Vương Nhu Hoa nghe xong chẳng hề tỏ ra kinh ngạc, cắt một bông hoa hồng vừa nở cho vào giỏ, thở dài:” Bị cắt đi vào lúc mỹ lệ nhất, chắc chắc không phải là phúc. Con tới đây làm gì, muốn từ chỗ mẹ có được dũng khí giết người à?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không ạ, hài nhi mong mẹ nói đỡ Xảo Nhi, như thế con mới có thể thuyết phục bản thân làm chuyện vượt ngoài quy củ.”
“ Con hận nó phải không? Nếu không con sớm hạ quyết tâm rồi, chứ không cần mẹ.”
Thiết Tâm Nguyên đấm một phát vào thân cây bên cạnh, tức tối nói:” Xảo Nhi luôn như thế, không nói gì cả, cứ làm không để ý tới suy nghĩ của người khác. Đến cuối cùng xảy ra chuyện gì, hắn cho rằng chỉ cần giao cái mạng mình ra là xong, nhưng bây giờ đâu còn là thời mấy đứa bé chơi với nhau nữa, chuyện hắn làm có thể nguy hại cho quốc gia.”
“ Con đã biết thế còn giận nó làm gì, hồi còn lưu lạc ăn mày, bị lưu manh đánh gãy chân cũng cắn răng chịu để đám đệ muội có cái ăn. Ở Nhũ Sơn, thà để mọi người hiểu lầm, một mình đi tìm kẻ thù, không muốn liên lụy huynh đệ, rồi vì mọi người mà bỏ truy kích kẻ thù tới Cáp Mật mười năm.”
“ Mẹ nói như thế không phải giải thích cho hành vi của Xảo Nhi, chỉ muốn nói với con, Xảo Nhi từng lấy mạng bảo vệ con, con muốn xử phạt nó thì phải nghĩ tới điều này, nếu không cả đời con không được yên.”
Nhi tử đã là quân vương rồi, Vương Nhu Hoa rất ít khi đánh giá trực tiếp việc làm của nhi tử, lần này cũng vậy.
Hoa hồng, nguyệt quý được ánh nắng chiếu lên là rất dễ nở hoa, mà làm tinh dầu thơm thì lại không thể dùng những bông hoa nở quá nhiều.
Thiết Tâm Nguyên giúp mẹ hái hoa tận một canh giờ rồi cáo từ trở về.
Trên lịch sử ghi chép, bất kể là lịch sử trước Đại Tống hay sau Đại Tống, khai quốc quân vương luôn giết chết chiến hữu huynh đệ thân thiết nhất của mình để chỉnh đốn triều cương.
Làm như thế có rất nhiều cái lợi, nhất là với chính quyền tập quyền trung ương, để thiên hạ biết quân vương công chính không phải dùng người theo ý thích, để cho giai tầng khác nhìn thấy con đường thăng tiến, để mọi người nhìn thấy hi vọng thành công.
Hoắc Hiền, Lưu Phân sở dĩ kiên quyết thông qua lần kiểm tra này chỉnh đốn triều cương vì Cáp Mật thực sự tới lúc phải chỉnh đốn rồi, không phải lấy phát triển là mục tiêu chính nữa.
Hai người đó là bậc đại tài, nắm thời cuộc rất chuẩn, việc làm của họ có tính mục đích cao, nhưng đều là vì Cáp Mật có thể tiếp tục cường thịnh chứ không có tâm tư đảng tranh.
Đó là điều hiếm có nhất, Thiết Tâm Nguyên rất trân trọng, nhưng y không muốn dùng đầu Xảo Nhi tế cờ.
.... ....
Âu Dương Tu ngược dòng Hồ Dương đi lên, sau đó chuyển sang Cáp Mật hà để tới Thanh Hương thành.
Làm như thế có một cái lợi là ông ta có thể lần lượt xử lý cả ba đứa nhi tử không nghe lời, nhưng ở chỗ Âu Dương Phát, ông ta nhận ra mình rất thất bại.
Một viên đại quan khống chế cả vùng hành lang Hà Tây tất nhiên có uy nghiêm riêng, quan viên chỉ huy không dưới nghìn người, trong phủ có giáp sĩ hộ vệ, mỗi cử chỉ đều có uy thế của người cầm quyền làm Âu Dương Tu nhiều năm không gặp phải giật mình.
May có phu nhân ôm con khóc, Âu Dương Tu mới chấn chỉnh lại được uy nghiêm của phụ thân, ông nhận ra nhi tử khác hẳn với đại quan của nước Tống.
Ở Tống, quan lớn một phương hoặc ôn hòa như nước, hoặc thiết diện vô tư, hoặc gian ngoan xảo quyệt.
Nhưng trên người nhi tử chỉ có nhuệ khí và sự tự tin cường đại.
Sau khi xem qua sách lược quản lý hành lang Hà Tây của nhi tử, Âu Dương Tu thấy nhi tử non nớt năm xưa thật đáng ghét, không để lại chút sơ hở hào cho ông dạy bảo.
