Thiết Tâm Nguyên xem báo cáo của Mật điệp ti xong thở dài không thôi, Đại Phạm Thiên có bốn khuôn mặt từ Thiên Trúc tới, nghe nói thỏa mãn mọi nhu cầu, nhanh chóng thu được rất nhiều tín đồ, trong đó không thể tính công lao của Đại Phạm Thiên thánh nữ.
Miếu của Bái Hỏa Giáo Ba Tư cũng đường hoàng xây dựng trong tòa thành này, mỗi này chịu trách nhiệm đánh thức tòa thành đọa lạc chính là tiếng tụng kinh của giáo thánh đồ chăm chỉ.
Nếu như trong nhà không bình yên, sẽ có đạo sĩ mặc đạo bào màu hạnh cầm kiếm đuổi thần diệt quỷ.
Chỉ có Thiên Thần giáo là bị cấm nghiêm ngặt ... Điểm này quan phủ không có bất kỳ lời giải thích nào, cũng không ai đi hỏi, cho dù có tín đồ Thiên Thần giáo tới tòa thành này, từ lúc bước vào tòa thành đọa lạc, bọn họ liền thành kẻ phản giáo.
Sau khi đại quân vào thành hết, cổng thành đóng lại, bóng đêm bao phủ, đăng hỏa ở tòa thành không ngủ này cũng dần tắt lịm, nó quay về tòa thành bình thường.
Trời đã khuya, Thiết Tâm Nguyên vẫn dựa vào giường xem sách, chẳng hề có ý định đi ngủ, nến làm bằng mỡ trâu nổ tí tách, làm căn phòng có thêm chút sinh khí.
Thị nữ người Y Tái Đặc đi tới thay cho đại vương một cốc trà nóng, dọn tro trong lò xông hương, lại ẩn vào bóng tối như chưa từng xuất hiện.
Canh hai Hứa Đông Thăng đi vào, sau lưng là một người áo xanh che mặt.
Thấy Thiết Tâm Nguyên nhìn tới người áo xanh bỏ khăn che mặt ra, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt, bò tới dưới chân y.
“ Đại vương, thần toàn lực áp chế rồi, nhưng hiệu quả không tốt.”
Thiết Tâm Nguyên vẫn xem sách:” Nhân tính bản ác, kỳ thực bản vương biết, các ngươi không để ý chỉ của ta ở trong lòng, các ngươi không bỏ được.”
Người kia sợ run rẩy toàn thân:” Đại vương, thần không dám.”
“ Thạch Phong Sơn thành càng phồn thịnh, người kiếm được tiền ngày càng nhiều, càng dụ hoặc bách tính, nếu tạo thành hậu quả toàn bộ bách tính Cáp Mật học theo, chút tiền các ngươi kiếm được không đủ bù tổn thất.”
Hứa Đông Thăng chắp tay:” Đại vương, vì sao không diệt trừ.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Thạch Phong Sơn thành có hơn vạn bách tính, ai ai cũng dựa vào sản nghiệp nơi này mà kiếm sống, bây giờ muốn trừ cũng muộn. Bản vương giết được bao người, con gà này chết thì con gà khác gáy, chỉ cần có đủ lợi nhận có kẻ học theo.”
Người kia thấy đại vương có vẻ không phải quá phẫn nộ, lớn gan nói:” Vi thần đã bắt đầu khống chế người trong nước vào đổ trường, hoặc là nộp trước một trăm đồng, ngoài ra vi thần chuẩn bị mở đổ trường và chốn phong nguyệt mới ở Đại Hồ thành của Khách Lạt hãn di chuyển nguồn lực về phía đó ...”
Thay mận đổi đào là biện pháp tốt, nếu bọn họ có kế hoạch, Thiết Tâm Nguyên không tính toán nữa, ít nhất xem tiến triển rồi tính.
Thiết Tâm Nguyên không hỏi danh tính người kia, một mật điệp lộ thân phận sẽ không còn tác dụng, thường ở tình huống đó, cả nhà sẽ chuyển đi Đại Tống.
“ Đại vương, Tát Già đã mang hết vũ khí vật tư tới Khách Lạt Hãn.”
Người kia đi rồi, Hứa Đông Thăng lập tức bẩm báo tung tích Tát Già:
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, xem ra Tát Gia muốn tống tiễn A Đan, lão hòa thượng này bất chấp rồi, trở mặt với cả Cáp Mật và Khách Lạt Hãn.
Hứa Đông Thăng định chuẩn bị nói chuyện dài với đại vương thì thị nữ Y Tái Đặc từ trong bóng tối đi ra, thay cho đại vương chén trà nóng, nhưng không để ý tới hắn, biết điều cáo từ về phòng.
