùng tạc đạn ở Tắc Nhĩ Trụ ta cũng vui, thậm chí ở Khách Lạt Hãn thì ta cũng không có ý kiến, nhưng tại sao ông lại giết Nhị nhi tử của Tô Đan Thiên Trúc ở Lâu Lan thành của ta, còn khiến bốn bách tính của ta mất mạng.”
Tát Già vẫn bình tĩnh nói:” A Lý Bố luôn cẩn thận, bọn ta không có cơ hội phải đợi hắn tới nơi có cảm giác an toàn, rất tiếc giết chết thần dân của đại vương, nhưng muốn thành công, sao không có người chết cho được.”
“ Ta nói rồi, ông muốn lập quốc, nhưng không thể hi sinh lợi ích của Cáp Mật, chúng ta đã ước định bên rừng lau sậy, ta giúp ông tới khi lập quốc. Tướng quốc của ta phản đối nhiều lần, không cho ta vơ vét quốc khổ hỗ trợ ông, vì thế ta dùng kho hoàng gia giúp ông, dù là thuốc nổ mới nhất cũng thông qua tương tác giám thỏa mãn nhu cầu của ông.”
“ Nhưng lòng tham của ông không có giới hạn. Tát Già, ông đã tiêu hao hết tình hữu nghị của chúng ta, lần này ta không thể thỏa mãn yêu cầu của ông nữa, ta lo sớm muộn có một ngày, ông dùng nó giết ta.”
Tát Già chỉ mặt Thiết Tâm Nguyên:” Ta thực sự đã thành ma quỷ, mới đầu ta nghĩ, ma quỷ chỉ tồn tại trong tâm, thông qua khổ tu có thể chiến thắng. Là Ngươi, Thiết Tâm Nguyên, ngươi đã chắp cánh cho ma quỷ, vì ngươi cần dùng đến nó, giờ ngươi định bỏ rơi sao?”
“ Tát Già, ta không chỉ giúp ông, ta còn giúp Nhân Bảo, hãy xem ông ấy làm gì, tụng kinh, hành thiện, dùng dược thảo trị bệnh cứu người, đi khất thực hỗ trợ người nhỏ yếu, hóa duyên lấy tiền thương xót cô quả, một bình một bát khiến hào quang Phật chiếu rọi nhân gian.” Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Tát Già, bao lâu rồi ông không tụng kinh?”
Tát Già ngớ ra, ông ta nhìn thấy sự căm ghét trong mắt Thiết Tâm Nguyên, chưa bao giờ y có ánh mắt đó.
Từ từ ngồi xuống:” Phật quốc của ta chúng sinh không có chúng sinh khổ, chỉ có chúng sinh lạc, đó là cực lạc, ao sen trong ao, to như bánh xe, ánh sáng màu xanh, ánh sáng màu đỏ, ánh sáng màu trắng. Bỉ quốc lại có các loài chim do A Di Đà biến hóa ra, bạch hộc, khổng tước, anh vũ, xá lợi, sáu tiếng phát nhã âm.”
Mặt ông ta lúc đó chỉ có hoan hỉ, chìm đắm trong ảo tưởng của mình.
Đợi khi ông ta mở mắt ra thì không thấy bóng dáng Thiết Tâm Nguyên đâu nữa, bãi cát trước mắt chỉ có hàng chữ sắp gió thổi mờ - Mai ta đi, để lại quân lương, thuốc nổ, cường nỏ ... Tát Già, chúng ta giúp đỡ nhau trong hoạn nạn, mai, quên nhau trong giang hồ.
Tát Già xóa chữ đi, nhìn quân doanh đằng xa lẩm bẩm:” Chừng đó làm sao đủ.”