Tôn tử không ở Lương Châu, ông ta lại không muốn nhìn mặt trưởng tử, nghỉ ngơi vài ngày Âu Dương Tu lại vội vã lên đường.
“ Lão gia, ở kia có một bến đò, trông náo nhiệt lắm, là địa giới gì thế, có phải tới Cáp Mật thành rồi không?”
Âu Dương phu nhân vịn mạn thuyền nhìn bên bờ sông huyên náo, hoan hỉ hỏi trượng phu.
Âu Dương Tu tiếp tục xem sách:” Đó không phải Cáp Mật thành, là huyện Lâm Hà thuộc Hồ Dương thành.”
“ Lão gia có nhầm không, chỉ là huyện thành sao náo nhiệt như vậy, lại còn xây tường thành cao thế kia? Lúc chúng ta ở huyện Thằng Trì, đó là thượng huyện mà không so được với nơi này.”
“ Ta rời Cáp Mật bao năm rồi, tất nhiên có thay đổi, nơi này đã là gì, Cáp Mật thành vốn không thua kém Đông Kinh là bao, chỉ khác ở chỗ nhiều người Hồ hơn thôi.”
“ Nơi này thực sự không khác châu huyện Đại Tống là bao.” Âu Dương Phu nhân cảm thán:” Lão gia xem, mái ngói uốn cong, còn có thành lâu, chung cổ lâu, bách tính ăn mặc không khác biệt gì, có cả người đi giày âm dương nữa.”
“ Không ngờ Cáp Mật lại phồn vinh thế này, ba đứa con của chúng ta nói cho cùng vẫn còn trẻ, gốc chưa vững, lão gia, hay người tiếp tục làm quan Cáp Mật cho rồi, còn đỡ đàn chúng.”
Âu Dương Tu bỏ sách xuống:” Ồ, giờ bà lại muốn lão phu làm quan ở Cáp Mật, còn nhớ lúc ở Đông Kinh không muốn đi cơ mà.”
“ Lúc đó khác, lúc này khác.” Âu Dương phu nhân cười xấu hổ:” Làm quan ở Đại Tống chẳng khác gì chịu tội, ở Cáp Mật thì khác, Cáp Mật vương vốn là học sinh cũ của lão gia, trước kia lại quân thần tương đắc, nhất định sẽ không bị ủy khuất gì, chẳng những thi triển hoài bão, lại còn có chỗ che mưa chắn gió cho mấy đứa nhi tử, chẳng phải là lưỡng toàn kỳ mỹ sao?”
Âu Dương Tu lắc đầu không đáp, Cáp Mật thay đổi rồi, Cáp Mật vương liệu có còn như xưa?
Cùng lúc đó Lý Xảo cũng đang trầm tư.
Có điều chỉ trong chốc lát, hắn thuộc phái hành động chứ không phải suy nghĩ, Thiết Tâm Nguyên đã hạ chỉ triều hồi tiến kinh, liền sai bảo Trác Mã chuẩn bị lên đường, A Đại A Nhị đã tới thay thế trấn thủ Thanh Đường thành, không có lý do gì ở lại nữa.
Trác Mã không chịu động đậy:” Chàng thực sự định tới Thanh Hương thành?”
“ Chúng ta làm nhiều việc như thế, sao có thể không giải thích cho đại vương.”
“ Có giải thích được không?”
“ Làm đã làm rồi, giải thích được không không quan trọng nữa, chuẩn bị tiến kinh đi.” Lý Xảo thở dài: “ Ta đã lâu lắm rồi không vấn an mẫu thân, cũng không uống rượu với huynh đệ, tiếp tục thế này, e ngay cả huynh đệ cũng chẳng làm được nữa.”
Trác Mã hét lên:” Mười năm, những mười năm, chàng huấn luyện được chút kỵ binh là đám người ở Thanh Hương thành điều đi, chàng có chút ngựa tốt, chúng cũng lấy cớ trang bị cho Cận vệ quân lấy mất.”
“ Bọn chúng có biết người Thổ Phồn suốt ngày quấy nhiễu Thanh Đường thành không? Có biết ở đây có bao nhiêu mã tặc không? Có biết mười mấy bộ tộc liên hợp tới đây cướp bóc không?”
“ Chúng có biết chàng bị thương bao lần, vì Thanh Đường thành đổ bao nhiêu máu không? Mạnh Nguyên Trực ở Thanh Hương thành ăn sung mặc sướng, lão bà hắn thành phú bá giàu có nhất Cáp Mật rồi, còn chàng bao năm ở nơi nghèo khó này có được gì? Chàng chi viện cho bộ tộc ngả theo chúng ta thì chúng nói chàng tham ô phạm pháp.”
“ Có đại tướng quân nào nghèo như chàng không? Có đại tướng quân nào ngay cả tiền mua cho lão bà quần áo đẹp đẽ cũng không có không?”