Vừa nghe đại vương nhắc tới chuyện kết hôn, Úy Trì Văn như trúng phải roi, giật mình:” Vi thần còn trẻ mà.”
Thiết Tâm Nguyên đá Úy Trì Văn một phát:” Úy Trì tộc còn lại mấy nam đinh, ngươi đã hai mươi rồi, còn nói vẫn trẻ, quanh năm suốt tháng ở thanh lâu, lãng phí tinh lực cho người dưng làm gì?”
“ Tỷ tỷ ngươi đang chọn cho ngươi, chọn xong là vào động phòng, lần trước ta bận nam chinh không nói, giờ vừa vặn kết thúc thôi.”
Úy Trì Văn thống khổ giứt tóc:” Đại vương ra lệnh bừa bài, thần không tiếp nhận.”
Thiết Tâm Nguyên nhếch môi cười nhạt:” Hừ hừ, ta biết ngươi thích nha đầu, ai bảo ngươi ra vẻ thanh cao đẩy cho Cạc Cạc. Ha ha ha, kết quả đúng là nó ngã vào lòng Cạc Cạc rồi, giờ sinh cả khuê nữ rồi, có phải hối hận lắm không?”
Úy Trì Văn mặt vặn vẹo:” Thê tử bằng hữu không được nhòm ngó, đại vương nói thế là xem thường thần, cũng là không tôn trọng Trưởng công chúa.”
“ Chậc chậc nói đúng lắm, đã thế ta cho ngươi ba ngày, nếu không chọn được ai, ta hạ chỉ.”
Úy Trì Văn đau khổ van xin:” Đại vương, cho thần thêm ít thời gian.”
“ Còn muốn thêm tới bao giờ, trước sau cũng thế, không bằng sớm sớm đi, để ngươi khỏi suốt ngày lẩm nhẩm trong lòng thê tử bằng hữu không được nhòm ngó. Tiểu khuê nữ của Mạnh gia năm nay mười sáu, dung mạo không tệ, nghe tỷ tỷ ngươi nói còn biết thêu thùa, cơm nước học thái hậu, cưới được là có phúc.”
Úy Trì Văn không tin, với tính cách Chu thị, làm sao nuôi dạy được khuê nữ tốt.
“ Không hài lòng? Vậy Tứ nha đầu nhà Hứa Đông Thăng đi, tuy con tiểu thiếp, nhưng mà vóc dáng là nhất tuyệt, nhìn là biết dễ sinh nở, Úy Trì tộc không thiếu phú quý nữa, giờ thêm con cái, thêm phúc lộc mới là cần thiết.”
“ Đại vương, nể tình cũng là nam nhân, đại vương tha cho thần đi, khuê nữ của Hứa gia? Trời ơi, giống hệt ông ấy, nếu thần tính lên núi làm đại vương mới cưới cô ta.”
Thiết Tâm Nguyên chép miệng:” Ba ngày thôi, tiểu tử, đừng trách ta, tỷ tỷ ngươi đã tới nhà Bành Lễ rồi, ta cho ngươi ba ngày lựa chọn là may đó, ba ngày sau ngươi chẳng biết lão bà tròn méo thế nào đã phải vào động phòng thì đừng trách.”
Úy Trì Văn nghe nói thế thì biết không thể trốn được vận mệnh nữa:” Kỳ thực, cưới ai cũng thế thôi, thần không thích thành thân, mệt, phiền.”
Thiết Tâm Nguyên không hài lòng:” Mới tí tuổi đầu cảm khái à, sống thêm vài chục năm nữa sẽ thấy cảm khái chẳng phải hay ho đâu. Sống sảng khoái lên chút, muốn làm việc lớn mà không buông bỏ được thì còn nên trò trống gì. Ta dạy dỗ bao năm để thành thứ vô dụng thế này à?”
Úy Trì Văn nhắm mắt một lúc hạ quyết tâm:” Vâng, vậy thì ba ngày.”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả đuổi hắn đi, đợi Úy Trì Văn ra tới cửa mới thêm một câu:” Đừng mang Phật nữ Đại Lôi Âm tự về đấy.”
Úy Trì Văn trượt chân suýt ngã, không ngờ đại vương lại nói thế, định phân trần một phen thấy đại vương nói một chữ "xéo", đành rời đi.