Thiết Tâm Nguyên không giữ, chỉ nói:” Đuổi người như thế không phải lễ số.”
Một giọng nói trong trẻo từ gian trong truyền ra:” Chức tạo ti cần một người kế thừa, sao hắn chiếm dụng thời gian của đại vương được.”
Úy Trì Chước Chước vừa đi vừa nói, mái tóc dài xõa xuống vai, người mặc áo lụa mỏng, vóc dáng mảnh mai, chẳng thể nhìn ra nàng đã làm mẹ.
Thiết Tâm Nguyên cười:” Khuê nữ của ta đâu?”
Úy Trì Chước Chước sà vào lòng y:” Thiếp từ Thanh Hương thành trốn tới đây không phải đưa con cho đại vương, mà đòi ngài một đứa con.”
Thiết Tâm Nguyên ôm lấy giai nhân:” Sao, lại cãi nhau với vương hậu à?”
“ Không phải, chỉ nhớ ngài thôi.” Úy Trì Chước Chước nũng nĩu, lúc này nàng khôn muốn nhắc tới nữ nhân khác:” Ngài ngửi thử đi, nước hoa năm nay mới tổng hợp được đấy, có vừa ý không?”
Thiết Tâm Nguyên đè nàng xuống giường:” Sản nghiệp ở Thạch Phong Sơn thành dù kiếm nhiều tiền tới mấy, vương thất chúng ta cũng không được dính dáng tới.”
Úy Trì Chước Chước hờn dỗi xoay người đi:” Ngài toàn nói những chuyện cụt hứng.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ đét lên cái mông mẩy của Úy Trì Chước Chước, phu thê bao năm rồi, còn không quá hiểu sao, nữ nhân hiếu thắng như nàng lại dùng chiêu giận dỗi này chứng tỏ làm chuyện không hay:” Còn không mau nói ra.”
“ Không có gì dơ dáy hết, chỉ kinh doanh chút chuyện ăn ở.”
Chẳng trách tên mật điệp kia thấy mình lại sợ hãi như thế, căn nguyên té ra là ở Úy Trì Chước Chước, xem chừng ngoài thanh lâu và đổ trường, sản nghiệp nhà mình là lớn nhất.
“ Thiếp thân không có ý gì, chỉ muốn tích góp cho con ít tiền, sắp loạn rồi, có thêm chút tiền, dù nó kém cỏi cũng hoang phí một hồi.”
Thiết Tâm Nguyên còn nói gì được nữa đây, nằm xuống ôm vòng eo nàng:” Làm cha mẹ thực không dễ dàng.”
Úy Trì Chước Chước dụi đầu vào lòng y thủ thỉ:” Vậy sinh thêm vài đứa, thiếp vất vả thêm một chút, sẽ bớt đi những tâm tư khác.”
Xin con là quá trình vô cùng mệt nhọc, cho dù phu thê lâu năm phối hợp thuần thục, nhưng Thiết Tâm Nguyên không kháng cự nổi ba lần xin con của Úy Trì Chước Chước.
Y thấy mình đúng là hôn quân, sau một đêm, quên luôn chuyện sản nghiệp Úy Trì Chước Chước ở nơi này, y muốn công tư phân minh, nhưng nói dễ làm mới khó, hiện kho vương cung Cáp Mật còn phong phú hơn quốc khố.
Cáp Mật quốc đã cân bằng được thu chi vào ba năm trước, đã không cần Thiết Tâm Nguyên đầu tư nữa, Hoắc Hiền còn không chút do dự đem từng khoản tiền y ứng trước cho Cáp Mật quốc, trả dần cho Triệu Uyển.
Tính toán kỹ tài sản của vương thất rất nhiều, Hoàng Kim cốc giờ đã là thành phố nhỏ, nhưng nguồn thu lớn nhất lại có nghề dệt len dạ, sau khi đột phá chướng ngại kỹ thuật ban đầu, len dạ Cáp Mật sản xuất ấm áp, chắc chắn, dễ tạo hình, dương danh thiên hạ.
Hoàng đế Đại Tống xưa nay không thích tơ lụa, nhưng lại ưa chuộng vật liệu mới này, không những tự mặc, còn hạ lệnh cho phi tử hậu cung sử dụng len dạ, nói là cho ấm.
Có thể tưởng tượng, một thứ vật liệu bình thường tới tay những cung phi cực kỳ chú ý ăn mặc mau chóng biến đổi muôn hình vạn trạng khiến phụ nhân thích theo đuổi trào lưu trong dân gian bắt chước theo.
Tức thì giá len dạ nhanh chóng vượt qua cả vải bông vừa xuất hiện, còn về vải gai, nay chỉ bán cho phiên quốc.