Không lâu sau Úy Trì Chước Chước bế khuê nữ Thiết Nhị thần kỳ từ sau màn dầy đi ra, vươn dài cổ nhìn không thấy bóng dáng đệ đệ mới sán tới bên trượng phu:” Ngài không bán đứng thiếp chứ?”
“ Vì tăng thêm sự thần bí, ta không nói gì, tên đó hẳn sợ chết khiếp rồi chứ?”
Úy Trì Chước Chước lấy cái bút lông sạch cho khuê nữ nghịch:” Hừm, nó tinh trì hoãn thật lâu tới khi mọi người không chịu nổi nữa phải đồng ý cho nó cưới Phật nữ đó, rốt cuộc Nhân Bảo hoạt phật đã làm gì?”
“ Chẳng qua có thứ cần cầu khẩn thôi, có điều nữ nhân khiến Tiểu Văn động lòng tới giờ mới chỉ có nha đầu nhà ta, không ngờ có người thứ hai, Phật nữ đó hẳn rất đặc sắc.” Thiết Tâm Nguyên không khỏi có chút hứng thú, khiến tên tiểu tử tâm tư u ám lại một lòng muốn làm lên nghiệp lớn đó động lòng thì đúng là không tầm thường chút nào:
“ Thiếp thấy nữ nhân đó rồi, bản thân còn động lòng, huống hồ nam tử trẻ như Tiểu Văn.”
“ Mai ta gặp xem.” Thiết Tâm Nguyên thấy rằng chuyện này thường đều dó quan tâm quá sinh loạn thôi, năm xưa Đồng Tử chẳng phải ca tụng nữ nhân Ba Tư tới tận trời, kết quả gặp rồi quá bình thường, từ sau đó trở đi, y thấy thẩm mỹ quan của mình cao hơn rất nhiều người.
“ Không được, đó là một con yêu tinh.” Úy Trì Chước Chước cuống lên ngăn cản:” Ngài là quốc vương lại đi điểm danh gặp một nữ nhân sẽ gây ra thị phi, khong nên đi thì hơn.”
Nữ nhân có thể khiến Úy Trì Chước Chước khẩn trương thành như thế, Thiết Tâm Nguyên càng tò mò.
Đến chập tối Thiết Tâm Nguyên bị mẹ gọi tới.
Đang giữa mùa hè mà vườn rau sanh ngắt, giàn dưa cao hai thước đã kết lủng lẳng rồi, Thiết Tâm Nguyên hái một quả, dùng nước rửa sạch vừa nhai vựa theo mẹ tuần thị vườn rau.
Mẹ thường dùng vườn rau của mình đánh giá đại thế thiên hạ.
Rau ở phía đông sản lượng cao, mẹ liền cho rằng năm nay sản lượng lương thực phía đông Cáp Mật sẽ tốt, ngược lại, nếu rau phía tây bị sâu ăn, gà phá, hoặc bị Thiết Nhạc, Thiết Nhị họa hại, sẽ cho rằng phía tây Cáp Mật sẽ gặp thiên tai.
Chục năm trời ứng nghiệm một hai lần mà mẹ cứ tin.
“ Cây cà ở giữa khô rồi.” Vương Nhu Hoa dừng chân chỉ cây cà khô héo nói:
Thiết Tâm Nguyên ăn hết quả dưa, đi tới nhổ cây cà lên ném bên đường:” Mẹ, có chuột đào hang, nó ăn mất rễ rồi.”
“ Ừ, mai phải lấp cái hang đó, đổ nước lùa nó, nghe nói mai con đi xem Đại quang minh chú vũ?”
Mẹ chuyển đề tài quá gấp làm Thiết Tâm Nguyên không theo kịp:” Làm gì có ạ.”
“ Đại quang minh chú còn gọi là Bì Lô Già chân ngôn, một trong bảy vong chú ngôn lớn, vỗ về tâm linh, siêu thoát cực lạc, phối hợp với liên hoa vũ sẽ có hiệu quả cực tốt, con định dùng nó để cử hành pháp hội cho tướng sĩ chiến tử à?”
Thiết Tâm Nguyên càng không hiểu:” Không ạ, an táng tướng sĩ đã có lễ nghi trong quân, sao lại đi dùng cách khác?”
“ Vậy vì sao con muốn đi gặp Ngọc Liên Hương?”
“ Ngọc Liên Hương nào ạ? Nghe như tên của ca cơ, mẹ hỏi cái gì thế?”